XtGem Forum catalog
Ly Hôn Lão Ba

Ly Hôn Lão Ba

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323741

Bình chọn: 7.5.00/10/374 lượt.

nh cáo.

Cô cắn chặt răng, không ngừng nhắc nhở mình phải bình tĩnh, không được nói gì sơ sẩy.

- Vì sao anh chán ghét em như thế? Vì sao không thể đối khách khí với em một chút, dịu dàng với em một chút. Vì sao?

- Vì chẳng cần thiết.

- Chẳng cần thiết? Cô ta không nhịn được mà cười lớn như bị tâm thần.

Khương Kham nhíu mày, đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mặt này

cùng tiểu thư khuê các trước kia thật khác biệt, khiến anh có cảm giác,

nên tránh xa cô ta càng xa càng tốt.

- Đi đi, chỗ này không có nhiều taxi đâu, tôi đưa cô tới chỗ tiện bắt xe. Anh lãnh đạm đề nghị.

- Em muốn đi vệ sinh nhờ.

Lâm Lệ Ngọc đột nhiên tỉnh táo lại nói, giống như vừa tiếng cười điên cuồng đó không phải là của cô.

- Cách đây năm trăm mét, 7-11 có toilet.

Anh mặt không đổi sắc nói, dù không biết trong lòng cô ta nghĩ gì nhưng tuyệt đối là những suy nghĩ bất lương.

Một bên cửa vốn đóng chặt đột nhiên “cách” một tiếng, cửa lớn từ từ mở ra.

- Ông xã?

Ngải Thải Nhi thò đầu ra khỏi cửa, còn chưa kịp nhìn xem là có chuyện gì thì tóc đã bị người giật mạnh,ả người mất cân bằng lao về phía

trước, sau lưng lại bị người đẩy xuống cầu thang.

Tất cả quá mức bất ngờ khiến cô trở tay không kịp, chỉ có thể hoảng sợ hét lớn.

- A ‼‼

Phòng cấp cứu bệnh viện người đến người đi, hầu như ai đấy đều nóng

lòng như lửa đốt, sầu sầu lo lo, sắc mặt tái nhợt, Khương Kham cũng

không ngoại lệ.

Vẻ mặt anh nặng trịch, miệng mím chặt, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn vợ

mình trên giường bệnh, vừa lo lắng lại tức giận muốn mắng người, nhưng

lại không muốn mắng cô.

- Cuối cùng thì em định làm gì? Anh trầm giọng hỏi.

Anh mới rời đi có một tí thôi mà cô lại định ngồi dậy xuống giường,

cũng không biết là định đi đâu, chẳng lẽ cô không biết bây giờ không nên đi lại nhiều sao?

Nửa giờ trước cô bị kinh hãi lớn, thậm chí suýt thì ngã xuống cầu

thang khiến anh gần như bị hù chết. Nếu không phải anh nhanh tay xông

lên kéo cô lại thì bây giờ hậu quả đúng là khó mà tưởng tượng được.

Không, căn bản không cần tưởng tượng, bởi vì cảnh Lâm Lệ Ngọc máu chảy đầm đìa đã hiện ra trước mắt họ.

Cô ta ngã xuống cầu thang.

Đó chắc chắn không phải là ngoài ý muốn, bởi vì anh chính mắt nhìn

thấy khi cô ta ngã xuống cầu thang còn nhìn bọn họ cười lạnh, cả người

thả lỏng, không có chút nào muốn được cứu.

Anh vốn tưởng rằng cô ta định tới đây tự sát, nhưng khi cảnh sát đến

tìm anh thì anh mới hiểu, cô ta định dùng cách ngã cầu thang để làm mình sảy thai, lại đem tội mưu sát giá họa cho Thải Nhi.

Nghe nói khi cô ta ở trên xe cứu thương không ngừng khóc lóc với bác

sĩ, y tá là cô ta bị người cố ý đẩy xuống tầng, có người muốn hại cô ta

và đứa trẻ trong bụng, nếu đứa trẻ không còn thì cô ta cũng không muốn

sống nữa. Diễn y như thật!

Cô ta là đã chuẩn bị mà đến, sớm đã có kế hoạch hoàn hảo mới dám tìm đến cửa.

Chỉ tiếc cô ta vạn vạn cũng không ngờ lúc đó không chỉ có vợ chồng

bọn họ mà còn có người khác chứng kiến, đó chính là bà cụ nhà đối diện

bình thường nhàn rỗi lại rất hay tò mò nên đứng qua cửa nhìn thấy hết từ đầu tới cuối mà đem tất cả kể lại cho cảnh sát.

Bà cụ bình thường rất nhàn rỗi, khó có khi có chuyện hay phát sinh

khiến bà vô cùng phấn chấn, nói đến hoa tay múa chân. Đây là lời cảnh

sát nói, mà bọn họ có vẻ tin những lời của bà cụ nói nên cũng không hỏi

cung bọn họ gì nhiều nữa mà đều tin vợ chồng bọn họ là trong sạch.

- Anh đi lâu, em rất lo. Cảnh sát hỏi anh cái gì? Có bắt chúng ta

chịu trách nhiệm gì không? Ngài Thải Nhi nhìn ông xã chăm chú lo lắng

hỏi.

Cô đúng là lo lắng gần chết, bởi vì anh đi với cảnh sát đã lâu cũng chưa về mới khiến cô lo lắng mà muốn xuống giường tìm anh.

Khương Kham lẳng lặng nhìn cô trong chốc lát, lúc này mới than nhẹ một hơi, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

- Không đâu.

Anh nói cho cô, không có cách nào để không chạm vào người cô, chỉ vì muốn chứng thực rằng cô thât sự không sao:

- Bởi vì bà cụ ở nhà đối diện chúng ta đã nhìn thấy tất cả sự việc,

hơn nữa lại khớp với những lời anh nói nên cảnh sát tin chúng ta là vô

tội.

Ngải Thải Nhi nghe vậy mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng lại nhịn không được hỏi:

- Lâm tiểu thư đâu? Cô ấy bây giờ thế nào? Đứa trẻ không sao chứ?

- Cô ta định mưu hại em, em còn quan tâm đến cô ta làm cái gì?

Khương Kham cứng đờ người, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nói.

Chỉ nghĩ đến người phụ nữ độc ác kia muốn chết còn định kéo Thải Nhi

chết cùng anh lại nổi cơn lôi đình, hận không thể tự tay bóp chết cô ta.

- Cô ấy có thai.

Đứa trẻ dù thế nào cũng là vô tội.

- Cho nên mới nghĩ cách ngã cầu thang để sẩy thai. Anh cười lạnh nói.

Ngải Thải Nhi khiếp sợ khó mà tin, lắc lắc đầu, không dám tin thế

giới này lại có nữ nhân tàn nhẫn vô tình lãnh huyết như thế, đứa trẻ

trong bụng dù sao cũng là cốt nhục của cô ta.

- Có lẽ thật sự là ngoài ý muốn, đó là con của cô ấy, cô ấy là mẹ, sẽ không....

- Không dùng cách này để hại chết con mình sao?

Khương Kham hừ lạnh, trong giọng nói đầy sự khinh thường:

- Vấn đề là cô ta có chút ý thức