cả tửu lâu chưa tính, còn mời miễn phí các khách nữ vào dùng cơm, nhưng các khách nam thì một bước cũng không được phép vào, cho nên tửu lâu của ta toàn là nam nhân nha”
Thu Địch Phỉ trong lòng thầm nghĩ: rất có ý từ, không biết vị đại gia nào xuất hiện ở chân núi Thanh Dương, nên đi xem một chút, vừa thỏa mãn hiếu kỳ vừa tiết kiệm được tiền cơm nha. Hai mươi lạng bạc mà nàng tích lũy được, với người khác thì chả đáng là bao nhưng với nàng là cả một gia tài nha. Đợi khi nàng tích lũy đủ bạc rồi, nàng có thể mướn một sát thủ giá rẻ đến đánh phá sơn trang, còn nàng sẽ vụng trộm đốt sạch khế ước bán mình của bọn nha hoàn, gia đinh, âm thầm để bọn họ rời đi…
Thu Địch Phỉ vui sướng xoay người đi vào Không Muốn Ngừng, vừa bước vào bên trong thì một thanh âm nam nhân truyền đến, thanh âm trầm ấm lại chứa nhiều mê hoặc làm cho các nữ tử nghe được đều nhịn không được mà trái tim tan chảy.
“Vị cô nương xinh đẹp mới vào này, không biết nên xưng hô thế nào?”
Thu Địch Phỉ theo âm thanh mà nhìn thấy vị đại gia xa hoa nổi tiếng trong lời đồn.
Vẻ ngây ngốc trên mặt nàng lúc này không phải là giả đò.
Vị đại gia này thực sự quá tuần mỹ, ánh mắt, nụ cười đều tràn ngập phong tình và mị hoặc.
Thu Địch Phỉ ngây ngô mỉm cười đáp “ tại hạ là Thái Hương Hương của Thu Dương sơn trang, Thu Vạn Niên là sư phu ta, không biết đại ca xưng hô thế nào?”
Vị đại gia tuấn mỹ bật cười thành tiếng, còn có người gọi hắn là đại ca a.
Tuấn gia nhếch miệng, ôn nhu nói “ Hương Hương cô nương cứ gọi ta là đại ca đi, xưng hô này, ta thích”
Thu Địch Phỉ tiếp tục khờ ngốc cười, sau đó phảng phất hồn nhiên mở miệng hỏi: “Đại ca, vậy ăn cơm ở đâu?”
Tuấn gia nhi lông mi khẽ nhếch, phong tình lại tuôn chảy không ngừng, mỉm cười nói “ Hương Hương cô nương, không bằng ngồi cùng bàn với ta đi”
Thu Địch Phỉ thoải mái đi đến bên cạnh tuấn gia ngồi xuống, mắt to mắt nhỏ nhìn đủ loại thức ăn được đem ra.
Nàng bắt đầu hoài nghi mình có phải là trâu bò hay là thỏ con hay không?
Thức ăn đầy bàn nhưng toàn là thực vật, không chút thịt mà ngay cả chút vị mặn cũng không có.
Thu Địch Phỉ mở to hai mắt nhìn tuấn gia hỏi “ đại ca, hôm nay là mồng một hay là ngày rằm?”
Tuấn gia nhi mỉm cười nhìn nàng, so với hoa đào còn xinh đẹp hơn nhưng Thu Địch Phỉ cảm thấy hắn cười đẹp thì có đẹp nhưng nhìn gian trá thế nào á, làm cho người ta muốn dựng tóc gáy.
Tuấn gia nhi cầm đũa gắp một gắp rau cho vào miệng rồi mới thong thả đáp “ Hương Hương, chỉ là gần đây đại ca cho rằng ăn chay rất tốt cho sức khỏe a”
Thu Địch Phỉ thật muốn khóc, bữa cơm này không ảnh hưởng tới tiền để dành của nàng nhưng đúng là cái gì cũng có giá của nó a. Thu Địch Phỉ mặt như khóc tang, cầm đũa bắt đầu tấn công đĩa rau, ai biểu nàng không có tiền làm chi, tốt xấu gì cũng là một bữa ăn miễn phí a.
“Hương Hương, sao lại mất hứng như vậy? chẳng lẽ ngươi không muốn cùng ăn với đại ca?” không biết vì cái gì, dù tuấn gia quan tâm hỏi han nhưng lại làm cho Thu Địch Phỉ sởn hết gai ốc.
Đúng vậy, chính là sởn hết gai ốc a.
Bị mấy đôi mắt ẩn chứa tức giận nhìn chằm chằm thì sao mà không nổi gai ốc cho được chứ.
Các đại cô nương, tiểu nha hoàn xinh đẹp trong phòng nghe những lời của tuấn gia xong thì đều đồng loạt nhìn về phía nàng bằng đôi mắt mang hình viên đạn a.
Thu Địch Phỉ không khỏi thở dài trong lòng “ ai, người này thật xấu xa, chẳng lẽ hắn cố ý biến ta thành mục tiêu ghen tỵ của các thiếu nữ sao?”
Nhưng vẻ mặt của nàng vẫn ngây thơ khờ dại, còn tươi cười nói với tuấn gia “ đại ca, ngươi thực ra đã nói đúng tâm sự của ta nha, ta đang buồn rầu vì nghĩ sau bữa cơm này sẽ không được cùng ngồi ăn với một người tựa thần tiên như đại ca đây”
Tuấn gia nghe những lời của Thu Địch Phỉ thì đuôi lông mày khẽ nhướng lên một cái, chỉ một cái rất nhẹ nhàng nhưng lại làm người ta cả thấy phong lưu mỹ cảm không tả nổi “ nha đầu ngươi nhìn có vẻ ngây ngô thế mà cũng biết nói những lời làm người ta vui lòng a”
Thu Địch Phỉ hắc hắc cười ngây ngô, lại làm ra vẻ tùy ý hỏi “ đại ca, sao ngươi lại chiêu đãi miễn phí có các khách nữ mà không chiêu đãi khách nam?”
Tuấn gia lại bày ra nụ cười làm điên đảo chúng sinh “ bởi vì nữ nhân rất thơm, rất sạch sẽ còn nam nhân lại quá thối”
Thu Địch Phỉ rất muốn hỏi một câu: đại ca, vậy ngươi là nam hay nữ? nhưng mà nàng không có lên tiếng.
Nàng là giả ngu, không phải khờ thật, nên không cần làm cho nam tử xinh đẹp còn hơn hoa đào này cảm thấy nàng quá mức quỷ dị.
Thu Địch Phỉ có chút hối hận, không nên vì tiếc mấy đồng bạc mà phải ăn chay, còn bị một quái nhân rình mò theo dõi.
Thu Địch Phỉ nhanh tay bới hai phần cơm, sau đó để đũa xuống nói với tuấn gia “ đại ca..ách, ta ăn xong rồi, như vậy…ăn xong có thể đi phải không?”
Tuấn gia nhi thoải mái cười cười nói: “Hương Hương muội tử đừng nóng vội a, ngươi thấy các cô nương trong phòng còn không có gấp gáp như ngươi a, hơn nữa, Hương Hương ăn xong nhưng đại ca còn chưa no nha”
Thu Địch Phỉ trong lòng bắt đầu cảm thấy bất an…Nàng không biết hôm nay mình gặp phải hạng người gì, trong lòng hắn có chủ ý thế nào, s