nh ra."
Mặc dù Văn Long biết một súng bắn chết Đường Ngự Phong sẽ càng thêm bớt
việc, nhưng mà anh ta không có can đảm làm như vậy, vội vã nắm súng quét dọn hết sạch kẻ địch ở chung quanh, sau đó lập tức chỉ huy thuộc hạ hai phe giết tàn binh của Đường Nghiêu.
Chờ Đường Ngự Phong tỉnh lại, nhưng trên mặt lại là kinh ngạc mồ hôi
lạnh toàn thân, nếu như Viêm Thế Kiêu thừa dịp mình mới vừa mất hồn ra
tay, coi như mười mạng cũng đã chết, tiện tay chỉ dao nhỏ về phía Viêm
Thế Kiêu, cười lạnh nói: "Anh không có lợi dụng lúc người ta gặp khó
khăn, vậy tôi cũng sẽ cho anh toàn thây."
"Ngu ngốc." Giọng Viêm Thế Kiêu tựa như sứ giả câu hồn xuống địa ngục,
vừa dứt lời, một thanh mã tấu lóng lánh đã nhảy vào trong tay của anh
ta, xa xa chỉ hướng Đường Ngự Phong, phế vật như vậy, còn không đáng để
cho anh ta ra tay đầu tiên.
"Anh đi chết đi." Đường Ngự Phong làm sao có thể không hiểu Viêm Thế
Kiêu đang coi rẻ mình, nhưng anh ta vẫn coi mình là cao thủ của đối
phương, hiện tại bị vũ nhục như vậy, cặp mắt nhất thời trở nên đỏ ngầu,
hung hăng nắm dao nhỏ vọt tới hướng đối phương.
Keng keng keng keng --
Tiếng va chạm liên tục vang lên, ánh dao lóe lên ở giữa hai người, Đường Ngự Phong cơ hồ phát huy 120% thực lực của anh ta, ngoan tuyệt* bổ tới
hướng Viêm Thế Kiêu, trong lòng anh ta, cho dù vài chục dao không thể
gây tổn hại đến đối phương, cũng đủ làm cho đối phương luống cuống tay
chân.
*ngoan tuyệt: tàn nhẫn và quyết tuyệt
Vậy mà Đường Ngự Phong cũng hoảng sợ phát hiện, Viêm Thế Kiêu chẳng
những không loạn chút nào, mà tốc độ xuống tay vẫn giữ vững như mình,
thậm chí xem ra còn có chút thành thạo, điều này sao có thể?
Mặc dù Viêm Thế Kiêu không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, nhưng
cũng không thể mặc cho đối phương ra tay, lúc Đường Ngự Phong dừng lại
ngắn ngủi, hét to: "Tới phiên tôi."
Mã tấu nhanh như tia chớp giống như tia sáng mặt trời phát ra chói mắt,
ánh dao cắt ngay tay phải cầm dao của Đường Ngự Phong, mã tấu tìm một
đường vòng cung quỷ dị, chờ nhìn lại thì Viêm Thế Kiêu đã trở về chỗ anh ta mới đứng vừa rồi, tựa như căn bản không động đậy.
Tiếng động rắc rắc vang lên, tay phải nắm chặt dao nhỏ của Đường Ngự
Phong đột nhiên đã mất đi tri giác, ngay sau đó đau đớn tan lòng nát dạ
truyền đến, máu tươi mãnh liệt phun ra từ mạch máu trên cổ tay, cả tay
bị cắt thành nửa, hiện tại đang vô lực treo ở trên cánh tay.
"Không thể nào, làm sao có thể?" Đường Ngự Phong hình như quên mất đau
đớn trên tay, lớn tiếng điên cuồng la hét, dù thế nào anh ta cũng không
nghĩ ra, người vẫn bị anh ta coi như đối thủ, vậy mà chỉ dùng một dao đã phế anh ta, không có tay phải, anh ta còn dùng cái gì để vật lộn?
Trên mặt Viêm Thế Kiêu tràn đầy sát khí thoáng qua vẻ khinh thường: "Tôi vốn còn tưởng rằng anh cũng coi là một nhân vật, không ngờ, cũng chẳng
qua như thế."
Nói xong, một dao thoáng qua, trên cổ Đường Ngự Phong cắm chuôi mã tấu yêu dị.
"Đại thiếu gia, phần lớn người của Đường Nghiêu đã bị giết chết, bản
thân Đường Nghiêu cũng đã chết, chỉ có số ít kẻ chạy thoát." Trước kia
chưa từng thấy qua thuộc hạ của Đại thiếu gia, hôm nay vừa thấy khiến
Văn Long cả kinh tặc lưỡi, mặc dù những người này không cao cường giống
như những người lão đại bồi dưỡng, nhưng đều là người không sợ chết xông về phía trước, Đường Nghiêu bị giết chết, anh ta thậm chí cảm thấy may
mắn, nếu như chỉ bằng vào thuộc hạ, lão đại và đại thiếu gia nhất quyết
sinh tử, coi như cuối cùng thắng cũng tuyệt đối là thắng thảm, thật
không biết đại thiếu gia huấn luyện ra thế nào.
Viêm Thế Kiêu không có nói gì về thành quả chiến đấu, chỉ lạnh lùng nói: "Nói cho Viêm Dạ Tước, nếu như địa vị nhà họ Viêm bị người ta thay thế, tôi nhất định lấy mạng chú ta." Nói xong, xoay người cũng không quay
đầu lại rời đi.
Cung điện trên biển của gia tộc La Nhĩ Đức, Angela mới vừa thổ lộ ra hai tin tức, tùy ý quét mắt đám người phía dưới, rất nhanh ghi nhớ nét mặt
của tất cả mọi người trong đầu, không thể không nói, lực thu hút của
Viêm Dạ Tước quả thật không giống vật thường, cho dù là hôm nay loạn
trong giặc ngoài, cô ta cũng không nhìn ra trong đám người có bao nhiêu
muốn đối đầu với anh ta.
Chỉ là càng như vậy, cô ta lại càng vui mừng, chỉ cần điều này đánh tan
thần thoại bất bại, trong nháy mắt Angela sẽ trở thành Viêm Dạ Tước mới, hơn nữa còn mạnh hơn so với Viêm Dạ Tước! Trong cung điện trên biển huy hoàng không còn chỗ ngồi, liếc nhìn lại
khắp nơi đều là người, vậy mà trong phòng khách lại tĩnh lặng quỷ dị,
ngay cả tiếng hít thở của mọi người cũng tận lực đè nén.
Mặt Viêm Dạ Tước bình thản ngồi ở hàng ghế đầu tiên, quanh thân khí lạnh bức người, anh không thèm để ý mười mấy khẩu súng chung quanh lom lom
chỉ vào mình, ngón tay nhẹ nhàng đập ở trên ghế.
Đúng lúc này, một giọng nói dồn dập từ phía sau vang lên, Angela nhíu
mày lại, trường hợp quan trọng như vậy thật không ngờ có kẻ vô lễ, bất
luận người muốn đi vào này là ai, cô ta đều phải trừng phạt kẻ đó mới
được.
Quay đầu nhìn lại, trong lòng Angela cả kinh, tr