uái nhìn mọi người. “Chẳng lẽ không đúng sao?”
“Kỳ Kỳ, Cậu thật sự muốn nghe lời nói thật sao?”
“Đương nhiên rồi.”
Ba người cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, cuối cùng để A Trung lên tiếng.
“Kỳ Kỳ, kỳ thật trong mắt nam sinh, cậu là một người vô cùng trầm tĩnh lại thiếu mất tâm tình của một nữ sinh.”
***
Trầm tĩnh? Không nể nang bạn bè? Có thể nói cô như vậy?!
Kỳ Kỳ soi gương, nhìn nhìn chính mình, cô không rõ làm sao có thể trầm tĩnh được ? Cô chính là làm việc của cô,
làm thế nào có thể không trầm tĩnh cho được? Huống hồ, cô cũng không cảm thấy bản thân giống vậy.
Cô cho rằng A Trung và Tiểu Hòa là bạn
thân đã mấy năm nay nên cô không để trong lòng, nếu là Kiệt Lộ, cô không cho rằng mình có thể bình tĩnh đến vậy.
Cô về nhà, vội vàng làm cơm rang tôm mà
Kiệt Lộ thích ăn, sau đó tắm rửa một cái, mặc một bộ thể thao vào, nhìn
trời đã nhập nhoạng tối, nhưng ở New York một ngày mới sắp bắt đầu.
Kỳ Kỳ đem hộp cơm bỏ vào túi cách nhiệt,
sau đó nhắm mắt lại, trong lòng hiện lên hình dáng của Kiệt Lộ, yên lặng nhớ kỹ, ma kính ơi ma kính, hãy mang cô đến chỗ ở của Kiệt Lộ đi, sau
đó cô chậm rãi bước vào tấm gương.
Bên kia tấm gương là công viên trung tâm
Lincoln, nửa tháng trở lại đây Kiệt Lộ bận tối mày tối mặt, mỗi ngày đi
đi lại lại giữa chỗ ở và hậu trường công viên Lincoln chuẩn bị cho tuần
lễ thời trang, mà tấm gương cũng đưa cô đến công viên Lincoln.
Nơi cô bước ra khỏi gương, dường như
không có người nào chú ý tới cô, bởi vì đây là một nơi đầy hỗn loạn, nơi nơi đều là người, có người mẫu, nhà trang điểm, nhà tạo mẫu tóc, đạo
diễn, trợ lý thiết kế… lượng gương không hề ít.
Ngay sau khi cô bước ra khỏi mặt gương,
tấm gương này vừa vặn bị người ta sử dụng, cô lặng lẽ kéo vải bạt lên,
nơi này toàn những người nói tiếng Anh với nhau, ai ai cũng bề bộn nhiều việc, tuy nhiên cũng không phải là ai cũng được ra vào thoải mái.
Trên người cô có tấm thẻ Kiệt Lộ đưa cho, làm cho cô có thể tự do ra vào, người khác nhìn vào tấm thẻ của cô,
cũng chỉ nghĩ cô là một nhân viên đang làm việc hoặc là trợ lý linh tinh gì đó, sẽ không gia làm khó dễ cho cô, cho cô cơ hội đi lại thoải mái.
Cô đứng ở giữa công viên Lincoln tò mò nhìn xung quanh, cảm nhận không khí của sự kiện thời trang này.
Thật là không thể tin được nha! Chỉ có
đặt mình trong đó, mới có thể rõ ràng cảm nhận được đến một không khí
không thể diễn tả bằng lời.
Mọi người so với ngày thường đều háo hức
hơn rất nhiều, càng hợp thời trang, ngay cả chủ quán cạnh đó cũng rất
nhanh nhạy trong trang trí các món ăn đặc biệt trong tuần lễ thời trang
này, toàn New York đều vì đón chào tuần lễ thời trang đang diễn ra mà
nhọn nhịp hơn hẳn, đối với cô nữ sinh bình thường đến từ hòn đảo nhỏ Đài Loan nói, có thể đứng ở đây là một điều kỳ diệu.
Buổi trình diễn thời trang của Kiệt Lộ
bảy rưỡi tối sẽ được bắt đầu, trong hội trường có kiểm tra nghiêm ngặt,
chỉ có những người khách qua được sự kiểm tra an ninh mới có thể tham
dự.
Cô đang xem tổng duyệt ánh sáng bên cạnh
người phụ trách, khi bọn họ chiếu những ánh hồng lên sân khấu và những
hàng ghế ngồi của khách, toàn bộ trung tâm công viên Lincoln phảng phất
biến thành mộng ảo, cô mê muội nhìn khắp mọi nơi, không hề phát hiện có
người đến gần mình.
Bỗng dưng, một đôi tay mạnh mẽ ôm chặt
lấy thắt lưng cô, đem thân hình nhỏ nhắn xinh đẹp của cô sát vào vòm
ngực rộng lớn, kéo cô từ thế giới của phấn hồng mộng ảo kéo trở về.
Cô quay người lại, đón nhận cô là đôi mắt đen đầy cuồng nhiệt.
“Kiệt Lộ—ưm—” Đôi môi hé mở, vừa vặn làm cho anh có thể chính đại quang minh xâm nhập, dùng nụ hôn cuồng nhiệt trêu chọc cô.
Anh liền như vậy hôn cô trước mặt bao
nhiêu người, làm cô phát hoảng không biết phải làm sao, nhưng ý nghĩ đó
đã sớm bị sự nhiệt tình của anh cuốn trôi mà hưởng ứng lại.
Nếu là trên phố của Đài Bắc, coi như cô có cá tính đi nữa, cũng không có khả năng làm loại sự tình này trước mặt mọi người.
Cô rất thẹn thùng, nhưng bị sự nhiệt tình và mạnh dạn của Kiệt Lộ làm cho cô mê muội, hơn nữa đây là New York,
nơi nhiệt tình không bị ngăn trở, rõ ràng là một nam nhân thành thục,
lại đồng thời có tính khí trẻ con như Kiệt Lộ, dưới sự dẫn dắt của anh,
cô nhận ra một mặt khác chưa từng nghĩ tới của bản thân mình.
Cô mặc anh hôn, nhắm mắt lại tinh tế
thưởng thức mọi khiêu khích cùng sự cuồng nhiệt của anh, tuy rằng hai má sớm đỏ bừng như lửa, nhưng cô rất thích anh nhiệt tình đối với cô như
vậy.
Kích hôn qua đi, Kiệt Lộ cuối cùng cũng tha cho đôi môi của cô, mỉm cười nhìn hai cánh môi mà anh hôn đến sưng đỏ lên.
Kỳ Kỳ thở gấp, vẻ mặt ngây ngô cười nhìn
anh, như thể chìm vào hôn mê, dáng vẻ như chưa trở lại bình thường, chọc anh bật cười không thôi.
“Như thế nào mà em ngẩn người ở đây? Đứng từ xa nhìn thấy người con gái Á Đông tóc đen da vàng, anh biết ngay là em.”
“Em chỉ là tò mò nhìn ngắm chung quanh.”
“Đi, anh mang em đi tham quan.”
Đôi mắt ánh lên tia nhiệt tình, đang định đồng ý, đột nhiên nghĩ đến đêm nay là buổi trình diễn thời trang của
Kiệt Lộ, anh sẽ lên sân khấu, anh hẳn l