ười núp ở phía sau cây khô, trên mặt lạnh lùng như cũ, nhỏ giọng cảnh cáo, mắt nhìn người cầm súng đi qua phía trước mặt, đáng chết, còn có người sống.
Trình Du Nhiên ngừng thở, dán lồng ngực anh, vào lúc này cô nghe lời, chỉ thấy anh lấy súng ra, liền bắn chết người tìm kiến hai bọn họ.
Sau đó lạnh giọng nói: "Về sau, em chờ yên cho tôi!"
Lần này Trình Du Nhiên không có mạnh miệng, đem tay ôm lấy anh thu hồi lại, bỗng nhiên có cảm giác dinh dính, vừa nhìn đã thấy quần áo sau lưng anh bị rách, vết thương vẫn còn đang chảy máu, máu vết thương chảy không ngừng, nhỏ xuống tuyết trắng.
"Viêm Dạ Tước, anh bị thương." Sắc mặt Trình Du Nhiên nhất thời tái nhợt, nhìn xem vết thương nói, kéo khăn quàng cổ xuống muốn xử lý vết thương cho anh.
Lại bị anh bắt được, thản nhiên nói: "Không cần để ý đến."
Giờ phút này, trên trán anh toát mồ hôi lạnh, lạnh lùng nhìn cô, cố ý muốn không lưu ý đến đáy lòng dâng lên dòng nước ấm vì cô, cô đang khẩn trương vì mình, tiếp tục nói: "Chăm sóc tốt chính em, chớ đông lạnh, đừng tiếp tục gây ra phiền toái cho tôi."
Nghe tiếng trách mắng, Trình Du Nhiên liếc anh một cái, trong lòng biết anh đang lo lắng cho cô, nhưng tình huống bây giờ, cô nên lo lắng anh mới phải.
"Đi!" Viêm Dạ Tước lạnh lùng ra lệnh, bàn tay bắt được tay cô, hai người chậm chạp đi chậm ở đất tuyết.
Viêm Dạ Tước vừa chế tạo tuyết sụt nên đã sớm hủy diệt đường núi, nhưng Viêm Dạ Tước giống như là híp mắt cũng có thể quen thuộc con đường này.
Trình Du Nhiên cảm thấy bước chân của anh càng ngày càng chậm, vết thương đang từ từ nhạt nhòa lực sinh mệnh của anh.
"Viêm Dạ Tước, tôi xem vết thương giúp anh trước nhé." Trình Du Nhiên hạ thấp giọng nói, chỉ hi vọng là anh sẽ đồng ý.
Nhưng thể lực của anh bắt đầu cạn kiệt, vết thương cũ thêm tổn thương mới, ngã trên mặt đất, Trình Du Nhiên cố hết sức đỡ anh ngồi xuống.
Vậy mà, vừa lúc đó, trong tuyết cách đó không xa thoát ra một người, tay cầm súng, đang hướng sau lưng Viêm Dạ Tước nổ súng ——
Trình Du Nhiên vừa may thấy được, không chút nghĩ ngợi liền cầm súng bên hông lên, đôi tay nắm thật chặt, chợt bóp cò súng, thủ pháp rất nhanh rất chính xác, đối phương còn chưa kịp nổ súng, cũng đã bị đánh trúng trán, ngã xuống mặt tuyết.
Trình Du Nhiên ngã ngồi xuống, chính cô cũng kinh ngạc vì phản ứng nổ súng của mình lại nhanh như vậy.
"Cuối cùng cũng tiến bộ." Viêm Dạ Tước nói trầm thấp, nâng tròng mắt hơi mệt mỏi nhìn cô, rốt cuộc chống đỡ không nổi, hôn mê bất tỉnh.
Lúc anh nói một câu nói cuối cùng rồi hôn mê, Trình Du Nhiên ngồi xổm người xuống lo lắng kêu anh: "Viêm Dạ Tước!"
Anh không có phản ứng, sắc mặt trắng bệch mà lạnh lẽo, hơi thở lãnh khốc trong ngày thường cũng dần dần biến mất, Trình Du Nhiên bắt lấy tay anh, khẩn trương kêu: "Nói chuyện với anh đó, nói chuyện với anh đó, anh đừng ngủ, anh còn chưa có phụ trách với tôi!"
Cô chợt nhớ tới sáu năm trước anh từng nói sẽ phụ trách, bây giờ cô muốn anh phụ trách, muốn anh khỏe.
Có điều lời nói của Trình Du Nhiên hình như không khiến anh phản ứng, khiến cho cô nóng nảy, bắt lấy bả vai anh, lớn tiếng mắng: "Viêm Dạ Tước, anh dám bỏ lại tôi, tôi ——"
"Tôi sẽ không!" Giọng Viêm Dạ Tước có chút yếu đuối nhưng vẫn không mất khí phách như cũ, anh chậm rãi mở mắt, thời điểm cô nói muốn anh phụ trách, anh liền nghe được, đây là lần thứ hai cô nói lời này, khiến cho anh giãy giụa tỉnh lại, nhìn Trình Du Nhiên nói: "Em đi thẳng dọc theo con đường này, rất nhanh sẽ thấy biệt thự, đi tìm bọn Phi Ưng tới đây."
"Em đi thẳng dọc theo con đường này, rất nhanh sẽ thấy biệt thự, đi tìm bọn Phi Ưng tới đây."
Viêm Dạ Tước nhỏ giọng nói bị gió tuyết thổi tan, nhưng rõ ràng tiến vào trong lỗ tai Trình Du Nhiên, sắc mặt trầm xuống, bão tuyết làm cô cóng đến cứng ngắc, trong lúc nhất thời cô nói không ra lời, chỉ có thể lắc đầu không ngừng, cô không cần đi, nếu bỏ Viêm Dạ Tước ở nơi này, anh hôn mê bất tỉnh, có người tới thì làm thế nào?
Trình Du Nhiên cong người xuống, một tay ôm lấy bên eo anh, muốn đỡ anh dậy.
Viêm Dạ Tước thấy lại đẩy cô ra, lạnh giọng ra lệnh: "Đi!"
Trình Du Nhiên bị đẩy, không tìm được trọng tâm liền té xuống mặt tuyết, Viêm Dạ Tước dựa vào cây khô, lạnh lùng nhìn cô, cố sức nói: "Em liên tục đứng không vững, còn muốn mang theo tôi đi? Vậy sẽ chỉ trở thành gánh nặng cho tôi thôi! Đi đi!"
Âm thanh của anh càng ngày càng thấp, dưới trời băng đất tuyết, lại tiêu hao thể lực, cho nên, anh có lẽ đã không thể tranh cãi những thứ này với cô nữa.
Chớ nói chi là còn có thể bảo vệ cô, chỉ có cô đi trước, nói không chừng còn có thể cứu hai người.
Trình Du Nhiên làm sao có thể nghe không ra ý tứ trong lời Viêm Dạ Tước, cô nhanh chóng bò dậy trong đất tuyết, cũng không có tức giận bởi vì lời của anh, mà đi tới trước mặt anh, môi cóng đến cứng ngắc, kiên nghị nói: "Tôi không đi!"
Mặt Viêm Dạ Tước tức giận, biết cô quật cường, nhưng bây giờ cũng không phải là lúc quật cường.
Song chuyện Trình Du Nhiên quyết định, cũng sẽ không thay đổi, cô ngồi xổm xuống, nhìn mặt anh tái nhợt, nói từng chữ từng câu: "Anh