XtGem Forum catalog
Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Mẹ Của Đứa Trẻ Đừng Chạy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325400

Bình chọn: 9.00/10/540 lượt.

a mới nãy bị Kính Huyễn cự tuyệt đã đủ căm tức rồi, bây giờ còn thêm một kẻ không thức thời chọc giận mình, có thể không tức điên lên sao?

Húc Nhật không có bất kỳ đề phòng gì liền bị Diêm Hoả đẩy tay ra, nên không kịp nhìn xuống dưới chân mình thiếu chút nửa ngã xuống, cũng may kịp thời lấy tay vịn cầu thang mới đứng vững được. Sau khi đứng vững cũng không khách khí hướng mặt Diêm Hoả ra một quyền, lập tức trên khuôn mặt tuấn mĩ bị thương.

“Anh dám đánh tôi, anh chết chắc rồi” Diêm Hoả không nghĩ đến Húc Nhật sẽ đánh mình, hơn nữa còn là khuôn mặt mình hài lòng nhất, nhất thời cũng mất đi lý trí lao vào đánh nhau với Húc Nhật.

“Hai người các người đang làm gì đó, nơi này là cầu thang không cẩn thận sẽ té xuống đó nghe không” Kính Huyễn đỏ mặt nhìn hai ngưởi đàn ông nóng nảy muốn khuyên can, nếu ai không cẩn thận mà bị thương thì minh cũng đau lòng lắm.

“Kính Huyễn đứng xa một chút, hôm nay anh nhất định phải dậy dỗ anh ta cho thật tốt, để anh ta sau này không dám tới dây dưa với em nữa…” Húc Nhật trong lúc đánh nhau vẫn vì Kính Huyễn mà suy nghĩ săn sóc gọi Kính Huyễn đứng xa một chút.

“Làm ơn các anh đừng vì tôi mà đánh nhau nữa, các người lập tức dừng tay lại cho tôi” Kính Huyễn cực kỳ tức giận muốn đi lên tách hai người ra nhưng không chú ý bước chân nên bước hụt một bước, liền không đứng vững thẳng tắp từ trên cầu thang té xuống.

“Trời ạ! Mình rốt cuộc đã làm sai cái gì, tại sao mình lại xui xẻo đến như vậy, đau quá đi, đầu thật là đau” Sau khi ngã xuống cầu thang Kính Huyễn cũng ý thức được cuộc đời mình thật xui xẻo. Còn chưa than thở xong, trên đầu truyền đến cảm giác đau đớn làm cho người cảm thấy hít thở không thông liền ngất đi tại chỗ.

“Kính Huyễn em làm sao vậy, đừng làm anh sợ” Diêm Hoả nhìn thấy Kính Huyễn bị ngã cầu thang trong nháy mắt hô hấp đều đình chỉ không để ý đến Húc Nhật vội vàng chạy xuống lầu xem Kính Huyễn như thế nào.

“Mau đưa Kính Huyễn vào bệnh viện, đừng có ôm nữa” Húc Nhật tương đối còn một chú lý trí, muốn ôm Kính Huyễn từ trên mặt đất đưa vào bệnh viện.

“Tôi ôm được rồi, không cần đến anh” Diêm Hoả bá đạo đoạt lại Kính Huyễn từ trong ngực Húc Nhật, cũng không nhìn đến Húc Nhật liền nhanh chóng đi vào trong thang máy. Nhưng thang máy giống như muốn đối đầu với anh khi một giây cuối cùng cửa thang máy đóng lại Húc Nhật liền nhanh chân đi vào trong thang máy.



“Lúc này còn có thời gian đùa giỡn hay sao? Hiện tại chuyện quan trọng nhất là đưa Kính Huyễn đến bệnh viện.” Húc Nhật nhìn Diêm Hỏa ôm Kính Huyễn, trong lòng cố nén tức giận nhẹ nhàng trách mắng Diêm Hỏa.

“Tôi làm gì có thời gian để đùa giỡn, là anh tự mình suy diễn thôi.” Diêm Hỏa tâm tư không chút thay đổi, nói dối mặt không đỏ, bản thân kiên quyết không thừa nhận.

Húc Nhật nghe Diêm Hỏa nói, mắt nhìn anh liếc một cái liền không muốn phải nhìn anh lần nữa, cửa thang máy vừa mở hai người lập tức thẳng hướng đi tới bãi đậu xe, thận trọng đem Kính Huyễn đặt ngay ngắn trong xe, xong rồi mới nhanh chóng chạy xe tới bệnh viện.

Húc Nhật cùng Diêm Hỏa hai người lo lắng đứng bên ngoài phòng, chờ bác sĩ bước ra, Diêm Hỏa phiền não ở trên hành lang đi qua đi lại, còn Húc Nhật thì mệt mỏi ngồi ở ngoài phòng bệnh dựa đầu trên ghế, trong lòng thầm tự trách mình.

“Anh cùng tôi xuống dưới, tôi có đôi lời muốn nói với anh.” Trong lòng băn khoăn một hồi, lúc này Húc Nhật mới lạnh lùng nhìn Diêm Hỏa tiến đến nói.

“Chúng ta có cái gì để nói? Muốn nói gì thì cứ nói đi.” Trong lòng Diêm Hỏa vẫn còn lo lắng cho Kính Huyễn, uống từng ngụm từng ngụm nước lạnh người phục vụ đưa cho anh, chất lỏng lành lạnh như băng từng giọt từng giọt chảy xuống làm cho tinh thần anh thư thái một chút.

“Rốt cuộc vì sao anh quen biết Kính Huyễn? Tại sao anh lại cứ bám đuôi quấn lấy cô ấy?” Trong lòng Húc Nhật có rất nhiều nghi vấn, huống chi bây giờ Diêm Hỏa đang ở trước mặt của anh, anh nhất định phải hỏi rõ ràng mới được.

“Kính Huyễn không có nói cho anh biết sao? Cũng đúng, cô ấy làm sao có thể nói.” Diêm Hỏa biết Húc Nhật hỏi mình vấn đề gì, ngược lại tâm tình rất bình tĩnh, bắt đầu nói về chuyện anh cùng Kính Huyễn biết nhau ra sao.

“Anh đoán xem, ai là người trong buổi tiệc đêm đó cùng Kính Huyễn đi tới khách sạn?” Húc Nhật sau khi nghe Diêm Hỏa nói, cả người ngẩn ra thẫn thờ, điều này đã nói lên Bạch Hoan cùng Bạch Đình đều là con của anh ta, không trách được vì sao Kính Huyễn lại muốn né tránh anh ta như vậy.

“Đúng vậy, sau đó tôi liền tìm kiếm Kính Huyễn, nhưng vẫn không tìm được, bởi vì Kính Huyễn nói cho tôi biết tên giả, nhưng duyên phận chính là kỳ lạ như vậy, tôi tìm kiếm vị hôn thê trong buổi tiệc, và Kính Huyễn giống như kỳ tích xuất hiện, cái này thật ra phải nói là chúng tôi rất có duyên phận với nhau.” Khi Diêm Hỏa nói tới điều này, trên mặt biểu hiện vô cùng vui vẻ.

“Vậy anh đối với Kính Huyễn cảm giác chính là yêu sao? Hay là chỉ cảm thấy hiếu kì?” Húc Nhật không nhượng bộ tiếp tục hỏi Diêm Hỏa, nếu như anh ta nói thật sự là yêu Kính Huyễn, như vậy bản thân anh chỉ có thể lựa chọn con đường rút lui, nhưng nếu như câu