ng sát lại gần,
Mã Văn Tài không thể tránh được nữa, lúc này mới hừ một tiếng, trừng mắt nói: “Lần này, coi như không đánh cược chuyện thành thân. Chúng ta lần
tới sẽ so cái khác.”
Thì ra là bởi vì chuyện này. Mặt ta không khỏi
có điểm đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Này, vẫn là sau này hãy nói…” Ta còn
chưa nói dứt lời, đã bị Mã Văn Tài đột nhiên túm lấy, cả người nghiêng
về phía ta, gần đến nỗi ta còn cảm thấy chóp mũi của hắn chạm vào mặt
ta! Hắn yên lặng nhìn ta, thanh âm ồ ồ nói:
“Lần tới, lần tới ta nhất định sẽ thắng!”
Hắn trang trọng nói với ta. Thấy như vậy, trong lòng ta không khỏi chấn
động, hô hấp cũng lập tức rối loạn. Lại thấy Mã Văn Tài lại muốn lại gần hơn nữa, ta vội vàng giơ tay đẩy hắn ra, kết quả là răng hắn lập tức
bập vào mu bàn tay của ta, đau đớn đột ngột khiến ta không khỏi hít một
hơi lạnh.
Mã Văn Tài cũng thấy không ổn, vội vàng bật dậy, túm tay ta ra để xem. Hắn thấy chỗ đó cũng không sao, nhưng lại phát hiện khi nãy
hắn gạt mạnh cái bánh lại đập vào tay ta, lúc này lòng bàn tay sưng đỏ
một mảng.
Thân thể này thật đúng là yếu ớt. Mới đập một cái như vậy đã sưng lên.
“A Đường…Là do ta không tốt.” Mã Văn Tài cầm lấy tay của ta, trên mặt lộ
ra vẻ ảo não. Ta không muốn khiến hắn phải khó xử, liền kéo tay áo che
đi, cười cười ý bảo hắn mau ăn cơm, không lát nữa đồ ăn sẽ lạnh. Mã Văn
Tài đảo mắt nhìn, lại nhặt cái bánh nướng lúc nãy bị hắn đánh rơi xuống
đất, phủi phủi qua loa rồi cho vào miệng.
“Ai, đừng ăn, cái kia bẩn
rồi!” Ta lo lắng nói. Mã Văn Tài lại lắc đầu, há mồm liền cắn một cái,
rất nhanh đã ăn sạch sẽ. Ta hoàn toàn bó tay với hắn, đành bảo hắn lại
đây cùng nhau ăn, trên bàn vẫn còn ba cái bánh nướng và hai đĩa thức ăn. Mã Văn Tài ừ một tiếng, thò chân xuống đi giày, không ngờ hắn vừa cử
động, sắc mặt đột nhiên trắng bệnh, giây tiếp theo liền ngã lăn quay
trên mặt đất. “Hắn quả thật bị trúng độc.”
Vương Lan cô nương sau khi cẩn thận xem xét bệnh tình của Mã Văn Tài, liền đứng dậy tìm thuốc trên giá. Mã
Thống đứng bên cạnh gấp đến độ mặt đầy mồ hôi, một phen túm quần áo của
ta, hét lớn:
“Ngươi, nếu như công tử của ta xảy ra chuyện gì, ta nhất định không tha cho ngươi!”
“Buông công tử nhà ta ra! Đây cũng đâu phải lỗi của công tử nhà ta!” Mộc Cận
kéo tay hắn ra, sau đó giúp ta sửa sang lại trang phục, ta không nói gì, trên mặt cũng có chút xao động, quay đầu nhìn về phía giường Mã Văn Tài đang nằm.
Vừa mới hôm qua, ta thật vất vả khuyên, hắn mới hết giận,
nhưng đúng lúc định xuống giường cùng ta ăn cơm, hắn đột nhiên choáng
váng ngã xuống đất, ta và Mã Thống sợ đến mức vội vàng đem hắn đưa tới y xá. Từ đầu đến cuối, Mã Văn Tài hoàn toàn hôn mê bất tỉnh, Vương Lan
lại đang ở trên núi hái thuốc, chỉ có một mình Vương Huệ ở trong y xá,
nàng cũng chỉ biết là Mã Văn Tài trúng độc, nhưng cụ thể là độc gì thì
bản thân nàng cũng không biết. Làm hại Mã Thống cương quyết cho rằng ta
là hung thủ hạ độc, còn nói nếu công tử nhà ta xảy ra chuyện bất trắc,
hắn liền liều mạng với ta!
Mộc Cận định ầm ĩ với hắn, lại bị ta ngăn
lại. Mặc kệ thế nào, hiện tại không phải là lúc trốn tránh trách nhiệm,
chuyện trước mắt là phải giải độc cho Mã Văn Tài. Rất lâu sau Vương Lan
mới trở về, xem xét tình huống của Mã Văn Tài xong, nàng nói tên vài
loại dược liệu, trong đó đặc biệt cần có mật rắn độc tươi sống. Ta không muốn hai lời, lưng đeo giỏ trúc đi về sau núi, muốn chộp một con rắn
cho Mã Văn Tài, Mộc Cận kinh hoàng mở to mắt, chạy lại ôm ta kêu gào
công tử người đừng như vậy, không phải là tại người mà! Ta cười nhẹ,
không nói gì.
Ta biết Mộc Cận là vì ta mà đau lòng, tiểu thư nhà nàng được nuông chiều từ bé, đã bao giờ phải chịu khổ như vậy? Nhưng mà Mã
Văn Tài trúng độc là vì ăn bánh nướng của ta, mặc kệ chân tướng thế nào, ta cũng không thể trốn tránh trách nhiệm.
Cũng chỉ là bắt rắn thôi
mà, chẳng phải Vương Lan cô nương cũng thường xuyên lên núi hái thuốc
bắt rắn sao? Tuy rằng cái thứ trơn tuồn tuột lại lạnh như băng ấy rất
khiến người ta phản cảm…
Mã Văn Tài mê man mất hai ngày, ban ngày thì ta chăm sóc hắn, để Mã Thống chạy tới chạy lui sắc thuốc, còn buổi tối, đương nhiên Mã Thống sẽ thay quần áo cho hắn. Dù sao nam nữ khác biệt,
ta cũng không thể làm hết mọi thứ cho hắn.
Hai ngày sau, Mã Văn Tài tỉnh.
Lúc ấy đúng là buổi chiều, ta ngồi ở ghế tựa trước giường hắn mà ngủ gật,
đột nhiên cảm thấy có thứ gì ấm ấm chạm vào tay ta. Ta vội vàng mở to
mắt, phát hiện Mã Văn Tài không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang ngồi trên
giường nắm lấy tay ta, hai mắt dịu dàng nhìn ta. Thấy ta đột nhiên mở
mắt, ánh mắt của hắn có chút không được tự nhiên, nhưng cũng không buông tay ra, chỉ khàn khàn cổ họng nói:
“A Đường. Ta đây là, như thế nào?”
Ta ngẩng đầu nhìn Mã Văn Tài, thấy sắc mặt hắn tái nhợt, ngay cả môi cũng
hơi xanh, không khỏi yên lặng nắm chặt tay hắn, nói: “Ngươi trúng độc.”
“Ta trúng độc?” Mã Văn Tài nhíu mày, “Sao lại như vậy?”
“Nghe nói là vì ta cho ngươi ăn bánh nướng, nên ngươi mới bị trúng độc.”
“Nói hươu nói vượn! Ngươi làm sao có t
