pacman, rainbows, and roller s
Mảnh Vá Tình Yêu

Mảnh Vá Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329103

Bình chọn: 9.5.00/10/910 lượt.

hư một khúc gỗ, anh xoay người cô lại, lúc bắt đầu hôn vết sẹo ở đuôi mắt cô, cô còn chưa kịp phản ứng lại.

Vừa rồi là ảo giác đúng chứ? Hứa Ngạn Thâm sao có thể khóc lúc ôm cô được chứ?

Cả người anh chồm tới, cô cứng đờ bị anh đè dưới sô pha, thần người nhìn anh.

Khóe mắt anh vẫn còn ươn ướt, sao có thể, sao có thể?

Không biết từ lúc nào, đầu gối anh đã bắt đầu tách đùi cô ra, cảm giác ấm áp, rắn rỏi xâm nhập vào sâu trong cô.

Anh muốn chứng thực, cô vẫn còn sống.

Chứng thực bằng hơi ấm cơ thể cô.

Cô bỗng mở to mắt, sự cố bất ngờ khiến mắt cô muốn chớp cũng không thể chớp được.

Tình trạng mất kiểm soát này khiến ngay bản thân anh cũng thấy bất ngờ.

Anh lùi lại nhìn cô.

Cô cũng nhìn anh.

Cả quá trình vừa rồi, cả hai đều không rõ chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng nó đã xảy ra rồi.

Đã như thế rồi...

Anh kéo ngăn kéo tủ, xé một bao nhỏ hình vuông, khẽ cử động, lồng vào nơi đang nóng hừng hực, đầy ham muốn của mình.

“Đừng...” Cô mới nói một chữ, cơ thể anh đã xâm nhập vào trong cô một lần nữa, từ từ tiến vào, đến khi hai cơ thể như được kết dính lại với nhau.

Giọng cô lạc đi.

Cả người không ngừng run rẩy vì sự kết hợp này.

Anh bắt đầu hôn lên vết thương trên mặt cô, cô né tránh, anh bắt đầu hôn lên chóp vai cô, cô khẽ vùng vẫy, cơ thể anh theo từng cử động của cô, tiến vào sâu hơn.

“Đừng...” Cô như sắp bật khóc.

Vì mọi cử chỉ kháng cự lại anh đều không có chút nào là thật.

Anh hôn giọt nước mắt vừa trào ra nơi khóe mắt cô, hôn toàn bộ cơ thể cô, sau đó, dũng mãnh hết lần này đến lần khác đi vào trong cô, dưới sức mạnh của anh, cơ thể cô từng hồi từng hồi như đang lơ lửng trên mây.

Nhẹ nhàng, cô bắt đầu không nén được tiếng rên rỉ, giống như tiếng khóc khe khẽ của một chú mèo con.

Cô không muốn thế này, nhưng, vẫn là...

Ý loạn, tình mê.

Cơ thể cô nhận ra anh, quen thuộc anh, chào đón anh.

Đó là sự thật không thể nào thay đổi được.

Cô thậm chí có thể tưởng tượng ra, miếng vải bọc sô pha chỗ phía dưới bụng cô đã ướt một mảng, toàn bộ đều là chứng cứ động tình của cô.

Cô cắn chặt môi mình, có chút bối rối.

Cho đến bây giờ, anh là người đàn ông duy nhất của cô, nhưng cô lại cảm thấy mình thật không biết xấu hổ.

Không thể, không thể, không thể!

Nhưng cô không thể nào khống chế được.

Trái tim cô phản kháng, nhưng cơ thể cô lại khao khát anh, muốn tận hưởng sự cuồng nhiệt của anh.

Hai cơ thể đều biết không nên thế này nhưng lại giống như hai ngọn lửa cháy đang phừng phừng lao vào nhau cho đến khi cùng bị thiêu rụi.

......

Dù đã kết thúc nhưng anh vẫn để yên trong nơi ẩm ướt của cô rất lâu.

“Em... đi tắm một chút.” Cô ngại ngùng đẩy anh ra.

Vai anh đầy dấu răng.

Vừa nãy lúc cao trào, cả người cô như muốn lịm đi, đành phải cắn chặt vào vai anh.

Anh đành lùi ra một chút, để cô đứng dậy.

Cô ôm bộ quần áo đã nhàu thành một khối, vội vàng chạy vào phòng thay đồ lấy một bộ sạch sẽ, rồi vội vàng, không biết phải đối diện với anh thế nào, chạy thẳng vào phòng tắm.

Theo từng cử động của cô, trên sàn nhà, có một giọt dịch màu trắng rơi xuống.

Anh nhìn thấy, thế là cúi đầu xem phần dưới bụng lại bắt đầu phấn khích của mình.

Sử dụng bao cao su không phải lúc nào cũng an toàn, nhất là lúc quá kịch tính.

Anh cầm lấy chiếc bao cao su đã xé vỏ, nhíu mày nhẩm tính chu kỳ nguy hiểm của cô.

Nhưng, cô từng một lần bị tắc kinh, anh đã không còn nắm được chu kỳ nguy hiểm của cô nữa.

“Chức Tâm, lần trước kinh nguyệt của em...” Anh đẩy cửa nhà tắm, định hỏi cô.

Cô đang mình trần đứng tắm, bỗng đờ ra.

Lúc hai người làm chuyện đó, cô chỉ là quần áo xộc xệch mà thôi.

Sắc mặt anh biến đổi, quên cả mục đích mình đẩy cửa vào, anh bước tới trước, làn nước nóng, chảy xối xả lên đầu anh.

“Anh... ra ngoài... trước... có... được không?” Cô khó nhọc thương lượng với anh.

Hơi nước mờ mịt, lan tỏa biến phòng tắm trở thành một khung cảnh đẹp mông lung, huyền ảo.

Thế là, anh lắc đầu.

......

Ham muốn lại bị kích thích, thăm dò, chiếm đoạt, tận hưởng sự ngọt ngào của cô.

Ba lần, họ tổng cộng đã làm ba lần.

Trên sô pha một lần, phòng tắm một lần, trên giường một lần.

“Ưm... á...” Bị anh đè ở dưới, hai bầu ngực căng tròn của cô nằm gọn trong lòng bàn tay anh, gáy anh bị cô túm chặt lấy không buông, nước mắt cô từng giọt từng giọt lăn xuống giường.

Sau khi tất cả kết thúc, hai chân cô run lập cập, toàn thân rã rời.

Cơ thể mệt mỏi nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo.

Cô quay lưng về phía anh, chớp đôi mắt còn ướt nước, thẫn thờ nhìn đầu giường, lúc nãy bộ quần áo cô vơ vội trong phòng thay đồ lại chính là chiếc áo cặp gia đình có hình chú vịt nhỏ.

Anh cũng nghiêng người, áp vào lưng cô.

Cơ thể có mệt mỏi thế nào chăng nữa, cả hai đều không sao ngủ được.

Rất lâu, rất lâu.

“Chức Tâm... chúng ta... còn có cơ hội không?” Anh chỉ hỏi lần cuối cùng, từ đây về sau, không quấy rầy cô nữa.

Sự ăn ý giữa hai cơ thể không có nghĩ là sự hòa hợp giữa hai tâm hồn, hiện thực đã khiến họ hiểu ra điều này.

Ngón tay cô chỉ vào bộ quần áo.

“Ngạn Thâm, sau này anh sẽ mặc bộ quần áo này chứ?”

Xuyên qua ánh sáng yếu ớt phía sau lưng,