ô chú ý thấy anh cứng người lại, trong nháy mắt cô muốn bảo Kiều Khả đuổi anh ra khỏi nhà, nhưng đáng tiếc là tuy Adam không thích nó nhưng nó lại có ấn tượng tốt với anh, mới đến đây vài ngày nó vẫn không rõ ai mới là chủ nhân của nó.
Hơn nữa, được rồi cô cũng không muốn làm như thế thật, cô không muốn anh càng sợ chó.
Cho nên khi Kiều Khả lại muốn đi tới cô theo thói quen mở miệng ra lệnh cho nó ngồi xuống.
"Stay."
Hình như anh cũng nói cùng lúc với cô, cô sửng sốt, anh không phải người bình thường sẽ nói sai câu chữ mà là người huấn luyện hoặc có học qua khóa huấn luyện chó mới nói chính xác từng chữ như vậy, cô chợt ngẩng đầu nhìn anh, anh chỉ hí mắt trừng cô, "Anh nói rồi anh chỉ không thích."
Mới là lạ!
Cô lại nhíu mày, sau đó lại ho, còn chưa ngừng thì anh đã bế ngang cô lên, vòng qua chú chó kia đi vào phòng ngủ.
"Khụ khụ khụ... thả em... Khụ khụ... thả em xuống..." Cô nhăn mày vừa ho vừa nói.
"Câm miệng." Anh nói, nhưng vẫn đặt cô xuống giường.
"Anh muốn làm gì?" Khi anh bắt cô nằm xuống, cô liền kháng nghị.
Cô đang định ngồi dậy lại bị anh đè xuống giường, kéo chăn đắp kín cho cô, đè đầu vai của cô không cho cô ngồi dậy, lớn tiếng ra lệnh, "Nằm xuống, không được nhúc nhích."
Lúc này cô mới chú ý thấy đáy mắt anh hiện lên vẻ quan tâm, cô nhìn anh, vẻ mặt dịu xuống, mặt anh thoáng qua tia không tự nhiên nhưng không bỏ tay đặt trên vai cô xuống.
Đường Lâm im lặng hai giây sau đó mới nói: "Em muốn uống nước."
***
Không biết tại sao, cơn tức của cô vơi đi hơn nửa.
Có thể là nhìn anh giống như ngủ không ngon.
Người đàn ông này ngày đêm đảo lộn lại không thích ra ngoài, mặc dù giống như đầu gấu, da lại tương đối trắng, trước kia cô cho rằng anh cũng giống như những mãnh nam khác có nước da màu đồng, thế nhưng anh lại trắng từ đầu đến chân, kỳ lại là mặc dù anh rất trắng nhưng lại không khó coi, cô hoài nghi anh có huyết thống với bộ tộc Viking ở Bắc Âu.
Cũng bởi vì vậy nên rất dễ nhận thấy mắt anh có quầng thâm.
Cô nghĩ rằng vì anh phát hiện cô bị cảm mới qua đây.
Đúng là con người ngoan cố.
Liếc người đàn ông đang rót nước cho cô, kỳ thật cô rất tò mò muốn biết rốt cuộc anh đứng đó nhìn cô bao lâu? Nếu sớm biết anh nhìn cô đã ở trên giường múa thoát y cho anh xem rồi.
Đảm bảo ngày thứ nhất đã chạy tới.
"Nước." Anh đưa nước ấm cho cô.
Cô ngồi dậy nâng cốc nước, hơi ấm của nước truyền qua đôi bàn tay lạnh lẽo của cô, cô vừa uống nước vừa nhìn anh, chuông cửa lại vang lên.
Cô nghe thấy định xuống giường, anh lại trừng cô, trách móc: "Ngồi xuống."
Vẻ mặt hung ác của anh khiến cô lập tức ngoan ngoãn ngồi lại giường, đắp kín chăn tiếp tục uống nước.
Anh thấy vậy mới vừa lòng đứng dậy đi mở cửa.
Tuy không nhìn thấy nhưng cô vẫn cố nghiêng người nhìn xem ai lại đến vào giờ này, kết quả là xém chút nữa rơi xuống giường, cô vội vàng bám vào tủ đầu giường, trước ki anh quay lại cô đã nằm lại đắp kín chăn.
Vị khách kia cũng vào cùng anh, gương mặt râu kia, khoảng bốn mươi tuổi. Cô không biết người này.
Vẻ mặt Đường Lâm nghi ngờ đang muốn nói với Adam cô không biết người này thì đối phương mang theo vẻ mặt tươi cười đi đến, đưa tay ra nói: "Xin chào, tôi là John, John- Đạo Cách Lạp Tư."
"A, xin chào." cô mỉm cười, theo lễ nghi bắt tay cùng ông ta nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Adam.
"Bác sĩ." Adam mở miệng nói, "Anh mới vừa gọi điện bảo ông ta tới đây."
Cô không thấy anh gọi điện nha, coi như là lúc anh đi rót nước nhưng cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy.
Đường Lâm trừng mắt nhìn, sau đó chợt hiểu anh gọi điện trước khi đến đây.
Quả nhiên anh biết cô bị bệnh mới qua đây.
Cô giật mình nhìn anh, người đàn ông kia hơi không được tự nhiên, lại không mở tầm mắt chỉ hí mắt trừng cô, cô lại cảm thấy tim ấm áp, môi hồng mỉm cười.
"Adam nói với tôi cô bị cảm, có thể để cho tôi xem một chút không?" John ngồi xuống mép giường vẫn tươi cười rạng rỡ nói.
Cô lại liếc Adam, sau đó rất phối hợp để bác sĩ khám bệnh, trả lời ông có ho khan hay không, có sốt không, lúc bắt đầu có những triệu chứng đó là khi nào.
"Lần này đang có dịch, triệu chứng tương đối nghiêm trọng, đa số cũng phát sốt, toàn thân không có sức lực, để tôi kê đơn thuốc cho cô. Cố gắng uống nhiều nước một chút, nghỉ ngơi nhiều, không nên ăn thức ăn nhiều dầu mỡ."
"Tôi biết." Cô gật đầu.
Thái độ của vị bác sĩ John- Đạo Cách Lạp Tư này tương đối thân thiết, ông châm cứu cho cô rồi viết đơn thuốc cho Adam, muốn anh đi đến quầy thuốc gần đây mua thuốc.
Adam trở lại phòng, nhốt Kiều Khả cũng đang muốn vào ở ngoài.
"Anh đi mua thuốc." Anh nhăn mặt nói: "Em nằm xuống."
Cô ngồi trên giường nhìn anh sau đó nghe lời nằm xuống, kéo chăn lên đắp, nhưng khóe môi vẫn mỉm cười.
Thấy cô cười anh hơi buồn bực thì thào tự mắng rồi xoay người, nhưng lại nghe thấy cô gọi anh.
"Adam."
Anh quay đầu lại, thấy cô mở to đôi mắt to đen lúng liếng vẻ mặt vô tội nói: "Hôm nay em còn chưa cho KIều Khả ăn cơm."
Anh trừng cô, cứng người hai giây, sau đó nói: "Anh sẽ cho nó ăn."
" Cám ơn." Cô mỉm cười nói.
Anh rên lên một tiếng, xoay người