XtGem Forum catalog
Mấy Đêm Cũng Là Đêm Đầu

Mấy Đêm Cũng Là Đêm Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325173

Bình chọn: 9.5.00/10/517 lượt.

nhảy dựng dừng chân.

"Lên xe,anh không muốn nói lần nữa." Chờ đợi cô cả một đêm lại sợ cô đã đói bụng, anh đặc biệt giúp cô mua bữa sáng, nếu không là vừa khéo đi ngang qua, chỉ sợ một ngày một đêm này đi toi, khiến anh tức giận âm thanh lớn.

Thấy Hà Vu Yến đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, Uông Hạo kiên nhẫn lặp lại, lúc này trừ bỏ một tia cảnh cáo ý tứ hàm xúc, nhưng cô còn không lên xe,lời nói anh ẩn ý sẽ đi xuống xe bắt người.

Nghe được anh đè nén lửa giận, Hà Vu Yến đành phải ngoan ngoãn tiêu sái ngồi phiá sau, vừa muốn mở cửa xe, bên tai lại truyền đến mệnh lệnh cuả Uông Hạo, "Ngồi phía trước."

Hà Vu Yến cắn cắn môi dưới, nắm chặt bóp đựng tiền lẻ trong tay, không quá tình nguyện tiêu sái đến cửa trước, mở cửa xe ngồi vào chỗ kế bên tay lái.

"Nịt giây an toàn vào."

Hà Vu Yến để bóp đựng tiền lẻ ở trên đùi, động tác thong thả kéo dây an toàn qua, bởi vì khẩn trương, cô cài thật lâu lại thế nào cũng cài không được.

"Ngồi yên." Uông Hạo nhìn chằm chằm bộ dạng cô lúng túng làm sao cũng không cài được dây an toàn, ngốc nghếch của cô anh nhìn mà nhíu mày, ánh mắt cũng chớp chớp, cuối cùng nghiêng người qua, cầm dây an toàn từ trong tay cô, nhanh chóng đem khóa cài cào.

Hai người bởi vì dựa rất gần, Uông Hạo thuận tiện ngửi đến cổ thơm mát thuộc về trên người cô,khiến anh nhịn không được lại đến gần chút nữa, bởi vì khoảng cách gần, anh ngẩn lên thấy cô ngồi cứng động cũng không dám động, khuôn mặt tròn dễ nhìn không dám lộn xộn nhìn chằm chằm phiá trước, hai tay gắt gao nắm bóp đựng tiền lẻ của mình,làm anh lại nghĩ tới tối hôm qua khi cô ở dưới thân mình rên rỉ thở gấp,không lưu loát lại khiến anh muốn ngừng mà không được.

Bởi vì thân hình Uông Hạo dựa vào gần quá, Hà Vu Yến sợ đụng tới anh, không dám ngồi lộn xộn, một đôi mắt xinh đẹp trừng mắt thẳng trước xe, nỗ lực bỏ qua tồn tại của anh, nhưng là cô đợi một hồi lâu, dây an toàn đều đã cài vào, không rõ Uông Hạo vì sao còn chậm chạp không dời thân hình cao lớn hơi đè lên mình.

Bởi vì tò mò, nhất thời nhịn không được nghiêng mặt, vụng trộm hướng anh nhìn qua, có thế này phát hiện Uông Hạo vừa vặn ngăn ngắn nhàn rỗi nhìn chằm chằm cô, mà cô không đoán trước sẽ chống lại tầm mắt cùng anh,mặt cô bỏ bừng vội vàng xoay đi,cầm túi xách thật chặt, lại làm bộ ngốc như không có việc gì ngó ra ngoài cửa sổ.

Vừa rồi một màn kia làm tim Hà Vu Yến đập đột nhiên nhanh hơn, cô nói với bản thân nhất định là cô nhìn lầm rồi, Uông Hạo làm sao có thể cười với cô, nhưng cười còn ôn nhu như vậy, ngay cả ánh mắt nhìn cô đều mang theo ý cười, khác với buồn bực trước kia.

Vì chứng minh bản thân nhìn lầm rồi, Hà Vu Yến nổi lên dũng khí ,khuôn mặt nhỏ nghiêng qua, lại dùng mắt nghía anh một cái, lần này Uông Hạo chẳng những còn nhìn chằm chằm cô, không dời ánh mắt khi phát hiện cô lại nhìn lén anh, dứt khoát đưa cánh tay qua, ngoài miệng giơ giơ lên nụ cười đắc ý, ở trên môi cô hôn trộm, một cái không nặng không nhẹ,hôn có chút khiêu khích, cuối cùng cắn môi dưới cô một chút.

"Uông ——"

"Từ giờ trở đi,em có thể gọi anh là A Hạo hoặc là Hạo, nhưng không cho em kêu anh là anh Uông."

"Vì sao?" Cô sững sốt hỏi lại.

"Anh nghe xong không thoải mái." Uông Hạo ngồi thẳng mình, đem xe chạy lên đường nhựa sau đó phun ra một câu.

Hà Vu Yến không hiểu, cô cho rằng Uông Hạo cùng cô hẳn là sẽ không có cùng xuất hiện, liền tính cô cùng anh lên giường, nhưng quan hệ cũng sẽ không có gì thay đổi, cô biết anh không thích Hà Vu Yến cô, mà anh vẫn như trước là Uông Hạo cô thích chỉ có thể dấu trong lòng.

Uông Hạo thấy cô không buồn hé răng, thuận tay cầm lấy bữa sáng anh vừa mua, "Cầm."

"Hả?"

"Bữa sáng."

Hà Vu Yến tiếp nhận gói to bữa sáng, cầm đồ ăn ấm áp trong tay, tưởng anh muốn cô cầm giúp, cô sau khi nhận lấy cẩn thận bưng ở trong lòng bàn tay, lập tức rước lấy bất mãn của Uông Hạo.

"Bữa sáng không ăn đi cầm làm chi vậy?"

"Đây là cho em sao?" Cô vừa rồi ra cửa muốn đi mua bữa sáng, thế nào cũng chưa nghĩ tới anh sáng sớm lại xuất hiện.

"Bằng không thì cho ai?" Uông Hạo tức giận nói.

Anh bây giờ đối tốt với cô là vì tối hôm qua sao? Nghĩ đến điểm này,trên mặt Hà Vu Yến hiện lên nụ cười chua sót, nhìn chằm chằm bữa sáng trên tay, "Chuyện tối ngày hôm qua em thật đã quên rồi." Anh nói muốn phụ trách với cô, cô cũng không dám nhận, nếu là người phụ nữ anh, rồi sau đó chờ bị anh vứt bỏ,vậy cô tình nguyện bảo trì quan hệ lạnh nhạt hiện tại.

"Đã quên? Anh sẽ không để ý chờ một chút anh sẽ giúp em nhớ lại, xem coi em có dám quên nữa không." Uông Hạo có thâm ý khác nhìn cô một cái, ánh mắt kia ý dụ quá sâu, hơn nữa trong mắt anh lộ ra nhiệt liệt, Hà Vu Yến lại một lần nữa nghĩ đến tình cảnh tối hôm qua, vốn mặt đã đỏ nay lại càng đỏ hơn.

"Anh Uông. . . . . . Uông Hạo!" Bị anh trừng mắt, Hà Vu Yến dừng một chút, không quen hô lên tên của anh.

"Ừa?"

Uông Hạo thấy cô chậm chạp không chịu động thủ, thừa dịp đèn đỏ đem xe ngừng lại, lấy đi túi bữa sáng trong tay cô,lấy ra sandwich bên trong, động tác thuần thục cởi bỏ túi nhựa,"Cầm."

Hà Vu Yến bị động tiếp nhận, "Mau ăn đi."

Nghe