ra liền đi tới. muốn làm những việc khiến Kính Huyễn bớt
tức giận.
“Không cần, tôi chỉ bị thương một chân mà thôi, cũng không phải là bị thương cả
hai chân.” Kính Huyễn không cảm kích nói, muốn mình miễn cưỡng dùng lực của
người bình thường mà đi xuống cầu thang.
“Em không cần phải hành hạ bản thân của mình như vậy, giận anh cũng được nhưng
đừng làm thế với thân thể của mình có được hay không?” Diêm Hỏa nhìn Kính Huyễn
một bước đi một bước liền nhíu mày, mới nhìn thôi anh cũng đã đau lòng, không
thể làm gì khác hơn là bá đạo tới ôm Kính Huyễn, không thèm để ý đến phảng
kháng của cô.
“Anh mau buông tôi xuống, bị người khác nhìn ngại lắm.” Kính Huyễn nhìn những
người làm là nữ xung quanh khuôn mặt kinh ngạc nhìn mình, da mặt Kính Huyễn
tương đối mỏng liền lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, vội vàng muốn Diêm Hỏa để
mình xuống.
“Không người nào dám nhìn em đâu, em cũng không cần nói xin lỗi, về sau chúng
ta kết hôn rồi bọn họ càng phải làm quen.” Diêm Hỏa nhìn Kính Huyễn có hình
dáng của một có gái bé nhỏ e lệ, xấu hổ, nhất thời khôi phục lại hình dạng vô
lại của ngày thường.
“Anh đừng có mà ăn nói tùy tiện, tôi hiện tại chân bị thương không có khả năng
đi lại nên mới bắt buộc ở nhà anh, anh không phải là được một tất lại muốn một
thước chứ.” Kính Huyễn tàn nhẫn đánh tan ảo tưởng của Diêm Hỏa, chính cô căn
bản cũng không nghĩ đến chuyện kết hôn.
“Vậy cũng không nhất định, anh rất có mị lực, một ngày nào đó em sẽ động lòng
với anh thôi”. Diêm Hỏa đối với dáng vẻ của mình rất có tự tin, tự tin Kính
Huyễn sẽ yêu thương anh.
“Mị lực của anh chỉ là dáng vẻ bên ngoài, thứ khác cái gì cũng không có”. Kính
Huyễn khinh bỉ liếc Diêm Hỏa một cái, Kính Huyễn không phải là người vì thích
dáng vẻ bên ngoài mà yêu một người cho nên chỉ là bộ dạng xinh đẹp cô cũng sẽ
không động lòng.
“Ai nói anh chỉ có bộ dạng mị lực bên ngoài mà thôi? Nếu như anh không có năng
lực gì em nói anh có thể tùy tiện đem Ảnh Hỏa phát triển lớn mạnh như bây giờ
sao? Coi như may mắn cũng không phóng đại như vậy”. Diêm Hỏa tự yêu bản thân
mình trước mặt Kính Huyễn, khoe thành tích của mình.
“Anh ở đó mà khoát lát đi, bây giờ có thể thả tôi xuống rồi chứ?” Kính Huyễn
hướng Diêm Hỏa trợn mắt một cái, cũng đã ăn đậu hũ của cô lâu như vậy, cũng
không thấy anh ta để cô xuống.
“A nhanh như vậy đã đến rồi, hôm nào kêu người đem cầu thang làm dài một chút
nữa mới được”. Diêm Hỏa không cam lòng để Kính Huyễn xuống, trong miệng còn thì
thầm lung tung cái gì đó trong miệng.
“Kính Huyễn nhanh ngồi xuống ăn cơm, nghe Hoan bảo bối nói con thích ăn cay,
đặt biệt kêu Thím Trương làm mấy món cay cho con, con thử nếm một chút coi
hương vị như thế nào” Mẹ Diêm thấy trên khuôn mặt Kính Huyễn không có tức giận
như hồi nãy nữa, lúc này trong lòng không còn căng thẳng nữa, nhiệt tình kêu
Kính Huyễn nếm thử món ăn mà Thím Trương nấu.
“Hay quá, làm nhiều món như vậy, nhìn thật là ngon nha” Kính Huyễn vui vẻ cầm
đũa lên liền ăn. Trong lúc đó Diêm Hỏa liên tục gắp thức ăn vào chén cô đến
ngập mặt.
“Kính Huyễn, con tính khi nào thì kết hôn với Diêm Hỏa vậy?” Mẹ Diêm thấy Kính
Huyễn tâm trạng đang tốt, thừa cơ hội liền hỏi đến vấn đề này.
“Phụt! Khụ khụ.” Kính Huyễn nghe mẹ Diêm nói là
lúc cô đang uống canh, liền một hơi phun hết ra ngoài, làm cho cô bị sặc, hại
cô ho khan cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên.
“Con không sao chớ, uống canh không nên uống nhanh như vậy, con xem, bị sặc rồi
đó.” Mẹ Diêm không hiểu phản ứng của Kính Huyễn nói, không biết là lời nói của
bà làm hại Kính Huyễn bị sặc.
“Khụ khụ” Kính Huyễn bây giờ là khổ mà không nói được, rõ ràng là bị lời nói đó
dọa, hiện tại bị mẹ Diêm nói như thế, ngược lại thành lỗi của cô.
“Ah cổ họng thật khó chịu, có nước đá hay không, tôi muốn một ly.” Bây giờ cổ
họng Kính Huyễn thật là cay nóng vô cùng, muốn tìm ly đá nước, hi vọng như vậy
có thể giúp mình.
“Đây này, uống từ từ thôi.” Diêm Hỏa trước tiên đi rót ly nước đưa cho Kính
Huyễn, cũng chỉ là nói kết hôn thôi mà, cô cũng không nên phản ứng kịch liệt
như vậy chứ?
“Cám ơn.” Kính Huyễn thanh âm khàn khàn cảm ơn Diêm Hỏa, uống một ly nước đá cổ
họng cảm thấy đỡ hơn một chút, lời nói của mẹ Diêm thật sự đáng kinh ngạc.
“Đỡ hơn một chút là tốt rồi, ăn đồ cay không tốt.” Diêm hỏa gọi thím Trương đem
tất cả thức ăn cay ở trước mặt Kính Huyễn mang đi, đem món ăn không cay đặt ở
trước mặt cô.
“Đúng vậy, đỡ hơn là tốt rồi, con vẫn chưa trả lời ta, lúc nào thì con và Diêm
Hỏa kết hôn.” Mẹ Diêm gấp đồ ăn cho Kính Huyễn, tiếp tục hỏi vấn đề vừa mới
khiến cho cô bị sặc đến đỏ mặt.
“Àh! Cái vấn đề này sao.” Kính Huyễn nhìn thấy ánh mắt mẹ Diêm tràn đầy hy
vọng, không đành lòng nói cự tuyệt, chỉ có thể ở dưới bàn cơm đạp mạnh lên chân
Diêm Hỏa, cơ hồ muốn Diêm Hỏa giúp cô giải quyết chuyện này.
Diêm Hỏa cố tình không để ý đến Kính Huyễn, mặc dù Kính Diễm đạp mạnh lên chân
anh, thì cũng không quay đầu lại nhìn cô, bình tĩnh ăn cơm, chuyển vấn đề khó
khăn này cho cô giải quyết.
“Diêm phu nhân! Thật ra thì, thì...” Kính Hu