XtGem Forum catalog
Mảnh Hành Tây Nào Không Rơi Lệ

Mảnh Hành Tây Nào Không Rơi Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327610

Bình chọn: 9.00/10/761 lượt.

đi mà viết!”

Anh nói: “Người tên Âu Dương nhiều như vậy, người khác làm sao mà biết anh là Âu Dương nào!”

Thật là ngốc nghếch nhất định là một ngày nào đó sau khi cô đã rời khỏi đây anh mới ngồi xổm xuống đúng chỗ này viết thêm vào.

Anh dùng tâm trạng nào để viết thêm hai chữ này?

Anh dùng tâm trạng nào để sửa những dòng chữ này?

“Âu Dương yêu Tô Ái Ái mãi mãi!”

“Không được quên nhau”

“Hạnh phúc tay trong tay, ngày 10 tháng 10 năm 2006.”

Đã sửa thành

“Âu Dương yêu Tô Ái Ái mãi mãi”

“chi bằng quên đi”

“Chúc em hạnh phúc, ngày 10 tháng 10 năm 2006”

“KHông được quên nhau” “Chi bằng quên đi”, haha, chi bằng quên đi?

Tô Ái Ái giơ tay ra, khép năm đầu ngón tay lại, xoa lên ba chữ tay trong tay đã bị xóa đi

Ngu ngốc! Ngu ngốc! Hạnh phúc cái gì? cái gì gọi là hạnh phúc?

Anh dựa vào đâu mà chúc em hạnh phúc?

Vôi vữa trên tường rơi ào ạt xuống, từng mảnh rơi lên chiếc váy hoa của Tô Ái Ái, mặt tường đã bị bong tróc đến gần những con chữ kia, trên tường chỉ còn lại lớp xi măng màu xám, cười nhạo nước mắt cô.

Đã từng “tay trong tay” đâu?

Những ngày tháng hoa dành dành đã từng rơi lên tóc đâu?

Những lời hứa hẹn đâu?

Ánh chiều tà chậm rãi chuyển động, dần dần không còn chiếu tới những con chữ trên bờ tường nữa, thời tiết cũng dịu đi

Tô Ái Ái chầm chậm đứng lên

Trong trí nhớ, chàng trai kia nhếch môi cười, anh gọi cô là “Ái Ái cô nương” giọng hát của anh rất êm tai, anh nói muốn cùng cô làm một đôi chuột ngốc nghếch, ngày này qua ngày tháng cắn tai nhau. Anh có một khuôn mặt rất tinh tế và đầy phong cách, anh vì cô mà bỏ thuốc, dù không còn tiền cũng muốn mua Yakult cho cô, anh tiễn cô về quê, anh đi gặp bố mẹ cô, anh đưa cô đi gặp bố mẹ anh…

Tình yêu lúc còn ngây thơ ấy dù có cãi nhau năm lần bảy lượt nhưng vẫn muốn bảo vệ nhau, nói “Anh/em yêu em/ anh!”, rồi đã từng vẽ nên bao mộng ước

Còn bây giờ khi đã không còn ngây thơ, không còn đặt câu “anh/em yêu em/anh” bên miệng, cũng không nói yêu người khác và cũng chẳng dễ tin tưởng những lời hứa hẹn.

Trưởng thành rồi, chín chắn rồi nhưng tại sao ngay cả tình yêu cũng không thể bảo vệ được?

Tô Ái Ái hất hất những mảnh vôi ve trên váy xuống, đứng lặng ở đó hồi ức về những kỉ niệm đẹp nhất của hai người rồi nhắm hai mắt lại

Chuyện của một năm trước kết thúc như vậy ư?

Đột nhiên,

Trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân, cô chợt mở to mắt, trái tim bắt đầu đập không tự chủ được, bước đi của anh luôn rất chững chạc đường hoàng, tay thì khẽ quay vòng chìa khóa làm nó kêu lên “leng keng, leng keng”, gót chân cũng tuyệt đối không chạm đất,

Chìa khóa tra vào ổ lạch cạch, cô từng bước từng bước tiến đến gần cửa, đưa hai tay lên chặn trái tim đập nhanh như muốn văng ra ngoài, những bước chân đó khiến cô không tài nào quên được!

“cạch” một tiếng, cửa mở…

Cô buông thõng hai tay, dần nở nụ cười…

Năm năm sau, cửa sau thư viện trường đại học S, một cô gái đội chiếc mũ che nắng, mặc chiếc váy liền thân màu gạo, trên cổ tay có một chiếc vòng đá màu tím, vừa nhấc tay lên tay áo rộng bảy phân đã trượt xuống, làm lộ ra cánh tay trắng mịn.

Cô gái đó mắng cô gái bên cạnh: “Tại cậu đấy, vừa xuống máy bay đã đòi tới đây rồi!”

Cô gái bị mắng, tóc xoăn tự nhiên, mặc một chiếc áo sơmi không tay màu đỏ tươi và quần short, chuyển một cây kem cho bạn rồi cắn cây kem của mình một miếng, nói: “Ừ đấy, tớ cũng phải xem vụ đầu tư của tớ có lãi hay không chứ?”

Cô gái mặc váy màu gạo đón lấy cây kem, xé vỏ nilon rồi ngẩng đầu nói: “Sao lại không có lãi? Từ lúc nghỉ việc đến giờ tớ đã khổ cực viết cả một năm trời đấy.”

Lúc ngẩng đầu lên cô trông thấy đôi mắt bạn sáng lên, lại còn có cả hàm răng đều như hạt bắp nữa.

Có bốn nữ sinh đi từ trong thư viện trường đại học S ra, hai người trong số đó đang ôm sách.

Một người nói: “Nè, lúc về cho tớ mượn nhé!”

Cô gái áo đỏ lại cắn một miếng kem lớn, cô gái mặc váy mỉm cười, nhẹ nhàng cắn kem.

Có một người nói: “nè, tớ thích Phương Ca!”

Hai người ngồi trên bậc tam cấp dỏng tai lên nghe

Có người nói: “Không, tớ thích Âu Dương, nếu tớ là Tô Ái Ái, tớ nhất định lấy anh ấy.”

Cô gái áo đỏ hihi cười, đưa khuỷu tay huých nhẹ cô gái mặc váy, cô mặc váy né thật nhanh, mặt hơi đỏ.

Một người nói: “Nhưng tại sao Phương Ca lại chết chứ? Tớ lại thấy A Đan cũng không tệ…”

Hai người trên bậc tam cấp đều cứng đờ, một người thu tay về, một người ưỡn thẳng lưng, đều không nói gì nữa.

Mấy cô gái ríu rít đi càng ngày càng xa, dần dần không nghe thấy câu chuyện của họ nữa

Kem chảy xuống ngón tay, cô mặc váy mở miệng: “Liệt Tình, Phương Ca từng nói muốn làm một nhà biên kịch giỏi nhất, và cũng rất có tác phong của một nhà biên kịch. Làm như tớ có tính là đã không hoàn thành tâm nguyện của cậu ấy không?”

Những tán lá trên đầu sấp bóng xuống tạo thành một khoảng râm mát, ve sầu đang ở trên cây kêu rên rền rĩ.

Cô áo đỏ vươn tay ra khẽ vỗ lên vai bạn thân: “Ái Ái, không sao đâu, những việc nên làm chúng ta đều đã làm rồi.”

Gió làm lá cây xào xạc, lá cây va chạm vào luồng gió, linh hồn cũng đang phơi dưới ánh nắng.

Năm nào các cô cũng đi thăm anh,