n đàn của trường, độ phân giải hình ảnh
không cao lắm, nhìn qua là biết quay kỹ thuật số…
Tuy rằng hiệu ứng hơi kém, nhưng cảnh quay vẫn đẹp không tì vết,
thoạt nhìn phong cách này liền biết chính là kiệt tác của Dương Lam
Hàng.
Thảm đỏ trải dài trên lối đi rải đầy hoa hồng trắng, một đường đi đến nơi rực rỡ pháo hoa.
Sương khói bồng bềnh, những cánh hoa hồng trắng và đỏ rơi xuống từ trên không…
Tiếng dương cầm uyển chuyển tấu lên hành khúc hôn lễ…
Tựa như đang tiến vào thế giới cổ tích!
Ba Lăng Lăng mỉm cười đem tay cô đặt vào lòng bàn tay đầy khí chất,
đầy quyến rũ hơn lúc nào hết của Dương Lam Hàng, nói với anh: “Ba đem
con gái trân quý nhất của mình giao cho con, không phải vì nó yêu con
bao nhiêu, mà vì ba tin mình không nhìn lầm con…”
“Bất kể xảy ra chuyện gì, bàn tay này… cả đời con sẽ nắm lấy thật chặt…”
Trên màn ảnh mẹ Bạch ngồi cách đó không xa, lau nước mắt, những trên mặt là nụ cười hài lòng mãn nguyện.
Một hình ảnh xẹt qua, Lăng Lăng nhanh chóng tạm ngưng mới nhìn ra
Trịnh Minh Hạo đi về phía cửa, trên mặt bày ra một nụ cười phóng khoáng.
Cô không ngừng phóng to hình ảnh, nhìn kỹ bộ dạng anh, anh đã trưởng
thành, toàn thân trên dưới đều toát lên vẻ tự tin mà chỉ đàn ông thành
đạt mới có.
Xem ra, cuộc sống của anh rất tốt!
…
Coi xong video, Lăng Lăng lại đọc qua bình luận bên dưới, thậm chí còn bạo liệt hơn cả năm ngoái.
Lúc này, không ai xóa bài, nhà trường cũng không có phản ứng với chúng.
Lăng Lăng nhớ lại lời mình từng hỏi Dương Lam Hàng trước khi kết hôn: “Hàng, anh công khai cầu hôn em, đại học T liệu có cách chức anh không
đó?”
“Đại học T không chứa được anh, anh có thể đến trường khác, hoặc đến
Viện nghiên cứu. Giới học thuật Trung Quốc không chứa được anh, anh có
thể đi nước khác. Trái đất rộng lớn thế này, sẽ luôn có chỗ cho anh dung thân…”
“Nhỡ đâu cả thế giới đều không chứa được anh thì sao?”
“Đừng ngốc thế! Giới học thuật không bảo thủ như em tưởng đâu.”
Bây giờ xem ra, giới học thuật quả thật không đến mức bảo thủ như cô tưởng!
**HẾT**
Ngày tiếp theo sau khi Lăng Lăng về nước, cô liền đến đại học T, đi tới khoa Vật liệu.
Mùi dược phẩm hóa học vẫn nồng nặc như thế, tiếng ầm ầm của máy móc
thí nghiệm vẫn đinh tai như thế, sư tỷ tiến sĩ vẫn đang xem phim trong
phòng thí nghiệm, Tiếu Tiếu và Kiều Kiều cũng vẫn tám chuyện trên trời
dưới đất…
Ngoài việc trong phòng thí nghiệm có thêm vài gương mặt mới ra, tất cả đều không thay đổi.
“Lăng Lăng!?” Tiếu Tiếu vừa nhìn thấy cô liền phấn khởi chạy vọt qua. “Cậu về nước khi nào thế?”
Ngay sau đó, Kiều Kiều cùng vài gương mặt quen thuộc đều ùa sang, vây cô vào giữa.
“Mới về hôm qua.” Lăng Lăng nói. “Trở về vội quá, không kịp mua quà cho mọi người, tối nay mời mọi người đi ăn nhé.”
“Được liền!”
“Không cần tới chỗ nào đắt quá đâu, Shangri-La là được rồi!” Tiếu Tiếu không hề khách khí với cô.
“Được! Lát nữa tớ đi bán máu! Các cậu cứ chờ tớ trước, tớ bán đủ tiền rồi mình đi.”
Tiếu Tiếu nháy nháy mắt với cô một cách mờ ám. “Có bán sạch máu của
cậu cũng không đủ, chi bằng bán mình được hơn đó, biết đâu có người
không ngại chi tiền nha!”
Có người hóng hớt hỏi: “Ai vậy?”
“Cậu còn phải hỏi.” Lập tức có người tiếp lời. “Người đó chính là Trịnh Minh Hạo!”
“Các cậu đừng nói linh tinh, tớ và Trịnh Minh Hạo…”
Lăng Lăng đương không biết giải thích ra sao thì ngoài cửa có người
nói chen vào. “Bữa cơm này tôi mời. Tiếu Lệ, em giúp tôi thông báo với
tất cả sinh viên trong tổ, sáu giờ tối nay, tại Shangri-La.”
Nghe thấy những lời này, mọi người không nén nổi mừng thầm.
Lăng Lăng ngạc nhiên quay đầu, thấy Dương Lam Hàng và thầy Chu đang
đứng ngoài cửa, toàn thân toát lên vẻ lãnh đạm và lạnh lùng ngàn năm
không đổi.
Lăng Lăng nghẹn mất cả buổi, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Thầy Dương, lâu quá không gặp ạ!”
Dương Lam Hàng nhìn cô, khẽ mỉm cười, cười đến độ Lăng Lăng có cảm giác ớn lạnh. “Em cảm thấy hai tiếng đồng hồ lâu lắm hả?”
Câu hỏi này…
Dưới ánh mắt khó hiểu của người khác, cô chỉ có thể vờ như không nghe thấy.
********************
Trong phòng riêng lớn nhất của nhà hàng, sinh viên và giáo viên ngồi
đầy một cái bàn lớn, trong đó bao gồm hiệu trưởng Chu, thầy Chu, và cả
vài giáo viên mới về.
Để giữ khoảng cách với Dương Lam Hàng, Lăng Lăng cố ý chọn một chỗ
cách xa anh nhất ngồi xuống, vừa ăn vừa cùng bọn Tiếu Tiếu tán gẫu.
“Tiếu Tiếu, nghe nói cậu đang học tiến sĩ với thầy Dương hả? Anh ta có áp bức cậu không?” Cô hỏi.
“Tớ cứ hy vọng thầy ấy áp bức tớ một chút, đáng tiếc hơn một năm nay
thầy đặc biệt bận, nếu không đi công tác thì cũng gặp gỡ xã giao. Muốn
thảo luận vấn đề gì với thầy phải hẹn trước một tuần!”
“Không thể nào? Vô trách nhiệm vậy sao?” Nghe ra không giống tác phong của Dương Lam Hàng.
“Haiz! Cũng không thể trách thầy được, công chuyện thầy phải làm rất
nhiều!” Tiếu Tiếu nói: “Việc của tổ đề tài, việc bên Viện nghiên cứu
tiên tiến, còn cả đề tài… Cho dù thầy có không ăn không ngủ cũng không
thể nào hoàn thành nhiều công việc đến thế!”
“Vậy sao!”
“Có hôm hơn mười giờ t