a sau là rừng rậm nhìn không thấy ranh giới, cành lá rậm rạp xanh tươi gần như phủ kín tuyệt đại đa số cỏ cây hiếm quý trên thế giới, gió nhẹ thổi qua, phát ra tiếng vang xào xạc.
"Trình tiểu thư, hoan nghênh tới biệt thự gia tộc Ander Leo của chúng tôi nghỉ phép." Anh ta làm ra một dấu tay xin mời, cũng rất rõ ràng, Viêm Dạ Tước sẽ lưu lại, là bởi vì cô, từ trong mắt cô nhìn ra, cô thích cái trấn nhỏ này, hơn nữa rõ ràng cần hoạt động ở trên đất bằng một chút.
Daniel nhíu mày, Trình Du Nhiên thế nhưng không đợi anh ta mời, bay thẳng vào bên trong, lướt qua bên cạnh thì nhìn Viêm Dạ Tước một chút.
"Vết thương của anh cần đổi thuốc." Đây đã là câu nói thường xuyên nhất của Trình Du Nhiên đối với người này, nhưng cũng bởi vì anh hết sức không biết thương tiếc mình.
Lần này Viêm Dạ Tước không có cự tuyệt, Daniel cũng nhanh chóng sắp xếp gian phòng bên cạnh biển cho bọn anh, chuẩn bị xong thuốc.
Ngồi trên ban công có thể nhìn thấy mặt biển xanh thẳm, Viêm Dạ Tước cởi áo, lộ ra cơ ngực rắn chắc, quả nhiên, băng gạc sau lưng đã rỉ máu.
Trình Du Nhiên nhíu nhíu mày, thật sự là bất đắc dĩ đối với người này, ngồi ở phía sau anh, vừa cẩn thận thay thuốc cho anh, vừa cằn nhằn: "Viêm Dạ Tước, thân thể của anh cũng không phải làm bằng sắt, anh nên chăm sóc thân thể mình một chút mới đúng."
Những lời này mặc kệ là từ thân phận bác sỹ hay là từ thân phận gì khác, cô đều muốn nhắc nhở anh, rốt cuộc đổi thuốc xong, Viêm Dạ Tước lại nhanh chóng mặc quần áo vào, lúc Bôn Lang len lén ghé vào lỗ tai anh nói gì thì bước nhanh rời khỏi phòng, đi làm chuyện của cô.
Trình Du Nhiên đi tới phòng ăn, tất cả đồ ăn trong trấn nhỏ đều là—— hải sản.
Lúc này, Daniel đi tới ngồi xuống chỗ đối diện cô, nhíu mày hỏi: "Như thế nào? Thích chứ?"
"Coi như không tệ." Trình Du Nhiên bị thím Vân nuôi miệng rất kén, nhưng mùi vị này coi như không tệ, cô vừa ăn, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy Daniel tươi cười tà mị.
Trình Du Nhiên không quá để ý đến anh ta, dù sao đây là địa bàn của anh ta, vì vậy, tiếp tục ăn.
Daniel nhìn cô cười cười, chợt đánh vỡ không khí trầm tĩnh, nói: "Nhìn ra được, cô rất quan tâm Tước? Thích cậu ta à?"
Trình Du Nhiên nghe được chữ thích, chợt ngừng lại, vừa định nói chuyện, liền bị Daniel tranh trước.
"Nhưng cậu ta vẫn nhớ cô." Daniel biết lấy cá tính của Viêm Dạ Tước, tuyệt đối sẽ không nói ra, nhưng do anh ta nói ra cũng không ngại, dù sao cũng vì anh em.
"Nhớ tôi?" Trình Du Nhiên cũng không cho là như thế.
"Xem ra cô không nhớ rõ, khi còn bé hai người đã từng gặp nhau, lúc ở nhà cô, cô bôi thuốc cho cậu ta đó." Anh ta và Viêm Dạ Tước quen biết từ nhỏ, thời điểm đó Viêm Dạ Tước còn không lạnh lùng như thế này, anh ta nhớ anh từng nói với anh ta về một cô bé, thật không nghĩ tới chính là Trình Du Nhiên trước mắt. d.đ.l.q.đ
Trình Du Nhiên nghe Daniel nói, ở nhà cô, cho anh thuốc? Ấy chính là người anh trai bị thương toàn thân? Anh, chính là Viêm Dạ Tước?
Nghĩ tới đây, mặt Trình Du Nhiên ngẩn ra, mà Daniel lại nhìn ra được cô đang nghĩ lại, cười cười, nói: "Hai người cũng coi là có duyên phận, tôi thật tâm chúc mừng hai người, nhưng nhà họ Viêm không phải bất luận kẻ nào có thể tưởng tượng, Viêm Dạ Tước biến thành như vậy cũng bởi vì cậu ấy là một người đáng sợ trong gia tộc. . . . . ."
"Sáu năm trước, có phải Viêm Dạ Tước xảy ra chuyện gì hay không?" Trình Du Nhiên chợt lên tiếng cắt đứt lời Daniel nói, không biết vì sao, cô có loại cảm giác này.
Bị Trình Du Nhiên cắt đứt lời nói, nhưng vừa nghe được vấn đề của cô xong, chén cà phê cầm trong tay dừng ở giữa không trung, sau lại đưa đến khóe miệng, hỏi ngược lại: "Tại sao cô lại hỏi chuyện sáu năm trước?"
Anh ta cho là cô sẽ hỏi những việc Viêm Dạ Tước trải qua cho đến nay, nhưng, cô chỉ hỏi chuyện sáu năm trước.
Trình Du Nhiên dùng nĩa xiên một con tôm, bỏ vào trong miệng, nói: "Không phải nói, chuyện kéo dài sáu năm rồi sao? Cho nên tôi tò mò."
"Tước không tự mình nói cho cô biết, tôi cũng không dám nói." Daniel để cái ly xuống, giống như thân sĩ dùng dao nĩa ăn mỹ thực trong khay, nếu không được Viêm Dạ Tước đồng ý, anh ta cũng không thể nói quá nhiều, hiện tại tính khí của Viêm Dạ Tước không tốt.
Thật ra thì anh ta muốn khơi gợi hứng thú của cô gái này, bởi vì, anh ta ngược lại muốn xem Trình Du Nhiên rốt cuộc có quan tâm đến Viêm Dạ Tước hay không.
Nhưng cuối cùng, thứ anh ta muốn nhìn thấy vĩnh viễn sẽ không xuất hiện ở trên người Trình Du Nhiên, nghe Daniel nói như vậy, Trình Du Nhiên không có tức giận hoặc là dây dưa hỏi đối phương, để dao nĩa xuống, cầm khăn ăn lau miệng, liếc mắt nhìn Daniel, chuẩn bị đứng dậy muốn rời đi.
Không nói thì không nói, cô cũng không cần, ăn uống no đủ, đi ngủ thôi!
Nhìn cử động của Trình Du Nhiên, Daniel có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại bị nụ cười tà mị của anh ta che giấu, ăn một miến thịt nướng, nói: "Thật ra thì, tôi cũng biết không nhiều."
Ha, Daniel chỉ biết khoe khoang cũng mở miệng nói, cô đang muốn đứng lên thì nhất thời ngừng lại, giương mắt, hình như chờ đợi anh ta nói tiếp, thật ra thì, cô vẫ