Mảnh Vá Tình Yêu

Mảnh Vá Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211520

Bình chọn: 10.00/10/1152 lượt.

ết là người phụ nữ thế nào mà có thể khiến anh ấy say mê đến vậy.” Hạ Hà thành thật nói, “Chức Tâm, tôi rất xin lỗi, bây giờ mới nói ra, nhưng tôi thật sự rất thích cô, cá tính của tôi nếu không thích thì tôi sẽ không gần gũi với cô như vậy.”

Quá nhiều chuyện khiến đầu óc cô không thể suy nghĩ, nhưng, “Được, tôi hiểu rồi.” Cô không muốn đôi co.

Chuyện ra hôm nay cũng đủ nhiều rồi.

“Chức Tâm, chuyện giữa tôi và anh ấy đã thành quá khứ từ lâu rồi. Tôi chưa từng nghĩ sẽ chen vào giữa cô và Hứa Ngạn Thâm, tôi sẽ không làm người thứ ba.” Hạ Hà thanh minh.

“Tôi hiểu.” Cô lại gật đầu.

Cô hiểu cái gì? Cô nên nói, Hứa Ngạn Thâm và cô hoàn toàn không liên quan đến nhau mới đúng.

Vì sao, trái tim cô lại thấy ngột ngạt, khó chịu như thế.

Thì ra, Hạ Hà là bạn gái cũ của anh.

“Hạ Hà, chúng ta hẹn hôm khác nhé! Bây giờ tôi còn có chút việc.” Thái độ của cô vẫn bình thản.

Hạ Hà không nghĩ nhiều, gật đầu, “Được.”

Chức Tâm quay người, thẳng lưng, bình thản bước ra.

“Này...” Cô còn chưa đi vệ sinh.

Hạ Hà mấp máy môi, không biết mình phải làm gì để giữ cô lại.

Cô đã nói dối. Thật sự xem anh như quá khứ ư? Nếu như vậy, lòng hiếu kỳ của cô đã được thoả mãn thì cô có thể rời khỏi rồi!

Cô có thể quay lại Pháp, quay lại khung trời tự do bay nhảy của cô, vì sao phải lưu lại đây? Vì sao?

Rõ ràng cô đã có thể khẳng định mình không thể giúp gì được cho hai người họ.

Vì sao, cô vẫn chưa đi?

Chẳng lẽ, cô thật sự muốn chen vào?

Hay là cô đang đợi, nếu... nếu Hứa Ngạn Thâm ly hôn thật...

Nếu... nếu Chức Tâm thật sự không cần anh nữa...

Nếu... nếu Chức Tâm làm anh đau khổ tột cùng...

Lúc đó, cô... sẽ quyết không buông tay.

Cô sẽ thuyết phục Hứa Ngạn Thâm, chỉ cần lấy cô sẽ được rất nhiều lợi ích.

Cô có tự tin anh sẽ đồng ý.

Thì ra, cô chưa từng buông bỏ, cô vẫn rất thích Hứa Ngạn Thâm! Luôn luôn thích!

Nói trắng ra, cô chẳng qua chỉ là chú chim hoàng tước có chút quang minh lỗi lạc thôi, Chức Tâm chưa chắc đã không hiểu.

4.19

Cô loạng choạng trở về bàn mình, ánh mắt không nén được liếc nhìn bàn bên canh.

Nhân viên phục vụ vẫn cung kính đứng một bên, anh vẫn tựa lưng vào ghế, không cần quay đầu người ta cũng biết mặt anh đang đanh lại.

“Xin lỗi, tôi không được khoẻ, có thể về trước không?!” Cô khách sáo chào từ biệt Từ Nhân Thư, ánh mắt vẫn không kìm được liếc nhìn bóng người đó một cái.

Từ đầu đến cuối, anh đều không quay đầu lại.

“Chức Tâm, là tôi làm em sợ ư?” Từ Nhân Thư ngượng ngùng lau mồ hôi.

“Lão đại, việc hôm nay chúng ta quên đi nhé.” Cô hy vọng anh có thể nghĩ thông suốt.

Từ Nhân Thư cũng không cố níu kéo, anh biết, hoàn cảnh lúc này không cho phép anh níu kéo.

“Cái này, giao cho em!” Anh lại đưa tập tài liệu cho cô.

Chức Tâm định từ chối, thì Từ Nhân Thư gắng gượng làm mặt nghiêm “Đây là nhiệm vụ cấp trên giao cho oem!”

Cô ngẩn ra một giây, “Được, tôi sẽ cố gắng!”

“Tôi xin phép đi trước.” Cô quay người rời khỏi.

Nhà hàng này, cô không muốn lưu lại thêm một phút nào nữa.

Từ Nhân Thư ngồi xuống, một mình thẫn thờ nhìn chỗ thức ăn chưa hề đụng đũa.

Hứa Ngạn Thâm đứng dậy theo bản năng, nhưng, ngập ngừng một lát lại ngồi xuống như không có chuyện gì xảy ra, nhận hoá đơn từ nhân viên phục vụ, ký tên.

“Anh ấy là bạn trai mới của tôi.” Hôm đó, câu nói đó, sự thân mật đó, anh đến giờ vẫn không thể quên được.

Anh là người có lòng tự trọng rất cao, hôm đó anh thật sự đã gạt bỏ lòng kiêu hãnh, nhưng đổi lại bị giáng đòn phản bội đau đớn.

“Thanh toán xong chưa? Chúng ta đi thôi.” Hạ Hà cũng đã quay lại, nét mặt phức tạp.

“Ừm.” Anh lạnh lùng đứng lên.

Họ ra đến cửa, Chức Tâm vẫn đang đứng đợi xe.

“Chức Tâm, chúng tôi đưa cô về.” Hạ Hà chủ động lên tiếng.

Anh rất lạnh lùng nhìn cô, không từ chối cũng không chủ động.

Hạ Hà thoải mái cười cười, khoác tay cô, “Ở đây rất khó đón taxi, để anh họ tôi đưa cô về.” Cô tạo cơ hội cho họ.

“Cảm ơn, không cần đâu.” Thái độ bình thản của Chức Tâm chính là sự cự tuyệt âm thầm.

Chiêu đãi viên nhà hàng đã lái xe của anh đến trước mặt họ, cung kính đưa chìa khoá cho anh.

Anh không nói tiếng nào, im lặng mở cửa sau xe, Hạ Hà cuối cùng nhìn gương mặt không có bất kỳ cảm xúc gì của Chức Tâm một cái, lại nhìn anh không có bất cứ hành động gì, đành ngồi lên xe trước.

“Rầm” một tiếng.

Anh đóng sầm cửa xe lại.

Sau đó, anh cũng ngồi vào ghế lái.

Nhưng, anh không khởi động xe.

“Tin, tin, tin” xe đằng sau bóp còi inh ỏi.

Hạ Hà kinh ngạc nhìn anh.

Mặt anh vẫn lạnh tanh.

“Thưa ông, ông không được khoẻ chăng?” Nhân viên nhà hàng chạy đến gõ cửa xe anh, không có bất kỳ động tĩnh gì, đành nói “Phiền ông dịch xe sang một chút có được không ạ?” Anh vẫn làm như không thấy.

Tiếng còi xe sốt ruột của mấy chiếc xe bị chặn đằng sau thi nhau vang lên, Hạ Hà cũng sốt ruột theo, tim cô đập thình thịch, có chút đau đầu.

Cô chưa từng thấy Hứa Ngạn Thâm như vậy bao giờ.

Một Hứa Ngạn Thâm muốn rời khỏi đây nhưng lại không cất nổi bước chân.

Cô hạ kính xe xuống, kêu hối hả: “Chức Tâm, lên xe đi!” khi bị những người phía sau chửi bới om sòm

Nghe tiếng, Chức Tâm động đậy, nhưng c


XtGem Forum catalog