n của cô.
"Anh nhìn như vậy, bảo em thay thế nào đây!" Trình Du Nhiên không vui nói, tuy trách cứ nhưng giọng có chút thay đổi, trong giọng nói tràn đầy sức quyến rũ cám dỗ.
Trong phòng đèn dầu sáng rỡ, khiến da thịt mềm mại của Trình Du Nhiên tăng thêm sắc thái đỏ tươi mê người, quần áo cởi nửa càng để lộ ra vô tận hấp dẫn, khiến ánh mắt của Viêm Dạ Tước tràn đầy đoạt lấy **.
Bị anh nhìn như vậy, Trình Du Nhiên càng thêm hoảng hốt, trong đôi mắt lóe ra tránh né, không dám nhìn thẳng ánh mắt Viêm Dạ Tước, trên gương mặt tựa như xoa một tầng hồng hồng như say rượu, liếc anh một cái nói: "Anh còn nhìn."
Trình Du Nhiên nói câu này giống như hoàn toàn đốt thùng thuốc súng, Viêm Dạ Tước trực tiếp nhào tới, nắm chặt lấy thân thể của cô hung hăng hôn xuống, giống như một miếng phải ăn sạch cô.
Động tác bá đạo khiến Trình Du Nhiên căn bản không có ý phản kháng, đưa cái lưỡi thơm ra, từ từ đáp lại, món đồ bơi vốn là muốn thay không biết rơi trên mặt đất từ lúc nào.
Nhiệt độ trong phòng từ từ lên cao, Viêm Dạ Tước hình như quên mất mục đích anh tới đây, ngậm chặt môi Trình Du Nhiên không thả, cô gái đáng ghét này, chẳng những không thông báo với anh cô rất an toàn trước, còn liên tiếp cãi mệnh lệnh của anh, nhất định phải trừng phạt.
Đang lúc hai người đều đắm chìm trong cảm giác ấm áp, một giọng nói non nớt đột nhiên vang lên ở bên ngoài: "Lão đại Viêm, đổi đồ bơi không cần phiền toái như vậy chứ, sao chú và mẹ còn chưa ra ngoài?"
Hai người nhất thời bị giọng nói thức tỉnh, Viêm Dạ Tước còn dễ nói, mặt không chút thay đổi, mặt Trình Du Nhiên lại như cà chua chín, nếu để cho Tiểu Nặc thấy bộ dáng cô và Viêm Dạ Tước hôn môi, cô vẫn không thể tìm kẽ đất trực tiếp chui vào.
Trước tiên sửa sang quần áo một chút, tránh cho Tiểu Nặc vọt thẳng vào, hung hăng trợn mắt nhìn Viêm Dạ Tước một cái, mới nắm đồ bơi trên mặt đất nhanh chóng chạy vào trong phòng tắm, tốc độ kia không hổ là người giỏi chạy bộ.
Sắc mặt Viêm Dạ Tước âm trầm đi tới cửa, thấy Tiểu Nặc đang lôi kéo Lợi Ân lắc lư, lạnh giọng nói: "Con cố ý."
"Lão đại Viêm đang nói cái gì vậy?" Tiểu Nặc chớp chớp mắt khả ái, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn anh tuấn lên hỏi: "Con thấy lão đại còn chưa có tới, liền mang Lợi Ân tới thúc giục, có vấn đề gì không?"
"Hừ." Viêm Dạ Tước không nói gì, trực tiếp lướt qua Tiểu Nặc, một mình đi hồ bơi trước, phía sau Tiểu Nặc cũng lộ ra nụ cười gian kế như ý, cu cậu đúng là tới gọi mẹ, chỉ là đi tới cửa đột nhiên nhìn thấy cảnh cấm trẻ nhỏ, trong lòng nhất thời có oán niệm, hai người này cũng thái quá phận rồi, lại nhét mình ra bên ngoài, nhất thời nổi lên tâm tư tà ác.
Trong phòng tắm, Trình Du Nhiên nhìn đồ bơi chỉ bảo vệ bộ vị quan trọng thì nhíu chặt mày, trước kia lộ sau lưng cũng cảm thấy khó chịu, trong lòng khinh bỉ đối với nhân viên thiết kế đồ tắm, tại sao không thể thiết kế một bộ đồ bơi che kín toàn thân?
Nhưng nếu như vậy, tên đồ bơi hình như nên đổi là đồ lặn.
May mà không có người khác, Trình Du Nhiên dùng cái khăn trắng bao bên ngoài, nơm nớp lo sợ đi tới bể bơi, sắc mặt đột nhiên đại biến hô: "Viêm Dạ Tước, anh muốn giết chết em hả?"
Trình Du Nhiên thật vất vả mới lấy hết dũng khí đi tới bên bể bơi, xác định khắp mọi nơi trừ Viêm Dạ Tước và Tiểu Nặc ra thì quả thật không có người khác, sau đó mới ném khăn lông trắng như tuyết sang một bên, ánh đèn dìu dịu chung quanh soi tới, ở trên người cô lóe ra vầng sáng nhàn nhạt.
Vịn bậc thang bên bể bơi ngồi xuống, Trình Du Nhiên cẩn thận đem hai chân ngâm vào trong bể bơi, cũng may, Viêm Dạ Tước coi như cũng chu đáo, nhiệt độ trong ao rất ấm áp, chỉ là nhiệt độ như vậy cũng khiến cô không vui mừng nổi.
Chẳng lẽ mình thật sự phải xuống dưới? Gương mặt Trình Du Nhiên sầu khổ, ngẫm lại kinh nghịêm đáng sợ lần trước, nhất thời có kích động muốn xoay người trốn chạy, cô thật sự không muốn uống nước.
Tuy nhiên, tất cả đã quá muộn!
Trong khoảng thời gian Trình Du Nhiên đổi đồ bơi, Viêm Dạ Tước đã sớm chờ đến không nhịn được, bây giờ thấy cô còn đang xoa xoa trên bờ, không vui nhíu nhíu mày, chỉ chớp mắt liền bơi đến cạnh Trình Du Nhiên.
"A --" Trình Du Nhiên hét lên một tiếng, hai cánh tay chống trên đất vừa muốn đứng lên, lại phát hiện chân trái bị một bàn tay to bắt được, mặc cho cô dùng sức ra sao cũng không rút về được, sợ hãi với nước càng nhiều hơn, đôi tay không ngừng cào trên mặt, ngoài miệng hét lớn: "Viêm Dạ Tước, anh muốn làm gì, mau buông tay ra."
"Đừng động." Viêm Dạ Tước lạnh giọng ra lệnh, cô gái phiền toái này, cô tới rửa chân hay tới bơi lội, tiếp tục như vậy cả đời cũng không học được: "Không xuống nước em vĩnh vi đều không học được."
"Em không học nữa, em không học nữa." Lúc này, tính bướng bỉnh của Trình Du Nhiên bùng phát, bảo đổi đồ bơi liền đổi đồ bơi, bảo bất động liền bất động, tại sao cô phải nghe anh, hai chân thon dài giùng giằng đá lung tung bốn phía.
Ah, mới vừa rồi hình như đá phải chỗ nào đó? Cảm nhận được trên chân truyền tới cảm giác mềm nhũn, trong nội tâm Trình Du Nhiên lộp bộp, lần này chết chắc, thế nhưng đạp trên mặt Viêm Dạ Tư