The Soda Pop
Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329603

Bình chọn: 8.5.00/10/960 lượt.

ận việc không đi được.” Chắc bên kia hỏi cô đang ở đâu.

“Không cần, anh không cần đến, em lễ xong chuẩn bị xuống núi rồi.” Xem ra người anh này rất tận tình chu đáo.

“Anh tìm được nhà giúp em rồi à, vậy cũng được, khi nào em đi xem được đây?” Xem ra người anh này đã không chỉ là tận tình chu đáo.

“Được chứ, hôm đó em rảnh, nhà của anh cũng gần đó mà, em đến tìm anh rồi ta cùng đi xem.” Xem ra người em gái này cũng rất vui khi có người anh thân thiết như vậy.

Cúp máy xong, Thẩm Đình nghe thấy Thẩm Nhân Kiệt nói: “Anh ta tìm được nhà cho cô rồi à?”

“Ừ, nghe nói cũng được lắm, giao thông thuận tiện, quan trọng là giá thuê nằm trong dự toán của tôi.”

Thẩm Nhân Kiệt lại hỏi: “Ở rất gần nơi anh ta ở?”

Thẩm Đình nhìn anh, cảm thấy anh có điều gì là lạ: “Cũng gần, vừa khéo có thể coi sóc lẫn nhau.”

Anh lại lạnh lùng nói: “Anh em các người cũng thân thiết gớm!”

Thẩm Đình muốn phá vỡ bầu không khí kì quặc này, bèn cười nói: “Rất thân, từ nhỏ đến lớn, ngoài cha tôi ra thì anh ấy là người đàn ông tốt với tôi nhất. Rất nhiều người tưởng anh ấy là bạn trai của tôi, nếu không có anh ấy, có lẽ tôi đã kết hôn rồi, trời đất, anh ấy đã ngăn trở biết bao nhiêu nhân duyên của tôi.”

Họ đi đến dưới một gốc cây, có lẽ là một cây hòe cổ thụ, cao đến hai mươi mét, vỏ cây xù xì lúc nào cũng như sắp bốc khói, tán cây tỏa rộng, xen giữa đám lá xanh mơn mởn là những bôn hoa trắng nhỏ li ti rủ xuống từng chùm trên cao, mỗi lần gió thổi qua lại đong đưa như trái tim của cây hòe già đang lay động. Trên núi có rất nhiều cây như vậy, mỗi trận gió qua, lá cây xào xạc bốn bề, khiến người ta thấy như đầy trời là một cơn mưa màu xanh như ngọc.

Thẩm Nhân Kiệt hừ một tiếng, lạnh lùng mỉa mai: “Tình cảm giữa hai người tốt thế cưới nhau được rồi, thời buổi này ai còn diễn ba vở kịch diễm tình kiểu dẫu lìa ngỏ ý còn vương tơ lòng, tình trong như đã mặt ngoài còn e làm gì chứ.”

Cô là kẻ ngốc thì cũng nghe ra sự mỉa mai trong giọng điệu của anh. Người thiếu ngủ vốn dễ nổi giận, mà Thẩm Đình lại là người không quen kìm nén cơn giận, anh tự nhiên trở chứng làm cô giận điên người, mà càng giận cô càng không biết lựa lời, kết quả chỉ có thể tức tối vặc lại anh: “Chúng tôi như thế bao giờ, hơn nữa không liên quan gì đến câu!”

Chúng tôi? Chúng tôi? Thẩm Nhân Kiệt cũng không hiểu vì sao anh không khống chế được cảm xúc của bản thân, kỳ thực trước nay anh luôn bình tĩnh, nhưng anh đã khó chịu với Hoàng Khải Nam từ rất lâu nên càng không khách khí: “Tôi thấy dù sao một tờ giấy đăng kí kết hôn cũng chỉ có chín tệ, còn rẻ hơn cả thức ăn nhanh. Hai người không làm mai mốt nó tăng giá lại hối không kịp.”

“Vậy sao? Vậy thì cậu cưới mau đi.” Thẩm Đình phẫn nộ đáp lời. Cô có cảm giác gốc cây cao này cũng muốn hóa thành một đám khói xanh bay đi mất.

Thẩm Nhân Kiệt nhún vai: “Tôi đâu có bạn thanh mai trúc mã. Thứ diễm phúc ấy đâu phải ai cũng có được.”

Gió trỗi lên cuốn đám lá rơi đi vài bước rồi lại ném chúng trở lại mặt đất.

“Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, hóa ra tôi có ưu thế như vậy, tôi sẽ suy nghĩ.” Thẩm Đình sau khi giận đến đỉnh điểm lại trở nên điềm tĩnh.

Còn Thẩm Nhân Kiệt thì mỗi lúc một thêm phiền muộn, anh nhíu chặt đôi mày, đôi mắt sâu càng trở nên thăm thẳm, trông như mắt báo đêm: “Cô thấy như thế này hay lắm sao?”

Thẩm Đình thực sự không biết anh muốn như thế nào, cô nói gì anh cũng không vừa ý nên cô cũng chẳng buồn lựa lời: “Cậu không biết biểu hiện của cậu rất kỳ quái hay sao? Người không biết nhìn vào còn tưởng là cậu ghen đấy. Đừng nói với tôi là cậu ghét Hoàng Khải Nam, anh ấy chưa từng làm gì đắc tội cậu cả.”

Thẩm Nhân Kiệt nghe thấy lời này thì tim bỗng như ngừng đập, giống như kẻ bị truy đuổi trong một bộ phim chiến tranh, nấp trong lu nước của nhà nông dân, qua kẽ nứt nhìn thấy lính đi tuần cầm súng đi thẳng đến chỗ mình, tim đập mạnh đến muốn nhảy lên cổ họng nhưng lại liều mạng nhảy ra: “Ta ở đây này! Muốn làm gì thì làm!” Làm như thế dễ chịu hơn lẩn trốn nhiều, cho nên anh cứ để lời nói tự tuôn ra: “Đúng thế, tôi không thích anh ta, thì sao nào, bởi vì tôi thích…” Trước nay anh vốn không phải là người ẩn nhẫn gì, tự mình đã biết thì đói phương cũng phải biết.

Trong thời gian của một ánh chớp, Thẩm Đình bỗng nhiên hiểu rõ tất cả, kỳ thực trước kia cô đã từng thấy nhiều dấu hiệu thoáng qua, nhưng cô luôn tự nhủ lòng rằng đó là không thể nào, không thể nào. Bản thân cô không có nét gì hấp dẫn người khác. Đến nay tất cả những dấu hiệu đã tập hợp lại thành một sự thật. Thẩm Đình bỗng thấy trong lòng hoang mang, mối quan hệ cân bằng giữa họ sắp bị phá vỡ, xin cậu đừng nói ra, tôi sẽ xem như không hay biết. Chúng ta vẫn có thể tiếp tục tự do du sơn ngoạn thủy, không phải ngại ngùng bất cứ điều gì, trong công việc cậu cứ làm cấp trên lạnh lùng và cầu toàn, trong cuộc sống, cậu là một người bạn không hề khiến tôi phải bận tâm, như thế đơn giản biết bao nhiêu. Nhưng không kịp mất rồi, anh ta sắp nói ra rồi, mọi việc sắp thành ra vô phương cứu vãn…Trong lúc hoảng loạn, Thẩm Đình vội ngắt lời anh: “Đừng nói là cậu thích tôi!”

Bỗng dưng bị