là hai vị
đã cứu tôi khỏi hồ nước phải không?”.
Sơn Mộc nói: “Bọn ta vốn chưa đi xa. Thật ra lúc hai ngươi
nói chuyện, bọn ta ngồi ngay trên nóc đỉnh”.
Mộ Dung Vô Phong lạnh lùng nói: “Hai vị trước giờ cứ thích
đa sự, luôn thích ngồi trên đầu người ta, lấy việc nghe lén chuyện riêng của
người khác làm vui”.
Lục Tiệm Phong nói: “Lão Mộc, ông nghe rõ chưa? Người ta
không hề nhận món ân tình này của chúng ta”.
Sơn Mộc nói: “Tên tiểu tử này trước giờ tính tình rất thối,
chúng ta đâu cần chấp hắn làm gì”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Sao ta phải nhận món ân tình ấy của
hai người? Ta xin hai người cứu ta sao? Lúc ấy nếu ta chết đi, Hà Y sẽ nhanh
chóng quên được ta, cũng không có kiếp nạn này, nàng sẽ không… sẽ không vì ta
mà muốn tự tử. Tất cả mọi việc hoàn toàn bởi các ngươi mà đa sự!”, vừa nghĩ tới
tình cảnh Hà Y ôm chàng nhảy xuống vực sâu vạn trượng, chàng không rét mà run.
Lục Tiệm Phong nói: “Nếu giờ ngươi vẫn muốn chết, thì cứ việc
chết. Lần này bọn ta tuyệt đối không ngăn ngươi”.
Mộ Dung Vô Phong cười lạnh, nói: “Bây giờ ta còn có thể tùy
tiện chết sao? Cho dù là… cho dù là nửa người nửa quỷ, ta cũng vẫn phải tiếp tục
sống. Các người nghĩ bản thân là gì? Anh hùng à?”, nói xong, bởi tâm tình quá mức
kích động, chàng liền bật ho dữ dội.
Cơn ho này khiến người chàng mềm nhũn đi, thân hình lập tức
đổ ập xuống giường.
Bọn họ đành ngậm miệng đợi chàng dứt cơn ho, sau đó vịn giường,
nắm lấy vòng gỗ kéo người mình dậy, ngồi tựa trên giường.
Sơn Mộc nói: “Bọn ta cứu ngươi, đương nhiên không phải vì muốn
làm anh hùng”.
Lục Tiệm Phong nói: “Bọn ta cứu ngươi là bởi bọn ta có việc
phải nhờ ngươi giúp đỡ”.
Mộ Dung Vô Phong chế giễu nói: “Hai vị là tiền bối võ công cái
thế, còn có việc gì mà phải nhờ tới kẻ tàn phế không biết lấy nửa điểm võ công
như ta?”.
Sơn Mộc ngập ngừng một lát, hồi lâu sau mới cất tiếng: “Bình
thường bọn ta đều sống ở đây, chỉ vì mấy chục năm trước, bọn ta vô tình có được
một bộ bí tịch của võ lâm. Bọn ta luyện tập theo sách, hiện đã luyện tới tầng
thứ chín, chỉ còn một tầng sau cùng là đại công cáo thành. Có điều… có điều…”.
Lục Tiệm Phong nói: “Bộ sách này tổng cộng có mười quyển,
chín quyển đầu bọn ta đều hiểu, nhưng chỉ duy nhất quyển cuối cùng từ ngữ uyên ảo,
lại lẫn vào rất nhiều thuật ngữ y học, bọn ta lần từng chữ từng chữ, tham ngộ
ba năm cũng đi các nơi thỉnh giáo nhiều bậc thầy nhưng đều không rõ rốt cuộc là
nói gì”.
Sơn Mộc nói: “Bộ sách này rất cao thâm, luyện tới sau cùng,
càng luyện càng nguy hiểm, chỉ sơ sẩy một chút là tẩu hỏa nhập ma. Bọn ta tất
nhiên phải hết sức thận trọng”.
Mộ Dung Vô Phong chỉ buông miệng một tiếng: “Hừm”.
Sơn Mộc nói: “Nếu ngươi chịu giúp chúng ta làm rõ rốt cuộc
cuốn sách ấy muốn nói về cái gì, hai người bọn ta xem như đã nợ ngươi một món
ân tình lớn”.
Mộ Dung Vô Phong lãnh đạm hỏi: “Sách ở đâu?”.
Sơn Mộc rút trong người ra một cuốn sách không dày, đưa cho
chàng.
Một tay Mộ Dung Vô Phong tựa giường, tay kia cầm sách, mượn
ánh đèn trên bàn xem qua một lúc, nói: “Rõ ràng cuốn sách rất dễ hiểu, sao hai
người xem lại hoàn toàn không hiểu?”.
Sơn Mộc vui mừng, nói: “Ngươi nói xem, thế nào là rất dễ hiểu?
Sao bọn ta xem không hiểu chút nào?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Trong sách nói, ở tầng cuối cùng, phải
chọn một ngày rất lạnh, đem khí trong ‘Đan Điền’ men theo kinh mạch, dựa vào lộ
trình đóng mở tự nhiên của các huyệt đạo theo phép Tí Ngọ lưu chú[1'> mà vận
hành năm chu thiên tì có thể đại công cáo thành”.
[1'> Tí Ngọ lưu chú: thuật ngữ dùng trong châm cứu, đại ý là
căn cứ theo thời gian đóng mở của huyệt đạo hằng ngày để tiến hành tác động lên
huyệt đạo.
Hai người kia đồng thanh thốt lên: “Không sai! Nhưng toàn
thân có cả trăm huyệt đạo, cái gọi là ‘lộ trình đóng mở tự nhiên’ rốt cuộc là
thế nào?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Cái gọi là đóng mở tự nhiên, đương
nhiên là chỉ việc không được miễn cưỡng mở huyệt đạo vốn đang đóng. Nội tức phải
tuân theo thời điểm huyệt đạo tự nhiên mở ra trong ngày để tiến vào, đúng thời
điểm huyệt đạo tự nhiên đóng lại mà tiến ra”.
Lục Tiệm Phong nói: “Mấy chi tiết huyệt đạo đóng mở này, người
trong võ lâm từ trước đến giờ không ai biết. Kể cả trong sách y cũng chưa thấy
ai đề cập tới”.
Sơn Mộc tiếp lời nói: “Ngươi không cần ngạc nhiên. Mấy năm
nay, để làm rõ vấn đề này, sách y của các nhà, bọn ta ít ra cũng tra trăm quyển
rồi, hoàn toàn chẳng có mảy may manh mối”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Chỉ mới tra có trăm quyển, đương
nhiên là không có manh mối. Trong những sách ta đã đọc, ít nhất có hai cuốn đề
cập tới chi tiết huyệt đạo tự nhiên đóng mở theo Tí Ngọ lưu chú. Trên thực tế mỗi
huyệt đạo trên cơ thể con người đều giống như một đóa hoa, đóng mở theo những
giờ xác định mỗi ngày. Các ngươi chỉ cần nhớ tất cả thời gian đóng mở, rồi án
theo vị trí và trình tự trước sau của chúng tính ra mấy đường vận khí là được”.
Lục Tiệm Phong nói: “Thứ nhất, bọn ta không biết thời giờ
đóng mở của từng huyệt đạo. Thứ hai, cho dù là biết, muốn từ đó tính ra một đường
vận khí an toà