g?
Tầm mắt của cô dừng lại ở một góc tường không có ánh sáng để rồi không thể
dời đi, nơi đó có một dáng người cao ráo thon gầy bị ánh đèn đường nhạt
nhòa chiếu xuống thành một cái bóng nhàn nhạt cô tịch, đìu hiu.
Cô dám chắc người này không phải Trịnh Minh Hạo. Bởi vì hơn một năm trước, cô cùng Tâm Di đã từng được thưởng thức chàng đẹp trai trong truyền
thuyết kia, anh ta trên sân bóng chạy như vũ bão, làn da ngăm ngăm cùng
mái tóc đen bồng bềnh dưới làn mưa phùn càng làm nổi bật vẻ bất kham,
nổi loạn cùng ngông cuồng của anh ta… Cũng chính trong trận đấu đó,
Trịnh Minh Hạo đánh trọng tài, đấm đá thẳng tay một hồi rồi thản nhiên
đi đến bên sân nhặt áo khoác, vắt lên vai, ung dung đi ra, vẻ lạnh lùng
khiến nữ sinh không ngừng mê muội!
Cô không bao giờ quên được bóng dáng anh ta – đó là một kiểu cao ngạo không chịu kiểm soát hiếm có trên đời!
Tiểu Úc vừa định tìm kiếm dáng người trong trí nhớ giữa đám đông dưới kia
thì bóng hình xinh đẹp của Lăng Lăng đã xuất hiện trước cửa, người trong góc tường liền dập tắt thuốc lá, ung dung tiến về phía cô, dang hai tay ra…
Một màn động lòng người đến thế, cái ôm thâm tình đến thế,
Tiểu Úc đứng xem mà kích động khôn cùng… Đáng tiếc bạn gái nào đó không
hiểu phong tình, hết sức lãng xẹt mà giơ ra cái bánh sinh nhật trong
tay!
“Haiz! Không biết nhìn người a!” Tiểu Úc ngẩng khuôn mặt
xinh xắn lên lắc lắc đầu, quay lại cuộn mình trên giường, tiếp tục gặm
tiểu thuyết ngôn tình.
Trong tiểu thuyết, gặp gỡ bất ngờ lãng mạn, hẹn hò lãng mạn, lập tức muốn thấy lãng mạn…
Di động của cô đổ chuông.
“Mẹ à.” Cô suýt chút nữa cảm động phát khóc. “Mẹ cuối cùng cũng nhớ ra mình có con gái sao.”
“Gần đây mẹ bận bịu quá…”
“…” Lần nào cũng nhai lại mỗi câu này, cô lật trang tiếp theo, tình tiết
trong tiểu thuyết đã phát triển đến hồi gay cấn, không thể bỏ qua…
“Tiểu Úc, hôm nay mẹ gặp con trai bác Âu Dương, nó chẳng những có năng lực, bề ngoài cũng đẹp trai hơn người nhé…”
Cô lập tức quay lại trang giới thiệu vắn tắt nội dung tiểu thuyết, giơ ra
trước mặt đọc: “Anh tuấn nhiều tiền, ôn nhu đa tình, tốt nghiệp MBA tại
Harvard, không ỷ lại gia thế, lập nghiệp từ hai bàn tay trắng…”
“Con biết Y Phàm hả?”
“Không biết.” Tiểu thuyết mười cuốn hết tám đều viết vậy.
“Để hôm nào mẹ giới thiệu cho hai đứa gặp nhau.”
“Mẹ à, nhà chúng ta có bị phá sản không vậy, nhà họ cũng không lợi dụng thủ đoạn gì ép buộc mẹ đó chứ…”
“Con nói cái gì vậy?”
“Không có gì! Không phải là được rồi!”
“Cuối tuần có về nhà không? Mẹ dẫn con đi shopping.”
“Để con xem có viết xong báo cáo không đã.”
“…”
Nói chuyện với mẹ xong, Tiểu Úc nằm trên giường ôm tiểu thuyết suốt hai giờ, không buồn lật trang tiếp theo.
Âu Dương Y Phàm? Cô nhớ đã nghe qua tên này ở đâu rồi, hình như Lăng Lăng
có nói qua một lần, nhưng nói cái gì thì không tài nào nhớ được.
Nghe thấy tiếng mở cửa, tầm mắt cô dời từ cuốn tiểu thuyết sang người Lăng Lăng. “Về nhanh vậy hả?”
“Ừ!” Lăng Lăng nhìn cuốn tiểu thuyết trong tay cô: “Cậu bắt đầu đọc cuốn
tiểu thuyết này từ hai giờ chiều, lúc này đã hơn mười giờ mà còn chưa
xem xong sao?”
“Phải rồi!” Cô bỏ tiểu thuyết xuống. “Lăng Lăng, có phải cậu từng nhắc tới cái tên Âu Dương Y Phàm không?”
“Ừ.” Cô bỏ đồ ra, ngồi xuống trước máy tính xem QQ có tin nhắn gì không,
cũng chẳng có nguyên nhân gì, đây chỉ là thói quen của cô mà thôi.
“Anh ta là người thế nào?”
“Cậu mua đại một cuốn tạp chí lá cải mà xem, không thì tìm trên baidu sẽ biết liền!”
“Nổi tiếng vậy sao?” Điều này khiến Tiểu Úc hơi bất ngờ.
“Anh ta từng cặp kè với bao nhiêu cô, dùng CPU hai chip cũng không thống kê
nổi… Muốn đánh giá một ngôi sao nữ có hot hay không, đẹp hay không, chỉ
cần tìm xem có xì-căng-đan gì với anh ta hay không!… Mấy cô đó cặp với
anh ta, chi bằng chết đi cho rồi, chết sớm siêu sinh sớm…”
Nghe kể xong cô chỉ muốn đoạn tuyệt luôn quan hệ với mẹ, cô là con gái họ nha…
“Muốn con cưới anh ta, trừ phi con chết!” Cô âm thầm thề trong lòng.
Tòa nhà khoa Vật liệu.
Hành lang u ám, từng đợt tiếng nổ kỳ
quái vang lên làm chấn động không gian, thỉnh thoảng mùi thuốc thử gay
mũi xộc lên trong không khí. Lăng Lăng thận trọng bịt mũi nhích từng
bước, chuẩn bị chạy thoát thân.
Không phải cô nhát gan, nhưng cô
không tin tưởng chất lượng giáo dục đại học, có vài sinh viên sơ ý làm
đổ chất lỏng độc hại bừa bãi rồi bỏ của chạy lấy người. Còn có người
dùng thuốc thử hóa học hơn nửa năm mà hoàn toàn không biết nó có độc, đã không mang khẩu trang thì thôi còn dùng nó để tẩy rửa mẫu vật, nhân
tiện tẩy luôn keo hữu cơ dính trên tay – không còn nghi ngờ gì nữa, sinh viên đó không ai khác chính là cô, Bạch Lăng Lăng.
Một hôm, cô
đang ở trong phòng thí nghiệm định dùng thuốc thử tẩy keo hữu cơ bám lâu ngày hóa khô tên tay, Dương Lam Hàng đi vào nhìn thấy liền chạy tới nắm lấy cổ tay cô.
Hắn trước giờ tâm tình luôn tốt nay bị chọc giận đến tái mét mặt mày, giọng nói run run: “Em đang làm cái quái gì vậy?”
“Rửa tay ạ…” Thuốc giá rẻ, lực tẩy mạnh, Lăng Lăng nhủ thầm.
Dương Lam Hàng lập tức cầm