p tức chảy xuống dao băng.
“Tiểu thư?” Thanh Chi hoảng hốt gọi, vẻ mặt bối rối, muốn đến đoạt
lấy lưỡi dao kia, nàng lại lùi một bước, dao băng trong tay càng kề sát, máu tươi tiếp tục chậm rãi chảy ra.
“Nói cho ta biết, ca ca…. rốt cuộc muốn làm gì? Hắn đang ở đâu?” Nàng vừa tỉnh dậy đã thử tìm kiếm hắn, nhưng… không chỉ là Thần sơn, ngay cả toàn bộ thế gian này, nàng cũng không thể tìm thấy hơi thở của hắn,
ngay cả Thiên Kiếm nàng cũng không cảm nhận được. Điều này càng khiến
nàng lo lắng, trái tim cứ như bị treo lơ lửng, lúc nào cũng có thể rơi
xuống bể nát.
“Tiểu thư…. ngài…. ngài như vậy chẳng phải đã làm uổng phí ý tốt của Tôn chủ sao?”
“Ta không cần ý tốt của hắn! Ta chỉ cần…. hắn còn sống, nói mau!” Còn sống sẽ có thể cười với nàng, sẽ trồng Lục hoa vì nàng, sẽ dùng giọng
nói dịu dàng nhất gọi nàng —— Lạc Nhi!
Trong mắt nàng như có hơi nước đang lan ra, lưỡi dao băng trên tay
lại càng kề sát vào cổ, máu tươi thấm ướt cả áo nàng, nàng càng lớn
tiếng hỏi: “Mau nói cho ta biết!”
“Tiểu thư…. được! Ta nói….” Vẻ mặt Thanh Chi càng lo lắng, lông mày
lại càng nhíu chặt, do dự một lúc lâu mới chậm rãi nói: “Ngài ấy muốn….
muốn giải phong ấn cuối cùng của Ma Thần!”
Giải phong ấn? Anh Lạc sửng sốt, khó trách hắn cần Thiên Kiếm, nhưng
bốn phong ấn được giải…. Ma Thần sẽ tái thế, đây là cách mà hắn muốn trả Thần lực lại cho mình sao?
“Hắn làm vậy để làm gì? Có liên quan gì đến ta?”
“Tiểu thư thật không rõ sao?” Vẻ mặt y lạnh lùng, tay bên người nắm
chặt thành quyền “Trên Thiên Trụ, Thiên Đế Thượng Cổ có ra lệnh: Mang
theo sức mạnh chuyển kiếp, tái thế mang thân tịnh niệm! Tiểu thư còn
không hiểu đây là ý gì sao?”
Mang thân tịnh niệm, chẳng lẽ….
Cứ như bị sấm sét đập thẳng vào tim, trái tim như vỡ tan tành, chân nàng lảo đảo, loạng choạng hai bước, không thể thở nổi.
Thanh Chi lúc này tựa như oán giận, gằn từng chữ: “Mang thân tịnh
niệm, có nghĩa là, nếu như ngài muốn tinh lọc sức mạnh của Ma Thần, thì
phải dùng tính mạng để đánh đổi! Cho nên Tôn chủ mới muốn hội tụ tất cả
sức mạnh của Ma Thần, để giải phong ấn cho ngài, chỉ cần phong ấn được
giải, Ma Thần và Tôn chủ cũng cùng nhau tan biến! Làm như thế, tất cả
đều vì cứu ngài…. là vì ngài!”
Tất cả đều là vì nàng, đều là vì nàng, hắn không tiếc làm trái với
chức trách của Thần tộc, để Ma Thần xuất thế; không tiếc dùng linh hồn
để làm vật dẫn phong ấn thần lực của nàng; không tiếc làm nhục một thân
nam nhi, ngàn năm qua vẫn luôn bảo vệ nàng chu toàn. Mà nàng…. nàng đã
làm gì?
Nàng lại dám nói….
“Ca ca…. có thể giải toàn bộ phong ấn trên người muội không?”
Khó trách…. lúc ấy hắn lại có dáng vẻ như thế. Khó trách…. hắn lại
nói với nàng những lời đoạn tuyệt như thế. Nàng làm vậy có khác gì tự
tay giết chết hắn đâu?
Đó là người thân duy nhất trên đời này của nàng, là ca ca ruột thịt,
là trượng phu của nàng, là người sẽ cùng nàng làm bạn ngàn năm, là người sẽ không rời không bỏ nàng. Vì sao…. vì sao đến tận lúc này nàng mới
hiểu được.
Nàng không chần chờ nữa, xoay người chạy như điên ra ngoài. Nước mắt
chảy ra, tất cả đều như mờ đi, không còn nhìn thấy gì nữa, cũng không
còn nghe thấy gì nữa. Tri giác duy nhất của nàng, chính là dùng hết sức
lực cưỡi mây, chạy như điên về phía vực lạnh Băng Lăng, nơi có phong ấn
cuối cùng.
Tiếng gió như gào thét bên tai, những lời nói khiến người ta đau quặn lòng kia vẫn không ngừng vang vọng trong đầu nàng.
“Lạc Nhi, muội muốn….. giải phong ấn này đến vậy sao?”
“Nếu như….. ca ca chỉ cho muội chọn một, thế gian hoặc là ta, muội sẽ chọn gì?”
“Nếu như… chỉ có thể chọn một thì sao?”
“Chỉ cần Lạc Nhi muốn….. vậy thì giải thôi!”
Chỉ cần nàng muốn, chỉ cần nàng muốn….
Không muốn, nàng không muốn gì cả. Tại sao? Tại sao không nói thật
với nàng, tại sao lại tàn nhẫn như thế? Là chính tay nàng…. chính tay
nàng đã đẩy hắn vào vực sâu của sự tuyệt vọng!
Không…. không cần!
Trong lòng nàng như đang điên cuồng hét to, nàng dùng hết sức, chạy
đến nơi nàng muốn. Tiếng gió bên tai, như lưỡi dao sắc bén cứa vào mặt
nàng, nàng lại như không cảm giác được, trái tim như căng chặt.
Nhanh lên, nhanh lên nữa, phải nhanh lên nữa, nàng nhất định phải cản hắn, nhất định phải đến nơi, nhất định phải đến kịp, đúng vậy!
Đột nhiên, có một tiếng nổ lớn vang lên, đất trời như sụp đổ, một
chuỗi ánh sáng đen nhánh xông thẳng lên trời. Ngay lúc ấy, đất trời đều
rung chuyển, là ban ngày nhưng xung quanh lại bị bóng đêm che phủ, kèm
theo ánh sáng đen kia là những tiếng kêu la thảm thiết, truyền đến từng
góc nhỏ.
Nàng đang vội vã chạy đi cũng đứng sững lại, trái tim đang cong như
dây đàn lúc này cũng như đứt đoạn. Tất cả tất cả đều như tan thành ngàn
mảnh nhỏ.
=====================
Vực lạnh Băng Lăng.
Vốn là trời đất bị tuyết che phủ chỉ mang một màu bạc, lúc này lại vì khí âm tà lan tràn mà bị nhuộm thành tối đen. Trên trời như mơ hồ có
rất nhiều người đang đến.
Nhìn kĩ lại, đó đều là mọi người trong Tiên giới, các môn phái đều có mặt, nhiều như sao trên trời, chỉ là dưới mặt đất kia, ánh mắt mọi
n