ốn nhận thức em năm một chút ư, hôm nay em năm ở chỗ này, sao ngược lại không nói."
"Hóa ra cô ở nơi này." Trong giọng nói Viêm Dạ Tước lộ ra một tia sát
khí, trước bởi vì quá nhiều chuyện khiến anh không có thời gian đi tìm,
không ngờ người phụ nữ này thế nhưng cùng một chỗ với Viêm Lãng, chỉ là
không biết, phế vật như vậy, tại sao Viêm Lãng lại nhận lấy?
"Không ngờ lão đại Viêm còn nhớ rõ tôi." Khóe miệng Vạn Nhã Cầm mang
theo nụ cười, trong tươi cười thế nhưng mang theo bảy phần vẻ mặt của
Vạn Tuyết Cầm, tư thái ưu nhã nói: "Mặc dù có mấy lần qua lại với lão
đại Viêm, nhưng dưới trường hợp này gặp mặt cũng là lần đầu tiên, trước
có chút hiểu lầm, kính xin lão đại Viêm xem Nhã Cầm chỉ là một phụ nữ mà không nên trách tội."
Vừa dứt lời, một cái tát của Viêm Lãng vỗ vào cái mông Vạn Nhã Cầm, làm
bộ như có chút tức giận nói: "Bây giờ em là người của tôi, sao lại gọi
em năm là lão đại Viêm?" Trong giọng nói đầy cưng chiều bất luận kẻ nào
cũng có thể nghe được .
Đôi mắt Viêm Dạ Tước đột nhiên co rụt lại, xem ra không phải ánh mắt
Viêm Lãng thay đổi, mà là Vạn Nhã Cầm thông minh, thật không nghĩ tới
một người như thế lại cũng có thể tâm cơ, chỉ là càng như vậy, càng nói
rõ quyết tâm muốn báo thù của cô ta.
Đan Hùng thấy người phụ nữ mới vừa xuất hiện gây sự đối với lão đại,
trong lòng nhất thời tức giận, cũng không quản cô ta đã là người phụ nữ
của thiếu gia Viêm Lãng, mở miệng cười nói: "Lão đại làm sao sẽ trách
tội chứ, lại nói chỉ cần Vạn tiểu thư không trách tội chúng tôi cũng
không, dù sao chị gái Vạn Tuyết Cầm cũng coi là chết ở trong tay chúng
tôi."
Mặt Vạn Nhã Cầm liền biến sắc, lửa giận trong lòng trong nháy mắt liền
chạy đến cổ họng, chỉ là cô ta biết hiện tại cũng không phải lúc nổi
giận, tay trái vòng sau lưng dùng sức véo lưng khiến mình bình tĩnh lại, thật vất vả mới khống chế xong tâm tình của mình, mặt giãn ra cười nói: "Chỉ cần lão đại Viêm không truy cứu là tốt rồi."
Lúc này, Viêm Lãng bên cạnh đột nhiên hỏi: "Em năm, chiêu thức của Angela, chú thấy thế nào?" "Em năm, chiêu thức của Angela, chú thấy thế nào?"
Câu hỏi của Viêm Lãng không nhanh không chậm, giống như anh ta căn bản không để ý, nhưng mà đám phụ nữ bên cạnh anh ta nhất thời yên tĩnh lại, hi vọng nghe một chút vị người nói chuyện trong bang đệ nhất thế giới nói thế nào, đặc biệt là Vạn Nhã Cầm, rất sợ bỏ lỡ một chi tiết, cặp mắt nhìn chằm chằm Viêm Dạ Tước.
Viêm Dạ Tước nhất định đã khiến cho các cô thất vọng, trên mặt lạnh lẽo không nhìn ra vẻ mặt gì, giọng nói trầm thấp giống như gió lạnh thổi qua bên tai mọi người: "Tự tìm đường chết."
Vạn Nhã Cầm run lên trong lòng, Viêm Dạ Tước nói được là làm được, đây đã thành công là một nhận thức chung ở giới hắc đạo, hôm nay nếu anh dám nói thế, nhất định là biết gì đó, thậm chí sớm có sắp xếp, chỉ là vừa nghĩ tới Trình Du Nhiên còn ở trong tay mình, trong lòng nhất thời đã nắm chắc, dầu gì, có lá vương bài này ở trên tay, cô ta cũng không bại.
Viêm Lãng khẽ cười một tiếng, phá vỡ quỷ dị chung quanh, đôi tay bao quát, mỗi tay ôm một mỹ nữ, thuần chất công tử, cười hì hì nói: "Vậy tôi xem em năm biểu di."
Đúng lúc này, cửa chính cung điện sau lưng đột nhiên mở ra, một nhóm người đi vào bên trong, những người này xuất hiện, nhất thời đưa tới oanh động rất lớn.
Một lão đại Hắc bang thành phố Plymouth đột nhiên nói: "Là anh em Dean của Gia tộc La Nhĩ Đức?"
"Bọn họ tính là gì." Bên cạnh có người trung niên quý tộc ăn mặc sang trọng liếc vẻ mặt không có kiến thức nói: "Thấy người ở giữa là ai không, đó mới là nhân vật chính của hôm nay."
"Không ngờ ngay cả lão La Nhĩ Đức tiên sinh cũng xuất hiện, rốt cuộc người nào có thể có lực ảnh hưởng lớn như vậy?"
Mặc dù cung điện trên biển đã sớm mở ra, nhưng cho dù là người học viện hàng không hoàng gia nước Anh tới, cũng chỉ do một người trẻ tuổi trong gia tộc La Nhĩ Đức nghênh đón, hơn nữa còn là từ cửa bên đi vào, hôm nay làm ra động tĩnh lớn như vậy, hiển nhiên là nhân vật lớn.
Chờ những người khác theo ánh mắt đám người Gia tộc La Nhĩ Đức nhìn qua, mọi người mới bừng tỉnh hiểu ra: hóa ra là anh!
Lão La Nhĩ Đức tiên sinh dẫn đầu đi ra, cười ha ha nói: "Tước, Viêm Lãng, còn các vợ của anh, hoan nghênh tới cung điện trên biển của La Nhĩ Đức."
Mặc dù sắp xếp ổn thỏa, Viêm Lãng lớn tuổi hơn so với Viêm Dạ Tước, nhưng Viêm Dạ Tước là người nói chuyện Viêm bang, chào hỏi đầu tiên dĩ nhiên là anh.
"La Nhĩ Đức tiên sinh." Phô trương như vậy, Viêm Dạ Tước cũng không động tĩnh, chỉ lạnh lùng nói một tiếng.
So sánh với tính tình lạnh lùng của Viêm Dạ Tước, Viêm Lãng lại lễ phép hơn nhiều, đôi tay buông mỹ nhân trong ngực ra, nở nụ cười nói: "Chú La Nhĩ Đức tự mình nghênh đón, khiến cho đám tiểu bối chúng tôi làm sao dám đảm đương, gia chủ và mấy vị tộc lão bởi vì có chuyện không thể tiến đến, kính xin chú La Nhĩ Đức tha lỗi."
Nghe Viêm Lãng nói như vậy, lão La Nhĩ Đức tiên sinh càng thêm nhiệt tình: "Phải là tôi đi nhìn mấy mấy lão anh mới đúng, mấy năm không gặp, thật có chút nhớ nhung."
Angela lại đem mục tiêu đặt ở