hính là em gái của chú rể Doãn Tiêu, Doãn Tiếu Mi. Khi cô cười rất ngọt
ngào, không có vẻ phách lối của mấy cô tiểu thư nhà giàu. Có lẽ vì việc làm ăn
của Doãn gia mấy năm gần đây mới vừa khởi sắc, nên hai anh em nhà này đều không
nhiễm cái tính ngang ngược kiêu ngạo.
Tiếu Mi, Tiếu Mi, tên cũng như người, lúc ấy Dương
Vọng Kiệt đã nghĩ vậy.
cdcd
Chiều nay Dương Vọng Kiệt nghỉ ở nhà, bỗng nhận được
điện thoại của Doãn Tiếu Mi.
“Anh Dương, anh em với Hiểu Nguyệt mua hai vé xem phim
mà không muốn đi xem, anh đi với em nha?”
Anh là người trưởng thành, cũng biết lời mời như vô
tình này của Doãn Tiếu Mi có ý như thế nào. Anh nói: “Được. Nhưng về sau gọi
anh Vọng Kiệt là được.”
Xem xong phim, Doãn Tiếu Mi ầm ĩ bảo đói bụng, đòi đi
ăn lót dạ. Hai người đến quán cà vừa ngồi xuống, anh liền thấy Thẩm Tả Ý từ
trong đi ra.
Thẩm Tả Ý cũng cùng lúc thấy anh.
“Dương Vọng Kiệt.” Tả Ý đứng lại chào anh.
Tiên sinh bên cạnh cũng lịch sự gật đầu.
Anh đứng dậy chào lại.
Dương Vọng Kiệt không biết người đó là ai, Tả Ý cũng
không định giới thiệu họ với nhau. Nên anh không không dám tuỳ tiện bắt tay,
chỉ gật đầu.
Tả Ý liếc qua Doãn Tiếu Mi, trợn tròn mắt, cười hì hì
hạ giọng hỏi Dương Vọng Kiệt: “Bạn gái hả?”
Dương Vọng Kiệt cười cười, chẳng nói chẳng rằng.
Chốc lát sau, hai người Tả Ý dần dần khuất hẳn khỏi
tầm mắt Dương Vọng Kiệt.
“Cái cô này hình như em gặp qua rồi.” Doãn
Tiếu Mi cau mày.
“Em chắc chắn gặp rồi, ngày cưới của anh em cô ấy cũng
tới.” Dương Vọng Kiệt nhắc cô, phần sau anh giữ lại không nói, là anh đưa cô ấy
đến.
“À” Doãn Tiếu Mi bừng tỉnh, “Anh nói em mới nhớ, lúc
đó cô ấy ngồi kế Lệ Trạch Lương đúng không. Em với Hiểu Nguyệt còn vì thế mà
bàn tán cả buổi trời.”
“Hai cô bàn tán gì người ta vậy?” Dương Vọng Kiệt tò
mò.
“Chuyện riêng phụ nữ với nhau,” Doãn Tiếu Mi cố ý cong
môi, “Không nói anh biết.”
“Hai cô thân nhau quá nhỉ.” Hiếm thấy.
“Tất nhiên rồi, chị dâu là do em giới thiệu cho anh
trai chứ ai? Chuyện này anh chắc chắn là không biết.”
...
...
Hai người họ anh một câu em một câu, mang đề tài vừa
rồi về Thẩm Tả Ý vứt đi thật xa.
Bất ngờ, cuối cùng Doãn Tiếu Mi lại thì thầm suy tư:
“Nhưng mà, em cảm thấy cô ấy rất quen, trừ lần gặp trong ngày cưới của anh còn
gặp ở đâu đó nữa.”
Lời này không được Dương Vọng Kiệt chú ý đến.
cdcd
Mấy ngày sau, Tả Ý ở nhà xem phỏng vấn nhân vật, là
tiết mục ưa thích của cô, người dẫn chương trình luôn hỏi những câu rất sắc
nhọn, rất ít bận tâm đến mặt mũi người được phỏng vấn, làm cho người ta rất
lúng túng. Có một lần, người được phỏng vấn giận dữ bỏ về ngay tại trường quay.
Nhưng cũng vì thế mà tỷ suất người xem càng tăng cao.
Sau đó không biết mạo phạm người nào, không còn trực
tiếp nữa, mà sau một ngày được biên tập lại mới lên ti vi.
Lúc Tả Ý thấy Chiêm Đông Quyến xuất hiện ở trường
quay, ngồi đối diện người dẫn chương trình, cô kinh ngạc mở lớn mắt: tên này
không sợ bị sượng mặt sao.
Không khí ban đầu tương đối hoà nhã. Người dẫn chương
trình nói toàn lời hay ho tâng bốc Chiêm Đông Quyến.
Sau đó, chương trình dần dần lộ bản tính.
Người dẫn chương trình hỏi: “Chiêm tổng, chúng tôi đều
biết ngài nhận cổ phần của Đông Chính từ cha mình.”
Chiêm Đông Quyến thản nhiên trả lời: “Phải.”
“Sau khi ngài tiếp nhận, đã tiến hành một loạt sửa đổi
Đông Chính, nghe nói hành động đó làm nhiều cổ đông bất mãn?”
Chiêm Đông Quyến nói: “Mỗi một chính sách và sửa đổi
quy định quan trọng chúng tôi đều thông qua quyết định của ban giám đốc, anh
nói bất mãn tôi không biết cụ thể là chỉ việc gì.” Chiêm Đông Quyến cười,
“Nhưng có một vài điểm phải thừa nhận, tôi không phải tờ 100 tệ đỏ chói, không
thể nào làm cho ai cũng thích được.”
Nghe đến đó, Tả Ý đang ở trong toilet súc miệng đã
phun hết cả họng nước lên tấm gương.
Trong mắt cô vẫn cảm thấy người này thật ngu ngốc, thì
ra không biết bắt đầu từ khi nào, anh đã học được bộ dáng giả hoạt như hồ ly
này rồi.
Giờ khắc này Dương Vọng Kiệt ở nhà cũng xem tiết mục
này. Anh ta chính là Chiêm
Đông Quyến? Anh mới phát hiện hoá ra người đàn ông bên cạnh Tả Ý đêm đó là nhân
vật cỡ nào.
Anh không khỏi thở dài rền rĩ. Nếu Thẩm Tả Ý và Lệ
Trạch Lương lần đó là trùng hợp, vậy sự xuất hiện của Chiêm Đông Quyến cho thấy
cô ấy cũng không phải là người đơn giản.
Nghĩ đến thế, anh cũng không có ý nghĩ ngông cuồng
nữa.
Xem tiết mục này còn có một người khác mà Tả Ý quan
tâm nữa.
Lệ Trạch Lương đổi kênh, dụi tắt mẩu thuốc vào gạt
tàn, thật lâu không nói tiếng nào.
2.
“Chiêm Đông Quyến đi từ khi nào?” Anh lặng yên một lúc
mới hỏi.
“Xế chiều hôm qua.” Tiếp theo, Tiết Kỳ Quy đưa tờ giấy
cho Lệ Trạch Lương, “Đây là những người anh ta đã gặp mấy ngày qua, cùng một ít
chi tiết.”
Lệ Trạch Lương cầm lên đọc sơ qua một lượt.
Tiết Kỳ Quy nói: “Chỉ cần chúng ta kéo dài thời gian,
e là bên tập đoàn Đông Chính có thế nào cũng ngồi không yên. Công trình của họ
kéo dài một ngày là thiệt hại hơn mười vạn. Bọn họ nếu cứ để kéo dài, một phân
tiền cũng kiếm không ra. Nên xem ra ch