i
huynh có thể đánh sao?”
Mã Văn Tài cũng nói: “Tần Kinh Sinh, ngươi chờ đó cho ta, chờ đến lúc quay về trường, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”
Nhìn thấy nhiều người đồng thời nhằm vào hắn như vậy, Tần Kinh Sinh không
khỏi sợ hãi, lắp ba lắp bắp nói một câu: “Các ngươi, các ngươi cứ nhớ
lấy!” Sau đó hắn chạy thẳng về trường không dám ngoái đầu lại. Có mấy
học sinh cản đường hắn, liền bị hắn mắng tránh ra, rồi đẩy bọn họ dẹp
sang một bên, rất nhanh Tần Kinh Sinh liền đi khuất dạng.
Lúc này,
Chúc Anh Đài đã kéo Ngọc Vô Hà tới một chỗ tương đối im ắng, hai người
nhỏ giọng nói gì đó. Lương Sơn Bá định đi tới, xem xét vết thương của
ta, lại bị Mã Văn Tài gạt tay hắn ta, lớn tiếng nói: “Nhìn cái gì, có
cái gì hay mà nhìn!”
Lương Sơn Bá lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc
dĩ, vội vàng lùi lại kéo dãn khoảng cách với ta và Mã Văn Tài. Mã Văn
Tài lúc này sắc mặt mới khá hơn, lại cố ý nắm tay ta rồi đặt lên vai
hắn, làm ra cử chỉ vô cùng thân mật. Người này sao ta nhìn thế nào cũng
thấy hắn như đang muốn thị uy với Lương Sơn Bá a? Ta cảm thấy có chút
buồn cười, đẩy tay hắn ra, sau đó nói với Lương Sơn Bá là ta không sao.
Mã Văn Tài thấy vậy, rất mất hứng, lại chuyển sang khoác vai ta, trước
mặt tất cả mọi người nói rõ từng câu từng chữ, muốn ta về sau giữ khoảng cách với Lương Sơn Bá. Hắn còn chưa nói xong, đám người lại xôn xao cả
lên, chỉ nghe thấy có một thanh âm vang lên ở cổng trường:
“Anh Đài, sao lại tụ tập hết ở đây thế này? Ta muốn gọi ngươi đi ăn cơm mà chẳng thấy người đâu?”
Chỉ thấy một thanh niên xuất hiện, mặt vuông chữ điền, mày rậm mắt to, dung mạo phi thường đoan chính. Ta không biết người này, hơi hơi sửng sốt,
đúng lúc đó Lương Sơn Bá liền nói với ta: “A Đường, hai ngày trước ngươi ốm nằm nhà, có lẽ chưa thấy người này. Vị này là Bát ca của Anh Đài,
Chúc Anh Tề, đặc biệt từ Thượng Ngu đến trường thăm Anh Đài.”
Thì ra
hắn chính là Bát ca của Chúc Anh Đài. Ta chỉ liếc mắt nhìn người nọ một
cái, cũng cảm thấy không có hứng thú gì liền quay đi. Lúc này Chúc Anh
Đài cũng nghe thấy giọng nói kia, vội vàng đem Ngọc Vô Hà che ở sau
người, luống cuống đáp: “Không, không có việc gì, Bát ca, huynh đi về
trước đi.”
Kỳ lạ, sao nàng lại không muốn để Bát ca của mình trông thấy Ngọc Vô Hà?
Chúc Anh Tề hiển nhiên cũng cảm thấy kì lạ, liền đi về phía trước hai bước,
làm cho Chúc Anh Đài sợ hãi, nàng liên tục nháy mắt với Lương Sơn Bá.
Lương Sơn Bá hiểu ý, vội cản Chúc Anh Tề lại, nói: “Bát ca, Anh Đài đang nói chuyện, chúng ta đi về trước chờ hắn đi.”
“Hả? Anh Đài đang nói
chuyện với ai, ta cũng đi nghe một chút.” Chúc Anh Tề nói xong, lại muốn đi tiếp, Lương Sơn Bá lại ngăn hắn lại, hơn nữa còn nháy mắt với ta. Mã Văn Tài nhìn thấy liền nhíu mày, nhưng cũng không cản ta xuống thay thế vị trí của Chúc Anh Đài, giúp nàng che chắn cho Ngọc Vô Hà. Chúc Anh
Đài cảm kích nhìn ta một cái, sau đó chạy về phía Bát ca của nàng, cũng
không biết là nói gì, ca ca của nàng liền không còn hoài nghi nữa, ôm
lấy nàng tươi cười trở về trường. Lúc đi qua cổng trường, Chúc Anh Đài
còn quay đầu nhìn thoáng qua chỗ ta đứng.
Mà Ngọc Vô Hà đứng bên này, nước mặt đã rơi đầy trên mặt, đợi đến lúc thân ảnh của Chúc Anh Đài và
Bát ca đi xa mất, liền khuỵu xuống khóc lóc thảm thiết không ngừng.
Mà đại bộ phận học sinh trong trường cảm thấy chẳng còn trò vui gì nữa, vì vậy cũng tự động giải tán. Chỉ còn lại Lương Sơn Bá và Mã Văn Tài đứng ở bên cạnh, nhưng cũng không có lại gần chúng ta, mà chỉ đứng xa xa không biết đang nói cái gì. Ta cố nâng Ngọc Vô Hà đứng dậy, lấy trong ngực ra một chiếc khăn tay bảo nàng lau nước mắt. Ngọc Vô Hà nghẹn ngào nói câu cảm ơn, nhưng ta lại lắc đầu tỏ vẻ không cần khách khí như vậy, hơn nữa còn trực tiếp hỏi thẳng nàng: “Ngọc cô nương, ta có chuyện muốn nói với ngươi. Ta muốn chuộc thân cho ngươi, ngươi có đồng ý không?”
“Chuộc…chuộc thân cho ta?” Ngọc Vô Hà kinh hãi nói, “Muội muội tốt, muội đang đùa ta phải không? Ta có giá trị gì với muội đâu mà muội mới chuộc thân cho
ta?”
Nàng gọi ta muội muội?
Ta mở to mắt kinh hoàng nhìn nàng, đã
thấy Ngọc Vô Hà lau đi nước mắt, đưa tay vuốt ve khuôn mặt ta, cười nói: “Ngươi cũng là con gái giả trai, đến trường đọc sách phải không? Lần
trước là ca ca ngươi mang người vào Chẩm Hà lầu chơi, ta vẫn còn nhớ. Ta cả ngày ở chốn phong lưu, người nào như thế nào ta đều rõ, làm sao có
thể không nhìn ra ngươi là một tiểu cô nương đây? Muội muội, ý tốt của
ngươi tỷ tỷ xin ghi tạc trong lòng. Nhưng ngươi không cần làm như vậy,
thật sự là tỷ tỷ không xứng để ngươi làm vậy đâu.”
Nàng nói xong ánh
mắt hơi trầm xuống, lại rất nhanh xoay người chui vào trong kiệu. Kiệu
nhỏ sau đó được nâng lên, mấy người phu kiệu quay đầu kiệu lại rồi đi
xuống núi. Ta nhìn theo bọn họ đi xa, chụm tay lại thành cái loa, rồi
hướng tới cỗ kiệu la lớn: “Ngọc tỷ tỷ, tỷ nhất định phải chờ ta!”
Kiệu nhỏ rất nhanh sau đó liền khuất dạng. Ta cười nhẹ, trở lại chỗ Mã Văn
Tài đang đứng, hắn thấy ta liền gật đầu, tỏ ra rất tán thành cách làm
của ta.