m cũng vậy. . . . . ."
Thật ra, cô muốn nói một câu khác.
Có thể nhớ lại anh thật tốt, một nửa kia. . . . . .
Rốt cuộc, Lâm Nhược Kỳ đã hiểu chuyện như vậy vốn không cần ép buộc hoặc cố ý thăm dò, tình cảm tới, tự nhiên sẽ tới.
Không phải chỉ có đàn ông mới háo sắc, tình cảm đến, cảm thấy, thật ra em cũng muốn anh . . . . . .
Trải qua một lần vận động niềm vui tràn trề, trăng đã lên đỉnh đầu.
Cô co rúc ở trên giường xụi lơ như bùn, hai má đỏ thắm lan tràn tới lông mi không mở ra được và mồ hôi thấm qua bên tóc mai, thể lực và tinh thần đều tiêu hao đến gần như mệt lả.
Cơ Liệt Thần bọc một bộ đồ ngủ đơn bạc, xuống giường, đi vào phòng bếp, trong tủ lạnh tìm một chút sữa tươi và bánh ngọt, hâm nóng sau đó bưng tới bên giường.
"Ngồi dậy ăn một chút."
"Không cần." Đang thèm ngủ Lâm Nhược Kỳ trực tiếp từ chối, lười biếng lầm bầm làm anh mỉm cười.
Anh ôm cô dậy, đem khuỷu tay móc lên cổ anh, không tới mười giây liền vô lực rũ xuống, đỡ chặt eo của cô, để cho cô trần trụi dựa vào lồng ngực mình, điều chỉnh cho cô ngồi thật thoải mái ở trong lòng anh, tất cả động tác tự nhiên thuần thục, sau đó anh bưng ly lên.
Trên tay của anh, đút sữa tươi vào cái miệng nhỏ của cô, sau đó bị anh cắn nửa miếng bánh ngọt đưa tới bờ môi cô.
Đầu của Lâm Nhược Kỳ gối lên hõm vai anh, trượt ra khuỷu tay của anh, ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt trong suốt nhìn anh, "Em cũng đút cho anh ăn có được không?"
Bên môi nâng lên một nụ cười mỏi mắt mong chờ, Cơ Liệt Thần đưa bánh ngọt cầm trong tay cho cô.
Cô không nhận lấy, cũng cúi đầu cắn một cái, chợt đẩy anh ngã, nhét đầy trong miệng nhắm môi của anh ấn thẳng xuống!
Anh cuống quít tránh né, nhưng một tay cầm sữa tươi, một tay cầm bánh ngọt, mặc kệ đầu lắc như thế nào, căn bản không chống đỡ được cô đuổi theo sát người, cằm và lổ tai cũng bị bánh ngọt và sữa tươi dính đầy, mắt thấy môi mỏng sẽ khó giữ được, dưới tình thế cấp bách thân thể anh tà tà nằm xuống, môi liền mút chặt cánh môi trước mắt.
Trong bụng mỉm cười, cô gái nhỏ này ngay cả yêu cũng như vậy, mới vừa chuyển biến tốt một chút, tính tình giống như đứa bé.
Vì vậy, răng môi thoáng dùng sức, cảnh cáo cô đừng hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Bị cử động của anh chọc giận đến quanh thân tê dại, trong tiếng cười đùa cô thở nhẹ ra một tiếng, cầm cái ly trong tay anh uống một hơi cạn sạch sữa tươi.
Nhưng bản thân cô đốt lửa trước, Cơ Liệt Thần há có thể dễ dàng bỏ qua cho cô sao?
Lần nữa nhẹ nhàng mút cắn làm cho cô gái nhỏ mê người rên rỉ. . . . . .
Cô không thể không dừng lại tất cả động tác, trong tiếng cười nũng nịu đầu hàng, "Được rồi, được rồi, em không làm khó anh."
Anh cười ha ha, đặt xuống điểm tâm, sau đó ôm chặt cô vào trong ngực.
Bị lăn qua lăn lại như vậy, Lâm Nhược Kỳ đã hết buồn ngủ, xoay người, ôm ngược lại anh hít sâu. Một tay anh vuốt ve lưng của cô, nhẹ nhàng chậm chạp vuốt ve, chậm rãi trượt đến sống lưng, đầu vai, lòng ngón tay vuốt đến chỗ không trơn mềm như ngày thường mà da thịt lồi lõm, anh ngạc nhiên, đẩy cô ra nhìn đầu vai. . . . . .
Là dấu ấn "Liệt Diễm". Không đúng, nói chính xác dấu ấn đã không tồn tại, là da trải qua chữa trị lưu lại vết sẹo.
Anh sâu kín hỏi, "Nơi này. . . . . . Còn đau không?"
Cô cúi đầu, nhìn đầu vai của mình một chút, lại ngước mắt tò mò hỏi, "Cái này là cái gì? Em nhớ lúc ở bên bờ biển tỉnh lại thì chỗ này bị thúi hư, nghe Ông lão họ Ân nói, chắc là bị vật có chút bén nhọn chà mài nát . . . . . . Thật ra cũng không chỉ có một chỗ, lúc ấy còn có rất nhiều chỗ bị sát thương, nhưng chỉ chỗ này bị thương tương đối nghiêm trọng."
Con mắt đạm ảm, anh nhẹ giọng nói, "Thật xin lỗi. . . . . ."
"Tại sao phải nói xin lỗi?"
Anh hối tiếc đáp, "Bởi vì, anh không kéo em, để cho em rơi vào vách đá. . . . . ."
Trong đầu Lâm Nhược Kỳ hiện ra hình ảnh quen thuộc, ở trên vách núi cheo leo, gương mặt đẹp trai của Cơ Liệt Thần gần như vặn vẹo, còn có âm thanh của anh lớn tiếng kêu lên. . . . . .
Hốc mắt đỏ lên, lắc đầu một cái, "Anh đã rất nhiều lần nói xin lỗi, em không muốn nghe nữa." Nếu người hy sinh là anh, cô nghĩ mình cũng làm như anh, cảm thấy đau lòng tự trách không thôi.
Thấy lỗ mũi, hốc mắt cô đều đỏ đỏ, anh trìu mến khẽ hôn lên cô một cái, "Được, không nói xin lỗi. Chúng ta nói chuyện khác. . . . . ."
Cô gật đầu, lại hỏi, "Vậy anh nói cho em biết, rốt cuộc cái này là cái gì?"
Lâm Nhược Kỳ chỉ chỉ đầu vai của mình.
Cơ Liệt Thần thở dài một tiếng, trả lời, "Đó là dấu ấn Liệt Diễm."
"Liệt Diễm?" Hai mắt tỏa sáng, trước mắt dường như xẹt qua vài hình ảnh.
"Ừ" Anh khẽ gật đầu, "Đó là một tính hệ thống định vị vệ tinh truy tung toàn cầu, có kết hợp thiết bị Nano điện tử, nói cách khác có thể xác định vị trí của em, giúp anh tìm tung tích của em với tốc độ nhanh nhất."
"Lợi hại như vậy? !" Lâm Nhược Kỳ ngạc nhiên, đột nhiên bừng tỉnh, "Vậy anh thông qua cái đó tìm được em sao?"
"Cũng không hẳn là vậy" Anh giương mắt nhìn vào trong ánh mắt cô tìm kiếm, "Thành thật mà nói, tìm được em, anh thật sự hao tốn không ít thời gian, bởi vì dấu ấn Liệt Diễm bị phá hỏng, ở cuối nguồ