Snack's 1967
Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328441

Bình chọn: 7.00/10/844 lượt.

nắng, bãi cát, chim bay, cỏ xanh, đôi nam nữ tạo đủ mọi kiểu dáng hạnh phúc, vẻ mặt vì làm quá nên có vẻ giả tạo, nhìn có vẻ giống như chụp ảnh lịch. Nhưng cũng có thể hiểu, hạnh phúc dù sao cũng cần phải bộc lộ ra cho mọi người nhìn mà.

Thẩm Đình nhanh mắt, thấy chiếc váy cưới của cô dâu hơi cũ, mép váy còn bị hỏng mất thì bất giác thấy tiếc thương, Thẩm Đình cô còn nhìn thấy được, cô dâu càng có thể thấy hơn, dù sao cũng là chuyện đại sự cả đời. Thẩm Đình hỏi: “Đây là cửa hàng váy cưới nào thế?”

Vua Nhiều Chuyện kích động nói: “Là cửa hàng váy cưới Trời Sinh Một Cặp, em giới thiệu cho họ đó, em có người bạn làm việc trong đó mách rằng, số váy cưới này tháng sau sẽ thay bỏ, nên khi chụp có thể giảm giá nhiều hơn nữa.” Nói cho cùng thì vẫn là tiền, cô biết “anh Khoe” thích trào lưu show hàng, nhưng hoàn cảnh gia đình hết sức bình thường, nên cho dù kết hôn thì cũng không thể vung tiền mạnh tay, trong hạnh phúc còn có nỗi chua xót, thế sự khó mà viên mãn được, Thẩm Đình quay lại nhìn nụ cười ngọt ngào vô cùng của họ thì có phần cảm khái, mọi việc đều không dễ dàng, nên tốt nhất là nghĩ thoáng một chút.

Khi vừa xem hình của “anh Khoe” thì anh ta gọi điện đến, Thẩm Đình nghe máy, nói vài lời chút mừng khách sáo với anh ta, rồi anh ta cũng nói rõ ý mình: “Chị Thẩm Đình, chị có thể giúp tôi mượn Tổng giám đốc Thẩm vài chiếc xe không?”

“Vài chiếc?” Thẩm Đình có vẻ không hiểu.

“Anh Khoe” cười gượng gạo: “Đúng thế, tôi muốn dùng cho hôn lễ, chị cũng biết thuê thì rất đắt, nếu xe càng nổi tiếng thì càng đắt, chỉ dùng một ngày nên tôi thấy không đáng. Thế nên…quan hệ của chị với Tổng giám đốc Thẩm rất tốt, chị đánh tiếng thì dễ dàng hơn tôi.”

Thế là Thẩm Đình hiểu ra, “anh Khoe” muốn nở mày nở mặt trong hôn lễ, điều này có thể hiểu. Nhưng lại không có tiền, thuê vài chiếc xe lại mất cả tháng lương, thực sự khiến người ta xót lòng. Nên đã nhớ đến Thẩm Nhân Kiệt, tuy trong lòng “anh Khoe” e dè Thẩm Nhân Kiệt, quan hệ của họ cũng không thể gọi là hòa hợp, có điều con người trước thực tế thì luôn phải cúi đầu. Cô lại nhớ đến sự lựa chọn của Cao Hiểu Vi.

Cô nhận lời, vào nói rõ tình hình với Thẩm Nhân Kiệt, anh cũng không làm khó gì mà đồng ý ngay. Thẩm Đình hiểu anh cũng rất hào phóng, nhưng có thể là anh đang bật đèn xanh với cô, Thẩm Đình không muốn nghĩ sâu thêm. Thẩm Nhân Kiệt thầm nghĩ “anh Khoe” đúng là khá thông minh, tìm Thẩm Đình để nhờ làm việc này nên trong lòng thấy hơi vui sướng. Anh lại nói: “Lúc nãy Cao Hiểu Vi gọi điện cho tôi.”

“Hả?” Thẩm Đình thấy rất kỳ lạ.

“Cô ấy nói cô không chịu nghe điện thoại, nên đành cô gọi đến cho tôi, chị ấy đang đợi cô ở quán cà phê dưới lầu, bảo sẽ đợi cô cho bằng được.”

Lại quán cà phê, Thẩm Đình im lặng.

Thẩm Nhân Kiệt lại lên tiếng: “Cô nên đi, chuyện này cô cũng không cần phản ứng thái quá.”

Thẩm Đình nghe anh hoa tay múa chân chỉ đạo mình thì lửa giận chợt bốc lên, lườm anh một cái: “Cậu còn nhỏ tuổi lắm, thế mà đã có cái tật thích làm đấng cứu thế à.”

Thẩm Nhân Kiệt không phủ nhận, chỉ lặp lại: “Cô ấy đã xuống nước với cô lắm rồi, cô nên biết đủ đi, có thể làm bạn với nhau trên mười năm không phải là chuyện dễ dàng đâu.”

Thẩm Đình làm sao không hiểu, cô cũng không phải là từ chối qua lại với Cao Hiểu Vi nữa, chỉ là vẫn chưa nghĩ thông nhưng cuối cùng vẫn chuẩn bị xuống quán cà phê, sau đó lại nghe chàng trai sau lưng bổ sung một câu: “Tuổi tâm lý của tôi lớn hơn cô nhiều.”

Nếu là thật thì sẽ không cố ý bổ sung câu này, Thẩm Đình cười nghẹn.

Vào quán cà phê, Thẩm Đình nhìn về một phía theo thói quen, Cao Hiểu Vi quả nhiên đang ngồi ở đó, mắt chọn chỗ của cô nàng vẫn không hề thay đổi. Cao Hiểu Vi hôm nay ăn mặc rất thục nữ, từ bỏ phong cách lòe loẹt sặc sỡ như vẹt thường ngày của cô nàng. Cô nàng đang cúi đầu, cầm thìa khuấy café một cách thờ ơ.

Thẩm Đình ngồi xuống đối diện, cô nàng mới sực tỉnh, vui sướng nói: “Cậu đến thật rồi.”

Thẩm Đình bực bội nói: “Giả đấy, người đang ngồi trước mặt cậu là tượng sáp trong bảo tàng sáp Madame Tussauds đó.”

Cao Hiểu Vi không nhịn được cười, đưa tay ra nắm lấy tay cô, có ý muốn hòa giải: “Hôm đó tớ nói linh tinh, cậu đừng giận tớ nữa nhé? Hôm đó thật sự là tớ rất rối loạn.”

Thẩm Đình nhớ đến những lời bạn mình đã nói với cô, nỗi đau ấy như mới ngày hôm qua, cô lại thay đổi sắc mặt, lạnh lùng hỏi: “Hôm đó những lời cậu nói là có ý gì?”

Tay Cao Hiểu Vi nắm chặt lại, mím môi nói: “Hôm nay thực ra tớ cũng muốn nói với cậu điều đó, không như cậu nghĩ đâu.”

Thẩm Đình cũng muốn xem thử cô nàng tìm ra được ý tưởng gì mới trong đám tầm thường ấy, thế là cô hỏi: “Thế rồi sao?” Cô nhìn vẻ ngập ngừng của người bạn thân nhất đời mình, nỗi đau trong tim như đang bóp nghẹt lấy cô.

Thực ra trước khi đến. Cao Hiểu Vi tập luyện cho lời giải thích của mình đến mấy trăm lần, nhưng lúc đến nơi lại thấy trống rỗng, Thẩm Đình là bạn thân nhất của cô, cô chỉ muốn nói suy nghĩ chân thật nhất, còn có tin hay không thì phải chờ Thẩm Đình, cô khó nhọc nói: “Lúc ở trên núi tớ đã thấy là Thẩm Nhân Kiệt thích cậu. Nói thật là ban đầu tớ rấ