nhanh lên một chút, sau đó Thím Trầm sẽ mặc quần áo thật
đẹp cho cháu tham gia hôn lễ nhé.” Thím Trầm không biết Tiểu Từ đang suy nghĩ gì, đơn thuần nói.
Bắc Cung Tiểu Từ khẽ đáp lời, chỉ cảm thấy, cảnh sắc hôm nay dù đẹp, đều trở nên buồn bã thất sắc.
Trên khuôn
mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đáy mắt có bóng đen thật sâu, lười biếng ngồi
xuống, Tiểu Từ nói: “Thím Trầm, cháu mệt rồi, chúng ta trở về thôi.”
Mấy ngày
này, bởi vì toàn thân đau đớn, vì thế lăn lộn khó ngủ, tối đa cũng chỉ
là ngủ chập chờn. Tuy rằng cả ngày nằm trên giường, nhưng tinh thần cũng không khá lắm.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi của nàng, Thím Trầm cũng có chút đau lòng, “Ừ, chúng ta về thôi.”
Bắc Cung Tiểu Từ từ từ nhắm hai mắt lại, hưởng thụ ánh mặt trời và gió xuân giờ khắc này, giữ lại cảm giác trên khuôn mặt mình.
Trên đường
đi khi ngang qua một cái nhà, Bắc Cung Tiểu Từ đột nhiên cảm thấy có
chút quen thuộc, mấy cây cao trước mặt kia, lúc này đang lay động trong
gió, bóng cây loang lổ, bởi vì ánh mặt trời, ngày thường u ám, nhưng giờ lại ảm đạm thêm một phần.
“Đừng một chút. Ở đây?” Bắc Cung Tiểu Từ đột nhiên hô lên.
Thím Trầm vừa nhìn ngôi nhà, sắc mặt nhất thời đại biến, khuyên nhủ: “Tiểu Từ, ở đây không thích hợp, hay là chúng ta đi thôi.”
“Không có chuyện gì.” Bắc Cung Tiểu Từ biết tất cả sự thật ở đây, cười nhạt nói, “Chúng ta vào xem một chút đi.”
Người con
gái mặc sườn xám trắng, có một loại khí chất kỳ quái không gì sánh kịp,
đến bây giờ, vẫn còn hấp dẫn nàng. Hay hoặc là, trên người nàng có một
loại hơi thở, khiến nàng có điểm lưu luyến.
Sắc mặt Thím Trầm hoảng hốt, “Tiểu Từ, chúng ta là hạ nhân, là không thể vào đây. Là, là cấm địa.”
Nhìn dáng vẻ của bà, Bắc Cung Tiểu Từ cũng rõ lực ảnh hưởng kinh khủng của ngôi nhà
này, người hầu mà đi vào, sẽ có kết quả không tốt. nghĩ xong, Bắc Cung
Tiểu Từ cũng không muốn làm bà khó xử, liền thản nhiên nói: “Cháu biết
rồi. Thím Trầm, cháu còn muốn đi dạo xung quanh đây, thím đi về trước
đi, lát tự cháu về.”
Đường ở Bắc Cung gia đều rất thẳng, nàng ngồi xe đẩy tự đi không thành vấn đề.
“Cái này…”
“Đi thôi. Không phải thím còn có nhiều chuyện cần chuẩn bị à? Mình cháu được mà.”
“Được rồi.”
Thím Trầm có chút hoảng hốt liếc mắt nhìn sân kia, nhấn mạnh lần thứ hai nói: “Tiểu Từ, sớm về một chút, không nên chạy loạn. Biết không?”
“Vâng.”
Nhìn bóng Thím Trầm biến mất rồi, Bắc Cung Tiểu Từ lúc này mới chầm chập quay người lại, chuyển xe đẩy đi vào viện yên tĩnh kia.
Gió nhẹ thổi qua, tóc dài của Tiểu Từ khẽ bay trong gió, sợi tóc bạch kim, lướt qua
mặt, mang theo mị hoặc, còn có chút, che tầm mắt của nàng, nàng dừng
lại, lấy tay gạt sợi tóc ra, đang chuẩn bị tiếp tục đi tới, vừa ngẩng
đầu, đột nhiên phát hiện, cách đó không xa, dưới một cây đại thụ có một
bóng người mảnh khảnh lẳng lặng đứng, đang lẳng lặng nhìn nàng…
Lá trên cây
vì gió thổi qua mà phát ra tiếng vang thưa thớt, thế nhưng những âm
thanh này, lại bị càng lộ vẻ tĩnh mịch trong giờ phút trao đổi ánh mắt
này,
Bắc Cung Tiểu Từ không kinh ngạc, vẫn dùng tay đỡ bánh xe, chuẩn bị tư thế chuyển động lên phía trước.
Qua hồi lâu, khóe miệng Bắc Cung Tiểu Từ nhếch thành nụ cười nhạt, trong lòng ngạc
nhiên đến thoải mái, từ từ đi tới, hướng phía bóng người tuyết trắng kia nhẹ giọng hỏi: “Hôm nay sao lại đi ra?” Có người nói, nàng vẫn sống ở
rất sâu trong địa phủ kia, đã rất lâu rồi không đi ra, hôm nay, trong
ban ngày, sao lại xuất hiện ở đây.
Giọng điệu này, quen thuộc như là hai người đã biết nhau từ lâu.
Không giống
như vẻ bình tĩnh của nàng, bóng trắng kia đứng ở đó, ánh mắt vẫn lẳng
lặng như cũ, thân thể lại run nhè nhẹ, hai tay dưới sườn xám, cũng nắm
lại rất chặt. Sắc mặt cũng hơi tái nhợt, nhìn Tiểu Từ, không nháy mắt,
dưới bình tĩnh là mãnh liệt cuộn trào, là ngàn vạn ngôn ngữ miêu tả sinh động.
Nàng hít
thật sâu một hơi, lúc này mới lộ ra nụ cười, từ từ đi đến chỗ Bắc Cung
Tiểu Từ, không nhịn được ngẩng đầu liếc mắt nhìn trời xanh mây trôi, ánh mặt trời ấm áp rơi xuống, khuôn mặt tái nhợt của nàng gần như trong
suốt, môi cũng trở nên hồng, thấy vậy Bắc Cung Tiểu Từ không thể dời
mắt.
“Hôm nay ánh mặt trời không tệ. Đã lâu rồi, lâu rồi không nhìn thấy mặt trời.” Nàng cúi đầu cười ưu nhã, “Thật là có điểm nhớ.”
Cúi đầu, ánh mắt dịu dàng như một đóa hoa nở rộ.
Bắc Cung
Tiểu Từ không biết, nàng ta cảm thấy nàng đến, mới có thể không quan tâm chạy đến, thầm muốn gần gũi, trong ban ngày, nhìn nàng thật kỹ.
Bằng góc độ người mẹ, nhìn nàng thật kỹ.
Bắc Cung Tiểu Từ kinh ngạc nhìn, có chút ngẩn ra.
Vì sao, trên người cô gái thanh lệ này, có hơi thở nào đó làm cho nàng không thể dời mắt…
Loại cảm
nhận này làm cho Bắc Cung Tiểu Từ lại cảm thấy vui mừng khi gặp nàng,
lại có chút phức tạp mặt nhăn mày nhíu, không hiểu.
“Chúng ta
cùng trò chuyện đi.” Nguyệt Thập Nhất đi tới, rất tự nhiên đi ra phía
sau xe Bắc Cung Tiểu Từ, thay thím Trầm nhẹ nhàng đẩy xe của Bắc Cung
Tiểu Từ đi từ ánh mặt trời đến phía dưới bóng cây.
Bắc Cung Tiểu Từ gật gật đầu, trầm mặc.
Hai người đi rất