ia, khi ta còn ở võ quán, cùng
người khác đánh nhau cũng có thời điểm sẽ ngẫu nhiên bị áp ở dưới, vì
thế cũng không thấy xấu hổ, chỉ trừng to mắt nhìn hắn. Cuối cùng vẫn là
Mã Văn Tài trước tiên không chịu được, hắn hơi hơi cắn môi quay đầu đi
chỗ khác, thấp giọng nói:
“Ngươi…thật sự là con trai?”
Lúc nói những lời này, tay hắn lỏng ra một chút, buông cổ tay ta ra. Ta đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút đau xót, ngoài miệng vẫn cứng rắn
đáp: “Đương nhiên, ta là con trai.”
“Như vậy, trước đây ngươi
đối với ta, cũng không phải là bởi vì ngươi…” Mã Văn Tài dừng lại một
chút, thế nhưng không nói nốt. Còn người của ta đầu óc cũng không tốt,
không am hiểu ý tứ người khác, vì thế ta liền thuận miệng nói tiếp: “Bởi vì ta cái gì cơ?”
“Không có gì.” Mã Văn Tài hít một hơi, cũng
không thèm nhìn mặt ta, đột nhiên đứng dậy quay lại giường ngủ của hắn,
hai tay chống lên chăn gấm, cũng không hiểu người này đang suy nghĩ cái
gì.
Xem ra ta đã giấu diếm thành công rồi. Ta âm thầm thở phào
nhẹ nhõm, đưa tay sửa sang cổ áo vừa rồi bị Mã Văn Tài làm loạn, vừa
định đem dây thừng buộc cổ tay lại rồi tiếp tục đi ngủ, lại nghe thấy Mã đại gia nói:
“Cút xuống.”
“Cái gì?” Ta nhíu mày. Lúc
trước không phải ngươi nói cho ta ngủ trên giường ư? Thế nào hiện tại
không hợp ý ngươi thì liền thẳng tay đuổi người!
“Không đi.” Ta thản nhiên trả lời, “Giường mềm như vậy, ta rất thích, ngủ cũng rất thoải mái, không cần đi đâu hết.”
Ngươi cho rằng mình là ai hả? Dựa vào cái gì mà ngươi nói gì ta cũng phải
nghe? Ta ghét nhất chính là thái độ này của Mã Văn Tài, giống như là hắn to nhất, không cần quan tâm người khác, tất cả đều phải theo lệnh của
hắn.
“Ta không thích nhìn thấy ngươi ở đây, lăn xuống.” Mã Văn
Tài thanh âm lạnh hơn, ánh mắt như phóng dao nhìn ta. Ta trong lòng vừa
sợ, đột nhiên tỉnh ngộ, nói: “Chẳng lẽ là trước đây ngươi nhường ta ngủ
trên giường, là vì hoài nghi ta là con gái?”
Mã Văn Tài nghe
thấy vậy, trong nháy mắt, hô hấp dồn dập, tay nặng nề đấm vào tường,
giận dữ hét: “Đừng có nói nhảm! Cút xuống cho ta, cách xa ta ra một
chút!” Hắn nói những lời này xong, liền quay đầu đi, không thèm nhìn ta
một cái, hoàn toàn đối lập với hai ngày nay dịu dàng mềm mỏng. Ta nhất
thời giật mình, khó trách thằng nhãi này mấy ngày trước cố ý thân thiết
với ta, hóa ra tình cảm này còn có nguyên nhân bên trong. Hiện tại thì
thế nào, cảm thấy ta là con trai, liền không còn hứng thú nữa, vì thế
một cước đem ta đá văng sao?
Nghĩ thông suốt tất cả, ta không
khỏi cảm thấy rất buồn cười, nhưng mà ta không cười ra tiếng. Mấy ngày
nay, thái độ của Mã Văn Tài đối với ta rất ái muội, làm cho ta rất kinh
ngạc, cũng có chút bất an không hiểu ra sao. Hiện tại, cuối cùng ta cũng đã minh bạch, ta đã nói là bá vương nào lại dễ dàng thay đổi thái độ,
tuy rằng không biết ai khiến hắn hoài nghi ta, lại cũng không biết hắn
đối với ta có ý đồ gì, nhưng bây giờ có thể khẳng định, hắn không hoàn
toàn nắm chắc. Bị ta lừa gạt, lập tức liền rối rắm hoài nghi.
Ta đã sớm dặn dò Mộc Cận ở nhà phải làm tốt chuẩn bị, Mã Thống lần này đến Thái Nguyên, nhất định sẽ tay không trở về, thậm chí còn có thể mang về tin tức giả. Hiện tại xem ra, chỉ cần tên kia tin ta là con trai, có lẽ sau lúc đó, nghiệt duyên giữa ta và Mã Văn Tài cũng sẽ bắt đầu?
Ngực không hiểu sao có chút như bị đè nén, nhưng trái tim ta lại thoải mái
hơn nhiều. Thấy Mã Văn Tài sắc mặt âm u, ta cũng không hỏi thêm gì, ôm
lấy tất cả đồ dùng, bước chân không xuống giường, đem chăn cùng gối đầu
đặt ở trên trường kỉ. Mã Văn Tài không hiểu tại sao sắc mặt càng thêm
khó coi, lồng ngực vẫn như trước kịch liệt phập phồng, hắn hung hăng
nhìn chằm chằm vào đống chăn đệm của ta, đột nhiên lớn tiếng kêu lên:
“Diệp Hoa Đường, ngươi đừng có lừa gạt ta! Ta nói cho ngươi biết, nếu như bản công tử biết ngươi nói dối, ta nhất định sẽ cho ngươi biết tay!”
“Mời ngài cứ tự nhiên thăm dò.” Ta thản nhiên nói. Thấy hắn đang dùng sức
đập cái giường, ta liền tốt bụng nhắc nhở: “Mã công tử, gối đầu của ngài rơi rồi.”
“Cút!”
Rõ ràng là ta có lòng tốt nhắc nhở,
lại bị hắn hét vào mặt. Thật sự là không hiểu sao hắn lại lên cơn động
kinh rồi, vì thế ta lại tốt bụng nói với hắn:
“Mã công tử, hôm
nay cũng đã muộn rồi, ta cút không được, chỉ đành sáng sớm mai sẽ tìm sư mẫu xin đổi phòng. Vì thế đành phiền ngài chịu đựng ta nốt đêm nay,
ngày mai ta sẽ cuốn xéo, có được không?”
“Ai cho phép ngươi đổi
phòng?” Mã Văn Tài tức giận nói, nói xong câu này, hắn đột nhiên lại
không hé răng, bản thân quay đầu lại đối diện vách tường, thở hắt ra, bả vai run run.
Ta không nói gì đâu nhá.
Lúc thì bảo ta
cút, lúc thì lại không cho ta đổi phòng, lão nhân gia ngài rốt cuộc là
muốn ta phải làm thế nào? Ta cũng không có muốn cùng ngươi hữu hảo,
huống hồ lần này, tâm của ta với ngươi đã chết hẳn rồi.
Ta thừa
nhận, bản thân ta bình thường tương đối cẩu thả, làm việc cũng không có
đầu óc. Như lúc nãy hắn có nói về lỗ tai, nó có từ lâu như vậy mà ta còn không biết mình có thứ này. Nhưng mà Mã Vă