Old school Easter eggs.
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210851

Bình chọn: 9.00/10/1085 lượt.

kêu tên của anh.

"Thật sao? Đó chính là nói, chỉ cần nó không giữ cô lại, tự cô sẽ rời đi?" Viêm Lệnh Thiên rất có tính nhẫn nại, nhìn Trình Du Nhiên hỏi.

"Lời này của ông, hình như rất muốn tôi rời khỏi Viêm Dạ Tước?" Trình Du Nhiên lấy một miếng táo bỏ vào trong miệng, nhíu mày, tiếp tục nói: "Muốn tôi đi đương nhiên được, tôi cũng không thèm ngày ngày nổi giận phát cáu, ông có bản lĩnh khuyên Viêm Dạ Tước?"

Hôm nay sau khi Viêm Dạ Tước hỏi cô một vài chuyện, cô cũng có ý nghĩ này, trở về bình thường thôi, Tiểu Nặc cũng có thể an tâm đi học, lớn lên thật tốt.

Viêm Lệnh Thiên chỉ cười cười, lại nói: "Nếu như cô muốn đi, tôi liền có biện pháp, hơn nữa bảo đảm cô và con trai cô có một cuộc sống bình thường."

Lão già này nói xác thực là rất hấp dẫn, nhưng Trình Du Nhiên cô cũng không phải là không có đầu óc, ngước mắt nhìn lão hồ ly này, cô cũng không thể tùy tiện bị lừa.

"Ông là ai?" Trình Du Nhiên cảnh giác hỏi.

Viêm Lệnh Thiên nhấp ngụm sữa bò, vẻ mặt cũng biến thành lạnh lẽo hơn, chậm rãi nói: "Tôi là ai, cô không cần thiết biết, cô chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi."

Trình Du Nhiên nghe giọng điệu của ông ta, trong bụng nặng trĩu, trên thế giới này, sợ rằng trừ Viêm Dạ Tước, cũng chưa có bất luận kẻ nào có thể uy hiếp cô.

Vậy mà, vừa lúc đó, một âm thanh lạnh lẽo vang lên.

"Cô ấy chỉ có thể ở bên cạnh tôi." Lời nói lạnh lẽo, Trình Du Nhiên không cần quay đầu lại cũng biết là giọng người nào, trừ vị lão đại Viêm lạnh lùng kia ra thì còn ai vào đây, cũng may tới đúng lúc, tránh cô đối mặt với lão già kỳ quái.

Viêm Dạ Tước đi tới phía sau cô, theo thói quen đem bàn tay bao trùm trên đầu cô, nhìn người ba trước mắt, nói: "Tôi nói rồi, đừng đụng cô ấy."

"Giọng điệu này của anh là đang nói chuyện với ba mình ư?" Viêm Lệnh Thiên nhẹ nhàng đặt cái ly xuống, thản nhiên nói.

Trình Du Nhiên ngẩn ra trong lòng, không trách được cô nhìn có chút quen thuộc, bọn họ, bọn họ là cha con.

Viêm Dạ Tước không nói gì, kéo tay cô ý bảo cô đứng dậy rời đi cùng anh, mà lúc này đây, Viêm Lệnh Thiên giương con mắt, mang theo nụ cười nhàn nhạt, nói: "Tước, anh phải biết nhà họ Viêm là kiểu gia tộc gì, sẽ không cần một cô gái có thân phận như vậy."

Viêm Dạ Tước khẽ hừ lạnh trong lòng, bá đạo ôm chầm eo Trình Du Nhiên, gắt gao đem cô đè ở trong ngực mình: "Cô ấy là cô gái của tôi."

Lời này tựa hồ đang nói cho ba đại nhân của anh biết, thân phận của Trình Du Nhiên cô chính là cô gái của Viêm Dạ Tước anh!

Ông có lẽ đã quen với việc con trai đối mặt với mình thế này, cười cười, nói: "Anh phải nhớ, nhà họ Viêm chắc là sẽ không thừa nhận cô ta."

Viêm Dạ Tước khẽ hừ lạnh, sắc mặt thâm trầm, thản nhiên nói: "Tôi không cần bất luận kẻ nào tới thừa nhận."

Nói xong, anh nắm tay Trình Du Nhiên, kéo cô rời phòng ăn, Trình Du Nhiên cũng hơi sửng sốt, nhưng nghe rõ bọn họ nói chuyện, cho nên, vào giờ khắc này mới có thể ngây ngốc nhìn Viêm Dạ Tước, nhìn người đàn ông mạnh mẽ.

Viêm Dạ Tước nói: "Về sau tôi không có ở đây, không cần một mình gặp người kia."

Anh cũng không có gọi ông ta là ba, mà dùng từ ngữ xa lạ, người kia.

Trình Du Nhiên bĩu môi, nói: "Cũng không phải là tôi đặc biệt đi gặp ông ta." Rõ ràng chính là cô ăn điểm tâm ở đó, chính ông ta tới, rốt cuộc anh và ba anh là quan hệ gì? Xem ra thật kỳ quái, nhưng cô lại cảm thấy Viêm Dạ Tước muốn bảo vệ mình, trong lòng nhất thời ấm áp, nhìn gò má của anh, chỉ thấy anh lạnh lùng nói: "Không được tôi đồng ý, em không thể rời đi."

"Tôi chưa nói muốn rời đi, chỉ suy nghĩ một chút mà thôi." Trình Du Nhiên cười cười nhàn nhạt, Viêm Dạ Tước chợt quát lớn: "Nghĩ cũng không được!"

Bởi vì, anh còn chưa tìm được đáp án trên người Trình Du Nhiên, anh nhất định phải tìm được đáp án.



Bởi vì, anh còn chưa tìm được đáp án trên người Trình Du Nhiên, anh nhất định phải tìm được đáp án, cho nên, anh không thể để cho cô rời xa mình.

Chỉ là, trước đó, anh phải xử lý một chút chuyện quan trọng hơn, tính toán nợ nần với Lục Tường đã sáu năm rồi, cũng nên đến lúc kết thúc.

"Tối nay, em hãy cùng Tiếu Chấn Vũ về Newyork trước." Bàn tay Viêm Dạ Tước bao trùm ở trên đầu Trình Du Nhiên, trầm giọng nói.

Trình Du Nhiên nghe lời anh nói, giương mắt, dường như cảm giác có chút ít kỳ quái, trước kia cô không muốn đi đều muốn cô đi theo, lần này lại muốn cô rời đi trước, nghe đến đó, cô mở miệng tò mò hỏi: "Tôi trở về Newyork, anh muốn đi nơi nào?"

"Tôi có chút chuyện phải làm, em tốt nhất ở nhà, chớ rời đi."

Giọng điệu của anh mang theo ra lệnh, tựa hồ đang cảnh cáo cô, nếu như khi anh trở về, lại không biết cô chuồn đến chỗ nào, vậy thì nhất định khiến cô khó coi.

Trình Du Nhiên liếc Viêm Dạ Tước một cái, anh luôn dùng loại giọng điệu này uy hiếp cô, nhưng lần này anh muốn đi làm việc, tại sao không mang theo mình đi, trong lòng ngược lại có chút kỳ quái, chẳng lẽ sẽ có chuyện nguy hiểm? Chẳng lẽ anh không biết trên người mình còn có thương thế nặng sao?

Trình Du Nhiên nghiêng đầu né tay anh, đón nhận ánh mắt của anh, nhìn anh, kiên định mà nói ra: "Tôi không rời đi, anh đi đâu, tôi đi cù