hư vậy….Lưu Ly luôn mạnh mẽ.
Cậu ấy cũng thế, cậu ấy mạnh mẽ và cứng rắn lắm. Tôi biết cậu ấy sẽ vượt qua tất cả, tất cả mọi điều. Cậu ấy vẫn sẽ ở lại đây, trên thung lũng Lưu Ly này…để chờ tôi. Và một ngày nào đó tôi sẽ lại trở về…tìm cậu.
“Hãy đợi tớ ở nơi này nhé Lưu Ly. Vì tớ chắc chắn với Lưu Ly rằng tớ sẽ trở lại đây…tìm cậu, có một điều tớ luôn muốn nói với cậu, khi tớ thực sự đủ can đảm Lưu Ly à. Điều đó đối với tớ nó quan trọng lắm. Vậy hãy đợi tớ nhé”
Có rất nhiều truyền thuyết về Lưu Ly. Nhưng tất cả chỉ mang một ý nghĩa duy nhất:
“ Forget me not”
Những năm tháng sau đó….!
** *
Dòng đời luôn đổi thay, là những vòng xoáy. Chúng ta đâu
biết được phía trước sẽ xảy ra những gì, những việc gì đang
tới? Nó tốt đẹp? Hay khủng khiếp? Cẳng bao giờ chúng ta biết
được. Chúng ta chỉ việc sống, rồi bị cuốn theo những vòng
xoáy đó.
Đôi khi bạn lạc quan tự nhủ với bản thân mình rằng: À…Hôm
nay là một ngày bình yên, gió nhè nhẹ và nắng thì ấm áp…thì cớ gì ngày mai không như vậy.
Nhưng có người lại lo xa nghĩ rằng: Ừ thì…đúng hôm nay là
một ngày bình yên thật, gió nhè nhẹ và nắng vàng ấm áp
lắm…nhưng ai biết mà chắc chắn được rằng mai sẽ không phải là
những ngày bão giông.
Đúng là chẳng bao giờ biết được!
***
Ba năm sau cái ngày Pi ra đi. Gia đình chúng tôi cũng chuyển
đến một nơi xa xôi, so với tôi nó lạ lẫm và xa xôi lắm. Chúng
tôi chuyển vào Sài Gòn, mảnh đất với những cơn mưa rào bất
chợt, tôi rất thích mưa, thích cái cảm giác được ngồi yên tĩnh ở một quán cà phê nhỏ nào đó và rồi ngắm mưa vào những
chiều mùa hạ.
Tôi đã thất hứa với Pi, vì tôi không chờ cậu ấy. Nhưng thiết nghĩ tôi không thể vì điều đó mà cãi lại lời ba, vì tất cả
những điều ba làm đều muốn tốt cho tôi mà thôi. Tôi rời xa nơi
này, không có nghĩa là tôi quên Pi, cậu ấy mãi ở trong lòng
tôi. Tôi tin lời ba nói về hai chữ định mệnh. Biết đâu trong
dòng đời xô ngược ta sẽ gặp lại nhau.
Tôi hỏi ba là có mang mẹ đi theo không. Ba cười nói: Thân xác
mẹ nằm lại mảnh đất bình yên này, nhưng ở trên cao kia mẹ sẽ
luôn dõi theo chúng tôi dù cho chúng tôi đi bất cứ về phương
trời nào.
Chiều hôm ấy, tôi mang một bó hao ti-gôn màu đỏ, và vài chùm hoa Lưu Ly màu tím nhạt ra mộ mẹ. Tôi ngồi đó trò chuyện với
mẹ, tôi kể về chuyến đi của chúng tôi và tôi còn hứa với mẹ
chắn chắn chúng tôi sẽ trở lại nơi này
Tạm biệt tuổi thơ của tôi
Tạm biệt mẹ
Tạm biệt Lưu Ly…!
Tôi nghĩ rằng mình chọn lựa ra đi như thế là đã đủ can đảm
để bỏ quên lại những ký ức, chôn giấu nó trên mảnh đất bình
yên, hiền hòa với những cơn gió, trên cánh đồng Lưu Ly.
Nhưng rốt cuộc tôi đâu thể bỏ quên nó dễ dàng như thế được.
Ba nói: “Những ký ức đẹp đẽ sẽ luôn theo con, dù con đi tới
đâu, hay bất cứ nơi nào, nó vẫn sẽ mãi đọng lại trong tâm trí
của con. Dĩ nhiên con không thể sống mãi trong những ký ức
đó…nhưng cũng không thể quên. Mà hãy cất giấu nó, ở một nơi an toàn, một nơi đẹp đẽ nhất trong lòng con”
Ba luôn nói đúng!
***
Ở Sài Gòn, tôi nhận ra nó cũng có bốn mùa, nhưng không phải là xuân, hạ, thu, đông như ngoài Bắc. Mà nó là bốn mùa như
thế này: Mùa nắng ít, mùa nắng nhiều, mùa mưa ít và mùa mưa
cực nhiều. Tôi nói với những người bạn của tôi, chúng chỉ
cười. Tôi nhận thấy điều đó luôn đúng.
Tôi thực sự cảm thấy cực kỳ yêu quý những cơn mưa Sài Gòn,
và còn yêu hơn nữa cái cảm giác khi mưa tới bất chợt. Khi mà
ta đang dạo bước trên một con phố nào đó, thì bất chợt mưa ào
tới, mọi người chạy tán loạn để tìm nơi ẩn nấp cho riêng
mình. Hay cảm giác đợi mưa dưới hiên nhà, ngân nga lên giai điệu
của những cơn mưa. Và thích thú nhất vẫn là những giây phút
ngồi nhâm nhi một ly cà phê và ngắm mưa trong những chiều mùa
hạ. Cái quyến rũ của mưa là ở những điểm đó.
Đôi lúc đi một mình qua những con phố dài, tôi lại ngân nga theo giai điệu của những bài hát :
“Một cơn mưa đi qua để lại… những ký ức anh và em
Tìm em trong cơn mưa… anh thẩn thờ
Lần theo những dấu vết đánh rơi
Tưởng như rất gần mà ngờ đâu đã rất xa
Vụt mất theo cơn mưa ngày qua
Tưởng như rất lạ mà ngỡ đâu sao quá quen
Là lúc em ngang đời ta”
Cuộc sống ở Sài Gòn không đến nỗi tệ như tôi từng nghĩ như trước đây. Nó khã suôn sẻ đối với tôi
Năm đó tôi vào cấp III, ba cố gắng xin cho tôi và anh Dương vào trường quốc tế để học tập.
Tôi vẫn theo dduuooir niềm đam mê vẽ vời của mình, ba cảm
thấy vui vì điều đó, có lẽ mỗi lần nhìn
