i với Y Na vẫn đang nhìn mình
chằm chằm. Đối diện với ánh mắt của loại phụ nữ như vậy, Linh thường không thể
khó chịu, ngoại trừ Y Na, một người phụ nữ nham hiểm như vậy chỉ thấy buồn nôn.
“Thôi đi, anh cho rằng tôi muốn nhìn anh à. Anh ngồi ngay trước mặt tôi không
thể không nhìn, đây là tiền mà các anh muốn, xem đi.” Y Na cũng nhìn Linh không
kém phần chán ghét, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ buôn bán người hạ lưu thối
nát, không cần phải kiêu ngạo thế chứ.
“Ờ, không vấn đề gì, cậu, mang hai tiểu tử kia đến đây cho tôi.” Linh chỉ một
tiểu đệ đứng bên ngoài đưa hai bảo bối vào, trong lòng thắc mắc Kính Huyễn đáng
ra phải đến rồi chứ.
“Vâng”. Tiểu đệ cung kính trả lời rồi vào phòng đưa hai tiểu tử khiến người ta
nhức đầu ra ngoài, trong lòng còn buồn bực nghĩ chẳng phải đây là hai đứa con
của ông chủ hay sao? Sao lại giao cho người đàn bà này.
“Hai đứa mày, ra ngoài.” Tên tiểu đệ vừa mở cửa nhìn về hai đứa nhóc quát lên,
làm Hoan bảo bối đang nức nở càng sợ khóc to lên.
“Tôi không muốn, các ông đều là người xấu, đi đi.” Hoan bảo bối trốn đằng sau
Đình bảo bối, ló cái đầu ra nói với tên tiểu đệ.
“Tao không quan tâm mày muốn hay không, đều đi ra cho tao.” Tên tiểu đệ không
nhịn được, lo lắng nếu để cho Linh chờ lâu, không biết sẽ trách mắng thế nào,
thật ra lúc này Linh đang mong hắn đưa hai đứa trẻ ra chậm chậm một chút.
“Không, chúng tôi sẽ không ra ngoài với ông.” Đình bảo bối quật cường nói, đôi
tay chắn trước mặt Hoan bảo bối, để người kia không mang được hai đứa ra ngoài.
“Đi nhanh lên, nếu để cho đại ca Linh tức giận, tao sẽ cho mày một cái bạt tai,
xem mày còn dám lề mề không.” Tiểu đệ không khách khí đi vào phòng mỗi tay lôi
một đứa muốn xách ra ngoài.
“Tôi nói không đi là không đi, lỗ tai của ông có điếc không đấy.” Bị nhấc bổng,
hai chân Đình bảo bối khua khoắng, chẳng may làm vỡ chiếc chén mà Mật Nhu tự
tay làm tặng sinh nhật cho Linh.
“Chết cái thằng nhóc này, mày có biết đã làm vỡ cái gì không? Lần này mày chết
chắc, ngay cả tao cũng khó sống được, có phải mày cố ý không?” Tiểu đệ bộ mặt
dữ tợn nhìn chằm chằm Đình bảo bối, mắt lại sợ sệt nhìn cái chén bị vỡ, không
biết sẽ phải bồi thường thế nào.
“Tôi không cố ý, ông tin hay không thì tùy.” Đình bảo bối mặc dù rất sợ bộ mặt
kinh khủng của cái tên tiểu đệ còn đang xách mình, nhưng bản tính kiêu ngạo khiến
cậu nhóc không để lộ ra mặt, vì nếu mình mà tỏ ra sợ thì Hoan bảo bối sẽ càng
sợ hơn.
“Mẹ nó, mày đừng có lằng nhằng, chính mày giãy giụa làm loạn cả phòng lên.”
Tiểu đệ hung hăng ném hai bảo bối xuống đất, không thương tiếc cho Đình bảo bối
một đạp văng vào cạnh giường, Hoan bảo bối hoảng sợ ngẩn mặt nhìn anh trai.
“Khụ khụ, ông sẽ phải hối hận vì đã đá tôi.” Đình bảo bối cả gan kiên trì đứng
lên, mặc dù ngực rất đau, nhưng cái tính kiêu ngạo trời sinh không cho cậu gục
ngã trước kẻ địch.
“Xem mày mạnh mồm, tao không đánh chết mày thì không phải họ Vương nữa, xem mày
sau này còn dám to mồm nữa không.” Tiểu đệ lúc này không còn lý trí, thấy Đình
bảo bối ngoan cố chỉ muốn đánh, hoàn toàn không nghĩ đó chỉ là một đứa bé,
không biết có chịu nổi mấy cái đấm đá của mình không.
“Hừ, tôi không sợ ông, tôi sẽ không giống khụ khụ loại người nhát gan như ông.”
Thông minh như Đình bảo bối làm sao không biết loại người chỉ vì một cái chén
vỡ mà đánh mình là gì, cậu thề, chỉ cần thoát được, bất kể dùng biện pháp gì,
cần bao nhiêu lâu, nhất định phải khiến cho hắn hối hận vì đã đắc tội mình cộng
với làm cho Hoan bảo bối khóc.
“Cái gì, mày nói tao nhát gan.” Tiểu đệ khuôn mặt vô cùng dữ tợn nhìn trừng
trừng Đình bảo bối, lặp lại lời cậu vừa chửi, lại muốn dơ chân lên cho cậu bé
một phát trí mạng không ngờ đại bị Hoan bảo bối đột nhiên đứng lên xô hắn ngã
lăn ra đất.
“Không cho ông ức hiếp anh trai tôi, người xấu”.
Hoan bảo bối rốt cuộc hồi phục tinh thần, thấy cái tên tiểu đệ kia định giơ
chân đá anh trai mình, không biết lấy đâu ra dũng khí, lập tức xông lên xô hắn
ngã lăn ra đất, còn mình lại đỡ Đình bảo bối lúc này đang sắp ngã xuống đất.
“Tốt lắm, không hổ danh là em gái anh, nhưng bây giờ nhân lúc hắn bị thương,
chạy đi, chạy được càng xa càng tốt, đừng để bọn chúng bắt được, sau đó đi tìm
mẹ.” Đình bảo bối tỉnh táo nói với em gái, mình bây giờ mí mắt rất nặng, toàn
thân không còn hơi sức, không thể làm gì đành đem hi vọng đặt vào Hoan bảo bối,
ít nhất còn có thể chạy tốt.
“Không được, em muốn chạy cùng với anh, Hoan bảo bối sẽ không bỏ anh trai lại
một mình.” So với Đình bảo bối, thái độ của cô bé còn kiên quyết hơn, kéo tay
Đình bảo bối trên mặt đất vắt lên vai bé nhỏ của mình, muốn đưa anh trai chạy
ra ngoài.
“Em đừng ngốc thế, đi nhanh đi, không anh sẽ tức giận.” Đình bảo bối vô cùng
cảm động với em gái, nhưng thực tế là thực tế, không thể vì mình bị thương mà
trì hoãn cơ hội chạy thoát của Hoan bảo bối.
“Không, á” Hoan bảo bối còn muốn cự tuyệt, lại bị tên tiểu đệ tỉnh dậy túm lấy
chân hét lên, Y Na vốn đã sốt ruột ngồi chờ trong phòng khách nghe thấy, không
nhịn được tự mình đ