Polaroid
Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Mẹ Đừng Đùa Với Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329760

Bình chọn: 9.00/10/976 lượt.

òn dám nói mẹ cậu, đây là chán sống rồi, đưa tay liền nắm lấy làn váy cô gái kia lên, lau sạch sẽ tay mới vừa bởi vì cô ta không có mắt đụng phải làm bẩn.

"Cái tiểu quỷ thối này! Mày ——"

Cô ta đang muốn đánh cu cậu, Trình Du Nhiên đã ngăn ở trước mặt con trai, cô liệu đến con trai sẽ làm như vậy, cho nên, đã sớm lấy ba vạn tiền mặt trong túi ra, đưa tay đặt vào trên lòng bàn tay cô ta, mặt không vẻ gì nói: "Dù sao y phục này cũng dơ bẩn, xoa tay một chút cũng không sao, cũng đừng nổi giận, tôi nhớ cái váy không tới ba vạn, cầm đi mua một cái nữa, nhiều hơn thì xem như là tôi cho cô tiền xe."

Trình Du Nhiên vốn muốn nói lời xin lỗi và bồi thường tiền thì giải quyết cho xong, mồm miệng cô gái này vẫn không an phận như thế, vậy cô cũng không cần khách khí, xoay người nhìn người đàn ông cao lớn bên trái, đôi tay cắm vào túi, vẫn như người xem, "Ánh mắt vị tiên sinh này thật đúng là không tệ, tìm một cực phẩm thế này, làm ơn xem thật kỹ, đừng để cô ta ra ngoài gieo họa cho người khác."

Nói xong, Trình Du Nhiên kéo con trai xoay người rời đi, mặt Tiểu Nặc hả hê nhìn cô gái vẫn còn kinh ngạc, le lưỡi một cái, bộ dáng kia hết sức đáng yêu.

Nhã Cầm tức giận dậm chân, bộ mặt thật muốn bóp chết đôi mẹ con đó, cô ta thật vất vả mặc thật đẹp tới đón Lãnh Triệt, lại bị họ làm rối loạn, đợi chút, Lãnh Triệt đâu?

Cô ta nhanh chóng thu hồi suy tư, nhìn hướng bên kia, chỉ thấy anh ta đã đi ra ngoài sân bay, đang muốn tiến lên đuổi theo, lại bị hai người vệ sỹ ngăn lại, nói: "Vạn tiểu thư, xin dừng bước, thiếu gia nói rồi, ngài ấy đang làm chuyện đứng đắn, xin đừng quấy rầy."

Anh muốn làm chuyện đứng đắn gì? Chuyện đứng đắn này nên là anh nhanh chóng đuổi theo mẹ con Trình Du Nhiên, tóc đen rơi, hơi thở không kiềm được, cử động vừa rồi của bọn họ ngược lại đưa tới hứng thú cho anh, "Này, mẹ con cô vừa tới Newyork à? Có cần một hướng dẫn viên du lịch miễn phí hay không?"

"Cho tới bây giờ tôi đều không tiếp nhận phục vụ miễn phí, cám ơn. Làm ơn tránh ra dùm." Trình Du Nhiên liếc người đàn ông nhàm chán kia một cái, ý bảo anh ta tránh ra, mới đem con trai lên xe.

"Vừa rồi làm sao vậy?" Chỗ ngồi tài xế, Bôn Lang nhìn bóng lưng người vừa ngăn hai mẹ con, hỏi.

"Không có tại sao, lái xe đi." Trình Du Nhiên xem thường, nói.

Bôn Lang đem xe dừng ở ngoài cửa sắt biệt thự nhà họ Mộ, sau khi Trình Du Nhiên cùng Tiểu Nặc xuống xe, anh ta liền lái xe rời đi, đi hội hợp với lão đại.

Hai mẹ con xách theo hành lý đơn giản đứng ở bên ngoài biệt thự, rời khỏi nhà họ Mộ sáu năm, trong sáu năm này cô đều dùng họ mẹ, chỉ có điều, cô rất rõ ràng, mặc kệ như thế nào, sớm muộn cô cũng phải trở về cái nhà này, ban đầu cô rời đi là bởi vì đau lòng, muốn ra ngoài xoa dịu tâm trạng, bởi vì sinh Tiểu Nặc, chuyến đi này kéo dài sáu năm, dù là như thế, cô cũng sẽ không tiện nghi cho bọn họ.

Tiểu Nặc ngẩng đầu lên, nhìn qua một lần ngôi biệt thự, quay đầu hỏi: "Mẹ, sao mẹ không nói cho con biết, nhà ông ngoại nhiều tiền thế này."

"Con lại có ý định gì?" Sao Trình Du Nhiên không biết đầu con trai là mưu ma chước quỷ chứ.

Tiểu Nặc anh tuấn cười một tiếng, lôi kéo tay mẹ, không nói gì.

Trình Du Nhiên mang theo con trai, tiến lên đè chuông cửa, "Leng keng ——"

"Ai đấy?" Bên chuông cửa vang lên âm thanh nghi vấn.

"Bà nói tôi là ai?" Trình Du Nhiên nhíu mày nhìn Camera, chỉ nghe được đầu kia ống nói điện thoại trầm mặc mấy giây, "Tiểu, tiểu, tiểu ——"

"Đừng tiểu tiểu nữa, mở cửa!"

Lúc này, cửa bị mở ra trong nháy mắt, Trình Du Nhiên mang theo con trai xách theo hành lý đi vào.

Vậy mà, vào giờ phút này, Vạn Tuyết Cầm gọi điện thoại xử lý chuyện bệnh viện gia tộc trong thư phòng, gần đây bởi vì ông chủ bệnh, rất nhiều chuyện đều do bà ta chủ trì.

"Phu nhân, phu nhân, không xong!" Vú Trương thở hổn hển chạy vào, nhìn phu nhân đang gọi điện thoại, lập tức im tiếng, bởi vì, bà ta rất rõ ràng, phu nhân ghét nhất người khác quấy rầy lúc bà ấy gọi điện thoại.

Vạn Tuyết Cầm trừng mắt liếc vú Trương, đứng lên, vừa thông điện thoại, vừa đi ra ngoài thư phòng.

Vú Trương vẫn không có cơ hội mở miệng, không thể làm gì khác hơn tiến lên đi theo sau, có điều sắc mặt càng ngày càng lo lắng, tiến lên nói, lại lo lắng.

Lúc này, Vạn Tuyết Cầm xuyên qua hành lang, đi xuống bậc thang, hướng về phía đầu bên kia điện thoại nói: "Bây giờ tôi thay tiên sinh nói với các người, hẹn thời gian cụ thể chúng ta lại ——"

Lời kế tiếp của Vạn Tuyết Cầm vẫn chưa nói hết, liền chợt thu, bước chân cũng đột nhiên dừng lại, nhìn người được quản gia mang theo đi vào đại sảnh.

Vú Trương thấp giọng nói: "Phu nhân, tôi mới vừa muốn nói với bà, đại, đại tiểu thư cô ấy trở lại. . . . . ."

Mặt chú Trung quản gia kích động, kêu người làm cầm đồ giúp tiểu thư, Trình Du Nhiên cười cười nhìn thân thể chú Trung còn rất tốt, đi vào trong phòng khách.

Tiểu Nặc đi theo sau lưng mẹ, thấy đại sảnh đường hoàng, đôi tay cắm ở túi, một bộ dáng vẻ ông cụ trầm ngâm, đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon, "Mẹ, con đói rồi."

"Tiểu thiếu gia đói bụng? Vậy tôi lập tức đi chuẩn bị đồ ăn cho cậu." Dù thế nà