XtGem Forum catalog
Mảnh Vá Tình Yêu

Mảnh Vá Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210601

Bình chọn: 8.5.00/10/1060 lượt.

gì với nhau, cô và họ Hứa chúng tôi cũng không có chút quan hệ nào! Có thể tuỳ tiện ăn chứ “mẹ” thì không thể tuỳ tiện gọi, để người khác nghe được lại hiểu nhầm con trai tôi năm thê bảy thiếp, sao được?!” Tống Tiêu Phong trở mặt không nhận người quen.

4.33

Họp xong, thu dọn tài liệu, anh lập tức trở lại bệnh viện, không thể nán lại ở công ty thêm một phút nào nữa.

Mấy năm nay, ngày phép của anh cộng lại còn cao hơn núi, xa hơn biển, nếu có thể, anh muốn cuộc sống của mình chậm lại.

Trong hành lang bệnh viện, bác sĩ gọi anh.

“Ông Hứa, chúc mừng ông, chúng tôi đã tìm được nguồn máu AB RH- rồi.” Bác sĩ cười tươi rói, “Chúng tôi sẽ sắp xếp cho bà nhà truyền máu ngay bây giờ.”

Truyền máu sẽ giúp cho tình trạng thiếu máu nhanh chóng bị đẩy lùi, có tác dụng then chốt trong việc hồi phục của Chức Tâm. Chỉ là nguồn máu AB RH- quá quý hiếm, trường hợp của cô rất đặc biệt.

Anh cuối cùng cũng hiểu thế nào là ánh sáng cuối đường hầm.

Khoé môi lạnh lùng của anh hơi nhếch lên.

“Anh muốn cảm ơn người hiến máu không? Cậu ấy đang ở phòng khám.” Biết anh đã rất lâu, đây là lần đầu tiên bác sĩ thấy tâm trạng anh vui vẻ như vậy nên tiện thể hỏi anh.

“Muốn! Ở đâu?” Anh quay người, đi về hướng bác sĩ chỉ.

Trong phòng khám, một chàng trai vận áo sơ mi kẻ sọc ngồi quay lưng lại phía anh, y tá vừa rút xong bịch máu thứ ba, rút cây kim to bản ra khỏi tĩnh mạch cậu, nhẹ nhàng dặn dò, “Xong rồi. Cảm ơn cậu, cậu về nhà bắt buộc phải tĩnh dưỡng, uống nhiều nước, bổ sung dinh dưỡng.”

Y tá dọn dẹp xong, bước ra ngoài, đi ngang qua anh, khẽ giọng nói với anh, “Anh Kỷ đây đã hiến tổng cộng 600ml máu, chúng tôi sẽ chia làm ba lần truyền vào cơ thể bà Hứa.”

Anh gật đầu, bước vào phòng khám, rồi bước tới trước, cảm ơn người ngồi đó, “Cảm ơn anh! Thật sự rất cảm ơn!”

Bình thường lượng máu hiến chỉ từ 200 đến 400ml nhưng đối phương lại hiến tới những 600ml, thật không thể tin được.

Mà lượng máu họ cần, tối thiểu là con số này.

Nghe thấy giọng nói cất lên phía sau, chàng trai vận áo sơ mi dọc từ từ quay đầu lại.

Cậu bình thản đáp lại, “Đừng khách sáo.”

Nhưng, Hứa Ngạn Thâm cứng đờ người.

Anh không ngờ... lại là cậu.

Bỗng chóc, cổ anh như bị ai siết chặt, anh chỉ thốt ra được mấy chữ, “Cậu... cũng là nhóm máu AB RH- sao?” Rất kinh ngạc, cũng... rất khó chấp nhận.

Không biết vì sao, anh đột nhiên nhớ lại năm nào đó, anh từng nói chuyện với bác sĩ.

“Bây giờ y học rất phát triển, chẳng lẽ không có cách nào sao? Ở nước ngoài thì sao, ở nước ngoài chắc phải có cách chứ?!”

“Ông Hứa, có rất nhiều bệnh, thật ra y học cũng chẳng có cách khắc phục triệt để, ví dụ như cao huyết áp, tiểu đường. Tình trạng của bà Hứa, nói khó nghe một chút, ngoài hai chữ “may mắn” ra, chúng tôi cũng lực bất tòng tâm.” Nhìn thấy sắc mặt u ám của anh, bác sĩ nói đùa, “Duy chỉ có một cách chắc chắn nhất là bà Hứa đổi một người chồng có nhóm máu RH-“

Bây giờ, người có nhóm máu RH- xuất hiện rồi.

“Đừng nói với chị ấy là tôi hiến máu nhé.” Cảnh cúi đầu ấn chặt chỗ lấy máu, dặn dò.

Chức Tâm không phải là hạng người vì cô đơn mà vơ đại một gã đàn ông, không phải vì cơ thể suy nhược mà yêu cầu người khác phải hiến máu cho mình, không đón nhận tình cảm của cậu, cô cũng không thể nào yên tâm nhận máu của cậu.

Cô chính là một phụ nữ vô cùng cố chấp, bảo thủ.

Ấn một lát hình như máu không còn chảy ra nữa, cậu hạ tay áo xuống, “Tôi đến phòng bệnh thăm chị ấy đây.”

Lúc sắp đi lướt qua anh.

“Cậu muốn gì?” Đột nhiên, câu hỏi bật ra từ cổ họng đang cứng đờ của Hứa Ngạn Thâm.

Cảnh khựng lại.

“Thanh minh cho cậu? Giúp cậu quay lại giới giải trí? Trở thành ngôi sao? Hay bồi thường tiền bạc? Chỉ cần không phải là cô ấy, thứ gì tôi cũng sẽ cho cậu.” Giọng Hứa Ngạn Thâm lạnh như băng.

Anh không muốn mắc nợ gã trai này!

Câu nói của anh khiến nụ cười trên khoé môi Cảnh đông cứng lại, cậu lạnh lùng nói: “Tôi chẳng cần gì hết, chỉ cần Thẩm Chức Tâm khoẻ mạnh!” Người đàn ông này quá kẻ cả, cách nói của anh khiến cậu rất khó chịu.

Thái độ bình thản của đối phương thật ngứa mắt.

“Tôi sẽ không ly hôn!” Hứa Ngạn Thâm siết chặt nắm đấm, đến nỗi đốt tay trắng bệch, nhấn mạnh.

Cho dù họ có yêu thương nhau thật lòng, anh cũng không ly hôn!

Không ai được phép cướp cô khỏi tay anh!

Chẳng muốn nói thêm lời nào nữa, Cảnh đi lướt qua anh.

Đến phòng bệnh, cậu gõ cửa, Chức Tâm đang được truyền máu.

“Sao cậu lại đến đây?” Chức Tâm mỉm cười với cậu.

“Vừa đưa Phi Phàm đến cô nhi viện xong nên ghé sang đây thăm chị.” Thái độ cậu rất tự nhiên, “Sao còn phải truyền máu nữa à, nghiêm trọng thế sao?” Thật ra, cậu đã hỏi bác sĩ tình hình của cô, nếu không được truyền máu, cũng có thể từ từ điều dưỡng, chỉ là tiến độ sẽ rất chậm.

“Ừm, nhận máu của người khác cứ thế nào ấy.” Cô cười gượng.

Dù không muốn nhận nhưng cô cũng phải nhận, cô muốn nhanh chóng khoẻ lại.

“Máu trong ngân hàng máu đều là khoẻ mạnh, yên tâm đi.” Cảnh nhẹ nhàng an ủi.

“Phi Phàm sao rồi? Về cô nhi viện có thích nghi không?” Cô không nén được hỏi.

Cảnh lấy một tấm thiệp ra đưa cho cô.

Cô mở ra xem.

Là một trái tim