ưng có người
kinh hô: “Hùng Lực đại nhân…”
Bổn tiên quay đầu nhìn, hai nam tử
sóng vai cùng bước tới đó, một là Hùng Lực, còn người kia chính là kẻ đã khiến bổn tiên nhớ nhung suốt hai ngày nay- Nhạc Kha. Vốn là một hàng
người nghiêm chỉnh, thấy hai người họ, ai nấy đều dạt ra nhường một con
đường lớn, chiếc bàn bên phía tay trái lập tức trống không, tùy ý hai
người họ đến báo danh không chút trở ngại.
Cửu Ly nghiến răng lẩm bẩm: “……..Chẳng qua ỷ vào chức thống lĩnh tiên phong Tu La Thiết
Kỵ…ngày thường chính là một kẻ mặt than…” Lại thấp giọng hỏi bổn
tiên: “Tỷ tỷ sẽ không thích nam nhân mặt than chứ?”
Ta âm thầm
bật cười, cốc đầu nó một cái, thật không biết đứa trẻ này từ khi nào lại nảy sinh nhiều thành kiến với Hùng Lực như vậy? Lẽ nào nó cũng đã nghe
chuyện Tu La phụ thân hứa hôn trước trận tuyến? Thấy con rồng ngốc đó
với Hùng Lực đã rời đi, bổn tiên lập tức xuyên qua đám người, nối gót
bám theo.
Không ngờ hai tên này cũng có chút cảnh giác, ta với
Cửu Ly yên lặng theo sát, mới ra khỏi thao trường Tu La liền mất dấu hai người bọn họ, nhìn đường phố ngõ hẻm vắng lặng xung quanh mà không khỏi thở dài bất lực. Cửu Ly có chút vui sướng khi người gặp họa: “Tỷ tỷ,
mất dấu cũng đã mất dấu rồi.” Nói rồi phe phẩy một mảnh lụa chi chít chữ trong tay, cũng không biết nó tiện tay mượn gió bẻ măng từ quầy hàng
nào nữa.
Trong lòng ta tức giận Nhạc Kha cố ý trốn ta, lập tức
đứng tại chỗ hung dữ mắng hắn một lúc, không gì ngoài: “Coi con rồng
ngốc ấy mù mờ ra khỏi thành Tu La, tốt nhất là bị ma nữ U Minh giới bám
lấy, đừng có mà quay lại nữa…Còn để bổn tiên thấy hắn một lần liền đánh
một lần…” Đưa tay lấy mảnh vải trong tay Cửu Ly, thì ra là chi tiết về
trận tỷ thí, tất cả đều ghi lại rất tỉ mỉ bằng thể chữ khải nhỏ, từ sau
khi báo danh đến tham chiến như thế nào, ngày và đêm không ngừng nghỉ,
đến các hạng mục quy tắc thông thường cũng được ghi rất chi tiết, duy
chỉ không có thời gian kết thúc tỷ thí.
Có một nam nhi Tu La vừa
đi vừa cao giọng cười: “…Mặc dù ta cũng không nghĩ có thể giành được vị
trí phò mã mà về, nhưng có thể tham gia tỷ thí, náo nhiệt như vậy sao
lại không hay chứ?”
Một người khác xoa xoa nắm tay: “….Vị trí phò mã cuối cùng cũng không biết sẽ rơi vào tay con trai của vị trọng thần
nào đây? Chỉ là có thể so tài với thống lĩnh Thiết kỵ, quả thực đáng giá đáng giá…”
Cửu Ly đứa nhỏ đáng chết này cười đến cực kỳ xấu xa:
“Đệ đã sớm thấy, tỷ tỷ thường ngày cũng chẳng thể coi là thập phần xuất
sắc, tính tình lại không tốt, sao có thể khiến nam nhi cả tộc tranh
giành thê tử? Thì ra là do mọi người đều vì muốn đánh nhau mà đến…” Ở
thành Tu La tỷ thí so dũng khí, sớm đã thành phong trào a, không phải
chuyện bí mật gì ở Tiên giới.
Mặc dù bổn tiên sớm đã biết bản
thân chẳng phải có sắc đẹp khuynh thành hay thiên kiều bách mị gì, nhưng thói hư vinh thì dù gì cũng có một chút, trước đó thấy một đám đông nam nhi đến ghi danh, không khỏi một phen vui mừng. Bây giờ trong lúc vô
tình nghe được lời chân thật, gân xanh trên trán không khỏi nhảy lên vài cái, nghiêm mặt lại, hung hăng cốc một cái trên đầu Cửu Ly: “Đợi tối
nay quay về, để phụ thân biến đệ thành một con thú nhỏ, coi đệ còn dám
lắm mồm?”
Cửu Ly ôm đầu lùi về sau tránh đi như chuột, chỉ nghe
thấy “ui” một tiếng, lúc bổn tiên nhìn qua, nó đã lọt thỏm trong ngực
của một người. Bên cạnh người này còn một người khác dáng vóc cao lớn,
chính là hai kẻ mà ta đã tìm hết nửa ngày-Hùng Lực và Nhạc Kha. Cửu Ly
đang chỉnh lại phát quan trên đầu, xiêu xiêu vẹo vẹo từ trong ngực Nhạc
Kha vùng vẫy thoát ra, vừa cảm thán: “Tỷ tỷ ở nơi phố thị hành hung đánh người, cũng không sợ dọa mấy người đến cầu thân chạy hết, đến lúc đó
không gả đi được, chi bằng Tiểu Ly thử làm việc tốt…thử phát thiện tâm…” Nửa câu còn lại cuối cùng tắc trong cổ họng, vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm Nhạc Kha.
Hùng Lực khẽ mỉm cười với ta: “Trên phố không
tiện hành lễ, tại hạ cáo lui.” Cánh tay dài vươn ra, đem Cửu Ly kẹp lại
lôi đi, xa xa chỉ nghe thấy tiếng kêu vô cùng thảm thiết thê lương của
nó, nếu có người nghe được cũng sẽ thương tâm mà rơi nước mắt đồng tình: “Tỷ tỷ…Đệ sai rồi đệ sai rồi…Tỷ tỷ cứu đệ…Tiểu Ly không muốn rơi vào
tay mặt than…”
Bổn tiên tập trung lực chú ý vào một Tu La và một
tiểu thú đi xa dần rồi mới lúng túng quay nhìn Nhạc Kha, khóe miệng tên
nhãi này đang nhếch lên ý cười thích thú: “Nghe nói Thanh nhi sau này
nếu gặp ta một lần liền đánh một lần…”
“Khụ…khụ…”
“Nghe nói còn muốn ta bị ma nữ U Minh địa phủ quấn lấy…tốt nhất là đừng quay về?”
Bổn tiên gập người ho khan….
Hắn bước tới hai bước, giống như lo lắng: “Thanh nhi, nàng bệnh sao? Ho dữ
như vậy?” Không đợi ta trả lời, hắn lại nói: “Thấy nàng bệnh nặng đến
thế, muốn đi U Minh địa phủ cũng không được rồi, hay là quay về Tư Hoàng Điện nghỉ ngơi thật tốt đi?”
Thằng nhãi này rõ ràng đang trêu
chọc ta — Hắn luôn luôn không phải kẻ độ lượng khoan dung gì, nếu lúc
này bổn tiên còn không nghe lời, không chừng hắn sẽ thật sự bỏ ta mà đi U Minh giới một mình. Vì