ng ác, đầu cọ xát lên người Tiểu Nặc.
Vào lúc này Trình Du Nhiên nhìn bộ dáng Lợi Ân như vậy thì cũng cảm thấy hết sức đáng yêu, vậy mà, lúc Lợi Ân quay đầu nhìn cô, trong lòng lập tức giật mình.
Tiểu Nặc biết trong lúc nhất thời mẹ cũng không thể hết sợ hãi, cho nên sờ sờ Lợi Ân nói: "Lợi Ân, tao rất nhớ mày."
Nghe được lời chủ nhân nhỏ nói, Lợi Ân lại kêu vài tiếng khẹt khẹt, lúc này, Văn Long đi tới, cười nói: "Này, Tiểu Nặc có nhớ chú hay không?"
"Chú Văn!" Tiểu Nặc chợt đứng lên, nhìn vải băng trên cánh tay Văn Long, nhíu nhíu mày, cu cậu nhớ, ngày đó chú Văn dùng thân thể đỡ đạn cho cu cậu, cho nên, cu cậu buông Lợi Ân ra, tiến lên hỏi: "Chú Văn, vết thương thế nào ạ?"
"Chú Văn của cháu là người yếu thế à?" Văn Long cười cười, nhìn Tiểu Nặc an toàn trở lại, anh ta cũng an tâm.
"Cháu hãy yên tâm đi, chú Văn của cháu bị hai viên đạn bắn thôi, người ta còn muốn tán gái đó."
"Ừ, Đần Lang nói rất đúng." Tiểu Nặc gật đầu tán thành, vẫn không quên đưa tay sờ sờ Lợi Ân, ngay sau đó, nó cũng khẹt hai tiếng, bày tỏ đồng ý.
Vậy mà, Đần Lang lại nhíu nhíu mày, nhìn Tiểu Nặc nói: "Chú nói này, chú tên là Bôn Lang, còn nữa, tại sao cháu khách khí gọi Văn Long là chú chứ?" Gọi anh ta là Đần Lang, mỗi chữ Đần Lang thôi, quả thật là quá mất mặt.
Hình ảnh này thoạt nhìn gay gắt, quyết liệt, lại làm cho Trình Du Nhiên cảm thấy dáng vẻ Tiểu Nặc giống như rất vui vẻ, vào lúc này, cô cũng bất tri bất giác nâng lên nụ cười.
"Ăn no?" Giọng Viêm Dạ Tước trầm thấp vang lên bên cạnh cô, cô lập tức thu hồi suy nghĩ, nói: "Rất no."
"Vậy hãy cùng đi cùng anh." Viêm Dạ Tước trầm giọng nói.
Trình Du Nhiên có cảm giác xấu, chủ yếu là ánh mắt người này không đúng, liền vội vàng hỏi: "Đi làm cái gì?"
"Không phải em vừa nói nghỉ ngơi à?" Cô mới vừa nói nghỉ ngơi, nhưng cũng không liên quan tới anh mới phải, khi cô muốn cự tuyệt đã bị bàn tay Viêm Dạ Tước nắm lấy cổ tay cô, đứng lên.
Anh nhìn bọn Bôn Lang, trước khi đi vẫn không quên lưu lại một câu: "Chuyện tiểu Nặc là con trai tôi, không cho phép ai truyền đi."
Bọn họ dĩ nhiên biết nguyên nhân lão đại làm như thế, đều gật đầu, Bôn Lang cười cười, nói: "Miệng xé rách cũng không nói, lão đại yên tâm đi, anh yên tâm đi nghỉ ngơi nhé."
Lời này nghe thật đúng là khiến cho Trình Du Nhiên xấu hổ, nhưng trong lòng cô cũng đồng ý lời Viêm Dạ Tước nói, bởi vì sau khi biết truyền thống nhà họ Viêm, cô chỉ lo lắng cái này, cô cũng không muốn Tiểu Nặc sẽ có số mạng như vậy, cô phải bảo vệ cu cậu.
Vậy mà, gánh nặng bảo vệ Tiểu Nặc, bảo vệ Trình Du Nhiên đều được Viêm Dạ Tước gánh vác, anh chịu những khổ sở kia, chắc chắn sẽ không để cho con trai mình trải qua nó!
Nói xong, anh kéo Trình Du Nhiên đi lên lầu, Tiểu Nặc liếc bọn họ, quay đầu nhìn về phía Lợi Ân, thở dài một cái, nói: "Thôi, dẫu sao hôm nay cũng là lão đại Viêm cứu tao, tao tác thành cho họ vậy."
Lợi Ân hình như không hiểu chủ nhân nhỏ đang nói cái gì, mở trừng hai mắt, chỉ thấy Tiểu Nặc nhảy lên trên ghế, cùng bọn Văn Long tiếp tục dùng bữa.
Mà giờ khắc này, Trình Du Nhiên đã bị Viêm Dạ Tước mang theo trở về phòng đang ngồi ở trên ghế sa lon, hình như hơi khẩn trương, không biết anh gọi mình tới làm gì.
Viêm Dạ Tước lấy ra một sợi dây chuyền từ trong túi, đứng ở sau lưng cô đeo vào giúp cô.
Trình Du Nhiên cúi đầu nhìn qua dây chuyền, sắc mặt cứng đờ, nói: "Đây không phải là. . . . . ."
Đây không phải là dây chuyền sáu năm trước anh để lại ư, sao lại ở trên tay anh?
"Khi ở Nga, rơi từ trên người em, dây chuyền này là thứ mẹ anh thích nhất." Giọng Viêm Dạ Tước rất khẽ rất bình tĩnh, trước kia sợi dây chuyền này là dây chuyền mẹ thích nhất, nói với anh là có một ngày để lại cho cô gái mình thích nhất, cũng coi là quà ra mắt bà cho con dâu tương lai.
Vào thời điểm nguy hiểm nhất, dây chuyền rớt xuống từ trên người Trình Du Nhiên, rất nhiều hồi ức không cách nào nhớ lại.
Hóa ra dây chuyền này quan trọng với anh như vậy, Trình Du Nhiên cũng không biết việc này, cho nên, cô vội vã mở miệng nói: "Nếu là của mẹ anh, làm sao anh không giữ ——"
"Về sau, nó thuộc về em, không cho phép tháo xuống." Viêm Dạ Tước cắt ngang lời cô, tròng mắt sâu thẳm nhìn cô, sau đó, cánh tay duỗi ra, ôm cô lên trên chân mình.
Ở trước mặt anh Trình Du Nhiên có vẻ hết sức nhỏ nhắn, đưa tay sờ sờ dây chuyền, trong lòng cô làm sao lại không biết nguyên nhân anh đem nó cho mình, cười cười.
Vậy mà, nụ cười này hết sức dễ nhìn ở dưới ánh đèn, khiến tim Viêm Dạ Tước hơi run lên.
Trình Du Nhiên nhìn Viêm Dạ Tước, tối nay anh dịu dàng hơn rất nhiều so với bình thường, loại dịu dàng này khiến trong lòng cô dâng lên gợn sóng, sáu năm trước, anh chỉ để lại nó, nhưng vào sáu năm sau, chính anh đeo lên cho cô, cũng tựa như anh đang đem tim mình đeo ở trên người cô.
Nghĩ tới đây, Trình Du Nhiên không khỏi hôn lên môi anh, cười cười, nói: "Được rồi, yêu cầu của anh, em đồng ý rồi, anh ——"
Cô chỉ hôn nhẹ một cái, đang muốn rời đi, làm thế nào cũng không nghĩ ra bàn tay Viêm Dạ Tước giữ gáy cô, nhất thời khiến nụ hôn này sâu hơn!
Viêm Dạ Tước ôm cô thậ