ta.
Trong lúc ta nửa say
nửa tỉnh, nghe được bên tai có tiếng khóc nhỏ rỉ rả, tay chân đều được
người dùng một mảnh vải ấm áp lau sạch, cực kỳ dễ chịu, cố gắng mở mắt
ra, liền nhìn thấy Hồng Oanh hai mắt đang ngây ngẩn, chăm chú nhìn mặt
bổn tiên, trong mắt là nét thê lương nồng đậm.
Thấy ta mở mắt, nàng giống như đột nhiên bừng tỉnh: “Tiểu công chúa, nô tỳ đánh thức người sao?”
Nếu như trí nhớ bổn tiên không có vấn đề, Hồng Oanh trước đây tính tình
nhẫn nhịn, bị Đan Chu ngược đãi đánh đập cũng chưa từng rơi một giọt
nước mắt, lại càng có thể bày ra ý nịnh nọt, nếu không phải thường được
nàng cảnh báo, giúp ta không ít lần tránh được nguy hiểm, ta nhất định
sẽ khinh thường nàng khom mình luồn cúi. Nhưng từ khi đến Thành Tu La
đến giờ, hễ nhìn thấy ta, nàng đều là dáng vẻ nước mắt ràn rụa, quả thật khiến bổn tiên đau đầu vô cùng.
Ta đỡ trán thầm than, lại sợ
khiến nàng khóc dữ dội hơn, đành phải nhẹ giọng hỏi: “Hồng Oanh, lẽ nào
cô có chuyện gì khó nói? Cho nên ngày đêm đều bất an, mỗi lần thấy ta
đều nước mắt lưng tròng?”
Nàng giống như bị ta làm cho sợ hãi,
đột ngột lắc đầu: “Đâu có đâu có…” Mới nửa câu lại giống như cảm thấy
không đúng, lại gật gật đầu, muốn nói lại thôi: “Nô tỳ…Nô tỳ có chuyện
đè nén trong lòng đã hơn vạn năm, lại sợ không ai có thể tin tưởng.”
Ta không nhịn được dáng vẻ có chuyện muốn giấu này của nàng, dứt khoát
nhắm hai mắt: “Nếu như cô nghĩ chưa thông, vậy đợi đến khi nghĩ kỹ rồi
hãy nói, có thể cất giấu hơn vạn năm, nghĩ thấy một giờ ba khắc vẫn đợi
được. Cô cũng lui xuống nghỉ ngơi đi.”
Nàng thấp giọng “Vâng” một tiếng, run rẩy lui ra. Thật khiến bổn tiên nhất thời khó mà ngủ được,
mặc dù rượu vẫn còn ngấm, nhưng cơn buồn ngủ cũng không còn. Lại cảm
thấy minh châu trong phòng ánh sáng chói lòa, phất tay một hơi đập vỡ
mười bảy mười tám viên, trên sàn toàn là mảnh vỡ trân châu, lại càng
chiếu sáng lấp la lấp lánh.
Trong lòng ta buồn bực, ngồi dậy ở
trong điện đi tới đi lui. May mà ta với phụ thân có một tật xấu, ban đêm nhất định không thích có người ở bên cạnh hầu hạ, giờ khắc này cũng yên ắng không ít. Trong đình viện bên ngoài điện hoa cỏ sum suê, hương thơm nức mũi, đi dạo giữa những tán cây luống hoa khiến ta bất chợt nhớ một
người, liền hóa thành một làn khói xanh, hướng về phía quân doanh Thiết
kỵ mà đi.
Tu La Thiết Kỵ trước giờ vẫn đóng trong quân doanh bắc
thành. Thành Tu La chiếm một khoảnh đất rộng lớn, có lẽ là thắng trận,
trong doanh mặc dù ồn ào vang trời, đèn đuốc sáng trưng, nhưng ở cửa
doanh, thủ vệ cũng chưa từng lơi lỏng. Bổn tiên niệm một chú ẩn thân,
nghênh ngang bước vào trong, lại sợ trong doanh có vị tiên pháp cao minh nào,liền biến thành một loài côn trùng nho nhỏ, soát qua từng phòng.
Hôm nay Tu La Vương phụ thân ban thưởng hậu hĩ, trong doanh phòng đều là
yến tiệc, bình rượu chất cao đến nửa bức tường. Bổn tiên bay thẳng một
đường, nhìn thấy vô số nam tử ở trần, cuối cùng rút ra được một kết
luận: Tộc Tu La nếu như muốn tìm được một nam tử da thịt như ngọc, quả
thực quá khó!
Lại qua nửa chung trà, bổn tiên mới biết, kết luận
này hôm nay đưa ra hãy còn quá sớm. Xuyên qua cửa sổ một doanh phòng
nhìn vào trong, trên bàn vẫn như vậy bày bình rượu màu hổ phách cùng với sắc rau xanh phong phú, nhưng nhìn thấy hai thân thể cùng giao triền,
trong đó một người da thịt tinh tế như ngọc, có lẽ là uống say, chiếc
bụng bằng phẳng ánh lên màu trân châu bóng nhuận, người kia thân thể to
cao tráng kiện, da thịt màu hắc đồng, chính là màu da của nam nhi tộc Tu La.
Bổn tiên ban đầu chỉ là sửng sốt, nhưng kế tiếp liền tim đập dồn dập, thân thể trắng ngọc này rõ ràng là nam nhi, nhưng lại quấn
chặt lấy thân thể màu hắc đồng, khớp với một từ ở phàm gian: Đoạn tụ
phân đào. Về phần đoạn tụ là đoạn như thế nào, nam giới như thế nào gần
gũi, bổn tiên thật chưa từng thấy qua. Hôm nay gặp được cơ may, liền
hướng bên trong thăm dò, thế nhưng lại có một cơn gió nhẹ thổi qua cửa
sổ,vừa vặn thổi bay màn trướng trong phòng, che đi cảnh xuân trước mắt,
chỉ nghe được phịch một tiếng, kế đó là tiếng khay chén vỡ loảng xoảng,
tiếp theo là tiếng vật nặng rơi xuống đất, rồi một tiếng thở phì phò vô
cùng quen thuộc: “Hùng Lực, từ mấy vạn năm trước ngươi đã không phải đối thủ của ta, bây giờ còn muốn cướp Thanh nhi từ trong tay ta, cẩn thận
không ta đánh ngươi răng rơi đầy đất!”
Một giọng nói hào sảng
khác hàm chứa ý cười vui vẻ: “Nhạc tiểu tử, mặc dù Bổn tướng lớn hơn
công chúa mấy vạn tuổi, nhưng chồng già vợ trẻ là tốt nhất, ngươi thử
nhìn Vương thượng với Vương phi xem, chính là đôi phu thê ân ái nhất
khắp bát hoang lục hợp này. Công chúa cũng chưa từng đẩy ta ra, ngươi
căng thẳng cái gì?”
Bổn tiên ở bên ngoài cửa sổ nghe mà trán đổ
mồ hôi lạnh, cực kỳ muốn yếu ớt biện bạch một câu: Là ta uống say, ban
đầu tưởng người đỡ bổn tiên là con rồng ngốc Nhạc Kha…
Tiếng đánh đấm trong phòng liên tục vọng tới, chỉ nghe thấy Nhạc Kha phẫn nộ nói:
“Nàng không đẩy ngươi ra là nàng hồ đồ. Nàng chính là tính cách hồ đồ
như vậy, người k