u mẫu xinh
đẹp, quyến rũ nhất hay những vị thiên kim tiểu thư giàu có cũng không
thể khiến anh có loại tâm tình này. Nét cười của nàng như thế nào lại in đậm trong tâm trí anh, chỉ cần nhắm mắt lại khuôn mặt thanh tú cùng nụ
cười rạng rỡ kia lại hiện lên. Anh phi thường khẳng định, anh muốn nàng. Thủy tinh trên cửa sổ phản chiếu rõ ràng một đôi mắt đen đang dần trở
nên thâm trầm …
“ Ba ! Không phải con đã kêu ba đi nghỉ ngơi rồi sao ? Ba lại không nghe lời con rồi ! ” Lời nói uyển chuyển, hàm xúc, ôn nhu truyền đến, bởi lo
lắng mà trong giọng nói có vài phần giận dỗi – khuôn mặt trời sinh không giấu được vẻ thanh lệ.
Người đang làm việc kia không ai khác chính là lão ba của cô, người mà lúc
này đang trộm khen con gái càng lớn càng xinh đẹp của mình.
Trong nháy mắt, Y Nhu đã muốn lớn khôn, vào đại học, nàng có nhiều thời gian
rảnh hơn để phụ giúp phụ thân vất vả kinh doanh cửa hàng vật dụng. Nàng
bình thường thay thể vị trí mẫu thân đã mất của mình chăm sóc tiểu đệ
đệ, phụ trách làm hết phận sự của một hảo tỷ tỷ.
“ Gia Cường ! Như thế nào lại để ba ba chạy đến làm việc ? Không phải tỷ đã dặn ngươi hảo hảo chiếu cố ba ba hay sao ? ”
“ Ta có khuyên qua nhưng ba ba không nghe ! ” Tiểu nam hài quay đầu hướng
phụ thân kháng nghị. “ Người xem vì người mà ta bị tỷ tỷ mắng. ”
“ Người trong nhà mà, có quan hệ gì đâu ” Lão ba phe phẩy đầu cười mà nói.
“ Ba à, bác sĩ đã nói rồi, tim ba không tốt, không thể làm việc vất vả, cực nhọc. Người như thế nào ‘ lại ’ vụng trộm chạy tới. ”
Y nhu chọc vào túi đất bên thắt lưng.
“ Khó có được chủ nhật, con và đệ đệ hẳn là nên hảo hảo đi chơi đây đó, dù
sao bình thường ta cũng đã nghỉ ngơi đủ, động tay động chân một chút thế này cũng có sao đâu. Huống chi, hôm nay con có hẹn với Thạc Ngạn, không phải sao ? ”
“ Con còn chưa đáp ứng nha ” Cái miệng anh đào nhỏ nhắn khẽ chu lên, hai má non mềm nhiễm thượng một tầng đỏ ửng.
“ Đi thôi ! Đi thôi ! Người trẻ tuổi các con không phải đều muốn hưởng thụ
thanh xuân sao. Hảo hảo đàm luận chuyện yêu đương, con không phải cũng
đã là sinh viên đại học rồi sao, nếu là mối lương duyên thì nên hảo hảo
nắm chắc, Thạc Ngạn kia là một nam hài hiểu biết lại ổn trọng, lão ba
thấy rất vừa lòng với hắn. ”
“ Đúng rồi, tỷ ! Thạc Ngạn ca ca thường đến chỗ trọ của chúng ta hỗ trợ này nọ , lúc thì là sửa vòi nước, lúc thì là thay bóng đèn,.. đó không phải là muốn ước hẹn với tỷ sao, tỷ còn chưa trả thù lao cho người ta, hôm nay
bồi người ta ăn bữa cơm coi như là đáp lễ người ta đã giúp mình nhiều
như vậy. ”
“ Ngươi thật lắm chuyện nha ! Giống như là một cái đại nhân ý, xú tiểu tử, muốn làm ba ư, đợi mười năm nữa đi rồi tính. ”
Đệ đệ không phục kháng nghị. “ Ta đã muốn là Quốc trung sinh ( học sinh
học cấp Quốc Trung ), đừng đem lão nhân gia ra làm tiểu hài tửm. Khí lực của ta rất lớn, không có ta có nhiều chuyện các ngươi không thể có biện pháp giải quyết đâu. ” Tiểu đệ vẻ mặt bất phục, hắn ghét nhất là bị xem như tiểu hài tử, hận không thể mau mau lớn lên một chút để kiếm tiền
phụ gia đình.
“ Tốt lắm ! Tốt lắm ! Nhanh đi cho kịp giờ ! Chuẩn bị đi hẹn hò đi ! ” Phụ thân đứng bên cạnh vội vã thúc giục nàng.
“ Không phải là hẹn hò ” Nàng sửa lại lời nói của phụ thân. “ Chính là hắn chở
ta lên thư viện tra tài liệu, lúc tác nghiệp ở trường sẽ có lúc cần
dùng. ”
“ Thuận tiện hẹn hò luôn, có sao đâu, đừng có phụ tấm lòng của người ta. ” Lão ba cũng quay đầu nhìn theo hướng nữ nhi đang nhìn.
Y Nhu hướng ngoài cửa nhìn lại, vừa vặn lúc Thạc Ngạn đi tới. “ Bá phụ, tiểu Kiệt, hai người hảo. ”
Một đại nam hài nhã nhặn, tuấn tú, cung kính hướng phía họ chào hỏi, mà ánh mắt cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt giai nhân.
Y Nhu đỏ mặt quay đầu tránh đi ánh nhìn của Thạc Ngạn, nàng biết anh có ý với nàng, nhưng nàng thủy chung không đáp ứng anh. Đối mặt với ánh mắt
nhu tình kia, nàng không phải không rõ, không phải không thích. Kỳ thực
nàng đối với anh cũng rất có hảo cảm, nhưng là trong một gia đình vắng
bóng người mẹ, phụ thân thân thể lại không tốt, còn có đệ đệ đang tuổi
đến trường, nàng không thể không bỏ hết thời gian cùng tâm sức chăm lo
cho gia đình. Hơn nữa hảo cảm của nàng với anh trước nay đều vẫn vậy,
không có tăng thêm mà cũng chẳng có giảm đi, vậy nên nàng vẫn cố tình
giữ khoảng cách với Thạc Ngạn.
Nhìn nữ nhi vẫn đang ngượng ngùng đứng đó, người làm cha không thể không
hiểu ý, ông cười cười liên tục thúc giục, muốn hai người mau chóng rời
đi.
Y Nhu hết lần này đến lần khác dặn phụ thân không được phép làm việc quá sức, mới mang một tâm bất an rời đi.
Thạc Ngạn chở Y Nhu đến thư viện lớn. Y Nhu vì chuẩn bị cho bài báo cáo lịch sử ngày kia phải đến thư viện tìm đọc rất nhiều tư liệu. Để chuyên tâm
kiếm tài liệu nên nàng kiên trì lưu Thạc Ngạn lại trên xe chờ nàng. Có
lẽ là bởi ngượng ngùng với ánh mắt thâm tình của anh, nàng sợ trong phút xuất thần, lại rơi vào vòng xoáy tình yêu.
Y Nhu phải tìm rất nhiều tài liệu. Ôm một chồng đống sách vở nặng nề tiến lại hướng quầy mượn đọc, măýmn thế nào lại ở tầng thứ h