c là nên nói, tối qua, cô không ngủ ở trong phòng.
Anh ngồi dậy, mặt lạnh tanh mặc quần áo vào.
Ký ức về tối qua, một số chỉ còn là những mảnh chắp vá, một số rất rõ ràng.
Nhưng anh có thể chắc chắn một chuyện.
Anh đã say bí tỉ, say đến mất mặt.
Nên nói gì không nên nói gì anh cũng đều đã nói rồi, chuyện muốn làm anh lại chẳng làm được chuyện nào cả.
Anh biết rõ đàn ông lúc say bí tỉ không thể “hành sự” được.
Anh bình thản, điềm tĩnh đứng dậy, tay đặt lên nắm cửa, nếu nhìn thấy cô, anh sẽ nói với cô, mong cô quên tất cả những chuyện đã xảy ra hôm qua.
Mở cửa ra, người ngồi trên sô pha khiến anh khựng lại.
“Tỉnh rồi à?” Cảnh vừa giở tạp chí vừa hờ hững nói với anh, “Chức Tâm đi làm rồi. Chị ấy dặn tôi nói với anh tỉnh rồi thì uống bát canh giải rượu đằng kia, nếu không anh sẽ bị đau đầu. Còn nữa, chị ấy đã mua bữa sáng và sữa để sẵn trong lò vi sóng, anh hâm nóng một lát là có thể ăn được rồi.”
Mắt anh sa sầm, không có tâm trạng nghe những gì đối phương nói.
“Mới sáng sớm sao cậu lại ở đây?” Anh chất vấn.
“Tôi ở nhờ ở đây cũng gần hai tháng rồi.” Cảnh bình tĩnh trả lời.
Ngực anh nhói lên.
Vậy là họ đã sống chung nhà gần hai tháng rồi ư? Anh thật nực cười, vì gã trai này hầu như không ra khỏi nhà nên anh tưởng hắn không tồn tại, anh tưởng cuộc gọi từ điện thoại cố định hôm đó chỉ là trùng hợp.
Thì ra, họ đã sống cùng nhau từ lâu rồi.
Cố gắng của anh, sự đeo bám của anh đều là trò cười.
Còn tối hôm qua, cô đã ngủ ở đâu?!
Thì ra con người khi đau đớn đến tột độ sẽ thành tê dại.
“Cám ơn các người đã giúp đỡ.” Bữa sáng trong bếp, anh không buồn liếc mắt, bình thản mở cửa đi ra.
Đang lúc định bỏ đi, anh suy nghĩ một lát rồi bỗng nhiên bình thản vứt lại một câu, “Tuy rất cảm ơn các ngươi nhưng mong cậu chuyển lời cho cô ấy, tôi sẽ kéo dài không ly hôn, sẽ giày vò cô ấy đến chết... Tôi sẽ không dễ dàng tác thành cho các ngươi đâu!” Anh không có được thì người khác cũng đừng mong có được.
Cảnh kinh ngạc.
5.5
Chiều hôm đó, cô bắt đầu phát sốt, sốt mấy ngày liền.
“Còn sốt nữa, chắc đầu cậu bị thiêu luôn!” Thứ Bảy, Phi Phi ngồi bên giường cô lải nhải.
“Ngày nào tớ cũng chỉ muốn ngủ, mơ mơ màng màng.” Cô đặt tay lên trán.
Mấy hôm nay, đầu cô đau như muốn vỡ ra.
“Bị cảm là đáng đời, ai bảo cậu chỉ lo cho anh ta!” Phi Phi hung hãn, “Nếu là tớ, tớ sẽ chẳng thèm dìu anh ta lên nhà, chứ đừng nói là cho anh ta ngủ ở giường tớ, càng không có chuyện ngu ngốc ngủ ngoài phòng khách trong thời tiết này.”
Cô mấp máy môi một lát, không hề cảm thấy tức giận, cũng không đi đổ thêm dầu vào lửa.
“Nói nhỏ thôi, đừng để Cảnh nghe thấy.” Bị bạn thân mắng vài câu cũng không sao, nhưng vẫn phải nhắc nhở cô nàng không thể nói oang oang.
Trong nhà có hai phòng, dù gì ở bệnh viện cô và Hứa Ngạn Thâm cùng nằm chung một giường, tối đó, Cảnh về phòng sớm, hôm sau mới biết cô ngủ ngoài phòng khách, cô biết tuy đã kiên quyết trả tiền thuê phòng nhưng thấy cảnh đó cậu cũng không dễ chịu gì.
Phi Phi cuối cùng cũng hạ thấp giọng, “Tiếp theo cậu sẽ làm gì? Hứa Ngạn Thâm hình như hiểu lầm mối quan hệ giữa Cảnh và cậu.”
Tối đó khi về nhà, những lời anh nhờ Cảnh chuyển khiến cô vô cùng kinh ngạc.
Dù có giày vò cô ấy đến chết, tôi cũng sẽ không dễ dàng tác thành cho các người đâu.
Câu nói này, nghe thế nào cũng đầy căm hận.
Cô ngồi tựa giường, ánh mắt mông lung.
Vậy là họ cuối cùng phải đưa nhau ra tòa lần nữa sao?
“Theo tớ thấy, cậu với Cảnh diễn một vở kịch trước mặt anh ta đi! Dù gì mục đích của cậu chỉ là ly hôn thôi mà, anh ta sai hay cậu sai thì có khác gì nhau?” Phi Phi xúi dại.
Cô không ừ hử.
Cô không muốn làm người khác khó chịu, cũng không muốn dùng ai làm đạo cụ sống.
“Nếu không, cậu giả vờ làm lành với anh ta, lấy mẫu xét nghiệm ADN từ anh ta, như vậy ở tòa án, anh ta chắc chắn sẽ chẳng chối được nữa!” Phi Phi lại đề xuất.
Cô nhìn Phi Phi trân trân.
“Xì, cậu đúng là quá thật thà!” Phi Phi phát vào đầu cô một cái.
Bị tác động, đầu cô càng nhức nhối.
“Giống như hồi trung học, con nhỏ XXX ở lớp kế bên ghen tị với cậu, muốn hành hạ cậu, bèn...” Phi Phi bực bộc nhắc lại chuyện cũ, sau đó kết luận, “Cậu ấy à, lúc nào cũng hy vọng giải quyết trong hòa bình! Còn tớ ấy à, người khác giẫm lên tớ, tớ nhất định sẽ giẫm chết hắn! Cậu chỉ giả vờ nghe theo Hứa Ngạn Thâm thôi mà, chỉ cần lấy được mẫu nước bọt của Lãng Lãng...”
Ký ức của cô rất mơ hồ, chẳng có ấn tượng gì với những cái tên hồi trung học mà Phi Phi nhắc đến.
Cô ôm đầu, đau đầu quá.
“Phi Phi, Lãng Lãng là ai?” Cô nhớ nhưng lại không nhớ ra nổi.
Phi Phi thái độ vô cùng khoa trương, quay mặt sang, mắt nheo lại, hỏi bằng giọng rất nguy hiểm, “Cậu đang đùa với tớ đấy à? Muốn đánh trống lảng hả?”
“Không phải.” Cô lắc đầu, “Mỗi khi bị sốt là hình như trí nhớ của tớ lại càng lúc càng mơ hồ, tớ chỉ nhớ mình nhất định phải ly hôn với Hứa Ngạn Thâm, nhưng, lý do chính để ly hôn thì tớ hình như lúc nhớ lúc không. Những chuyện khác cũng vậy, vừa xảy ra thì tớ nhớ, nhưng trước đó nữa thì tớ lại rất mơ hồ, rất lộn xộn.”
Thật kỳ lạ.
Phi Phi hoảng hồn, “Cậu... cậu
