Lược Thê

Lược Thê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323832

Bình chọn: 7.00/10/383 lượt.

dây dưa nhiệt liệt, đang định giao hoan, ma ma hoảng loạn gào hét đi tới nơi này, chỉ chốc lát sau, ván cửa đã bị đẩy ra.

Trong nháy mắt, hắn muốn tránh ra, bỗng nhiên cảm thấy – cần gì? Hoàn toàn

không có danh phận, cũng không phải là thê tử đến gây hấn, hắn hoảng cái gì?

Hắn không tránh, không tránh, ngước mắt nghênh đón khuôn mặt lạnh băng trước cửa. “Nàng tới làm gì?”

“Có chuyện muốn nói với ngươi.”

Một gương mặt không một chút cảm xúc, có thể so với mỹ nhân mê người dưới

thân sao? Dựa vào cái gì cho rằng nàng chỉ cần một câu thì hắn sẽ phải

ngoan ngoãn phối hợp?

“Vậy thì ra ngoài chờ." Chờ hắn ngoạn đến

tận hứng rồi nói sau. “Không đợi cũng được, nàng có thể đi, không có

người ngăn cản nàng.”

Nàng liếc mắt nhìn hắn một cái, im lặng rời khỏi phòng.

Thực đi sao? Nàng nếu nói nhiều thêm một câu, thậm chí tư thái mềm mỏng thêm một chút, hắn cũng liền—ngừng! Hy vọng làm cái gì? Cũng không phải

không biết, người ấy chưa từng nhượng bộ vì hắn, đem nàng lên làm chính

thê nàng cũng không cần.

Uất giận không có chỗ phát tiết, hành vi của hắn so với bình thường càng thêm cuồng, ý định muốn cho người bên

ngoài đó nghe thấy tiếng rên dâm đãng, chờ không được càng tốt, đi rồi

càng không khiến cho hắn phiền lòng.

Triền miên một hồi, chỉ cảm

thấy nhạt nhẽo không thú vị, hắn mệt mỏi, đẩy nữ tử trên người ra, rời

giường mặc quần áo, ngồi ở trước bàn tự chuốc rượu một ly lại một ly.

Ma ma gõ cửa tiến vào, chần chờ nói với hắn: “Nàng luôn luôn canh giữ

ngoài cửa... có chút không ổn, các cô nương cũng không thể thoải mái, có chuyện gì, có thể nói chuyện cho rõ trước hay không?”

Nói trắng

ra, là sợ chính thê tìm đến cửa, làm phiền đến các nàng đi? Dù sao

chuyện này cũng không phải là hiếm, Mạc Nhạn Hồi thoạt nhìn cũng không

phải là nữ nhân ôn nhuyễn dễ nói chuyện.

“Yên tâm, nàng sẽ không

lằng nhằng không nghỉ.” Muốn để ý thật sự, đừng nói một tòa lâu này, cho dù là mười tòa lâu bị nàng đập phá, hắn cho dù khuynh gia đại sản cũng

nguyện ý giải quyết hậu quả.

Nghĩ tới nghĩ lui, cũng không tất

yếu biến thành người nơm nớp lo sợ, lại buôn bán không tốt. Hắn đứng dậy để lại ngân phiếu, mở cửa phòng, nàng quả nhiên không nhúc nhích đứng ở đó.

Hơi rượu từ trong ruột bốc lên, chân hắn không được vững

vàng, quả không hổ nàng là người tập võ, động tác vô cùng gọn gàng,

nghiêng người trách đi, hắn đập mặt vào cái cột, đau đớn cuối cùng làm

cho tâm tình hắn thanh tỉnh trở lại.

“Muốn tránh thì tránh cho xa ra, còn tới gần làm cái gì?”

Ngón tay nàng giật giật, cuối cùng không vươn tay ra. “Có chuyện muốn nói cùng ngươi.”

Đúng. Câu này nàng vừa mới nói qua, nếu không có việc gì, nàng căn bản không

có để ý đến chuyện hắn say đến chết ở trong ôn nhu hương.

Cắn

răng chịu đựng một trận hoa mắt choáng váng, hắn đứng thẳng. “Nói đi,

nói xong thì cút, ta hiện tại không muốn nhìn thấy ngươi.”

“Ngươi đã đáp ứng ta, trước khi hắn trở về thì ngươi sẽ làm tốt những chuyện mà ngươi nên làm.”

Cho nên hiện tại là lo lắng hắn không giả làm Mộ Dung Thao tốt hay sao, không thể bảo vệ giang sơn cho hắn sao?

Hắn cùng với nàng đều biết, ngôi vị gia chủ này có bao nhiêu người thèm nhỏ dãi, lại có bao nhiêu ánh mắt như hổ vồ mồi, rình rập hắn một ngày lầm

lỗi, liền lập tức động thủ.

Hắn dừng tay lại thì ngày sau Mộ Dung Thao trở về cũng uổng công, giang sơn đã sớm đổi chủ. Nếu không phải

như thế, nàng cần gì ủy khuất bản thân chính mình chu toàn cho hắn?

“Ta có chỗ nào không làm tốt chuyện của bản thân? Nên kiểm tra, nên ra

quyết sách, không có chuyện nào ta không làm tốt, chẳng lẽ tộc quy bây

giờ còn hạn chế không thể đến hoa lâu, tìm kiếm hồng nhan tri kỷ ở bên

ngoài sao?”

Nàng nhăn mày. “Đây không phải là tác phong của gia chủ, sẽ khiến người—“

“Ta không phải hắn!” Thanh âm hắn lạnh lùng cắt ngang. “Cũng chỉ là giao

dịch, nếu là ta, ngươi cho lo ta, sẽ đến cái mức này hay sao?”

Nàng cho rằng, muốn vứt bỏ hết thảy, buông tha cả nhân sinh chính mình,

quyết tâm như vậy dễ dàng sao? Khi một đao kia hung hăng hướng về phía

ngực, hắn là từ bỏ người thân duy nhất trên đời của hắn là Mộ Dung Thao. Từ nay về sau, trong miệng người người đều kêu lên không phải là tên

của hắn, nhớ cũng không phải là hắn, hắn thậm chí còn cảm thấy, người

chết là hắn, không phải Mộ Dung Thao.

Không nhìn nàng nữa, hắn xoay người rời đi.

Chỉ cần không có nàng, đi đến nơi nào, cũng tốt.

Ra tìm phương các, đi vào đường cái, thậm chí tận lực hòa mình vào chợ rộn ràng, nhưng đám đông chật chội, vẫn là cô độc, bước chân tịch liêu.

Hắn biết, nàng thủy chung vẫn là đi theo phía sau, cách một khoảng cách.

Không thể chịu đựng được việc quá thân cận với hắn, lại bất đắc dĩ phải bảo

hộ cho an toàn của hắn, khi chủ tử âu yếm của nàng vẫn còn chưa trở về,

hắn vẫn còn giá trị lợi dụng, không thể để sơ suất sao?

Vận dụng

tiểu kĩ xảo, thoát khỏi tầm nhìn của nàng tránh vào trong ngõ tối, hắn

đem mặt úp vào trong tường. Đám đông ồn ào náo động, la hét ầm ĩ, khiến

hắn có cảm giác say đến ăn mòn. Thân mình cảm thấy vạn phần không khỏe,

đ


XtGem Forum catalog