của Ly Quang không, cũng không biết có nghiêm trọng không
nữa?” Nói rồi đột ngột ngồi xuống một chiếc ghế đá bên trong viện, chỉ
cảm thấy đầu óc choáng váng, cũng không di chuyển một bước nào nữa.
Chưa nói đến trận đại chiến ở Thiên hà, một đường bôn ba, ngựa không dừng
vó, nội chuyện mỹ tửu trong thành Tu La trước đến giờ vẫn nổi danh ngấm
rất chậm, dây dưa một hồi, bổn tiên cuối cùng đã có chút không chịu nổi.
Phương Trọng lấy từ trong ngực ra một lọ thuốc nhỏ rất tinh xảo, đổ từ trong
đó ra một viên thuốc màu mật ong: “Vương Thượng sớm đã biết công chúa
khi quay về nhất định sẽ có mong muốn này nên sớm đã cho y tiên trong
cung đến khám chẩn cho Ly Quang công tử. Mới vừa rồi người còn ngàn căn
vạn dặn, muốn khi công chúa ngấm rượu thì uống viên thuốc giải rượu này, nếu không trong hai ngày này sợ là đau đầu vô cùng.”
Ta nhận lấy viên thuốc, chỉ cảm thấy hương thơm nức mũi, lại níu tay áo Ly Quang
lắc lắc: “Ly Quang, ta váng đầu lắm, liệu có thể cho ta ở trên giường
ngươi nằm nghỉ một chút?”
Đôi mắt màu lam của người ấy trầm lặng
dịu dàng, mặc dù gương mặt bị hủy nhưng ý cười trong mắt vẫn như xưa,
suýt chút nữa khiến ta cho rằng hắn vẫn chưa từng quên mất quá khứ: “Nếu công chúa điện hạ không chê, xin mời theo Ly Quang.”
Nhạc Kha
kéo dài giọng hô: “Ly Quang- -“ Sau lưng đã có một cánh tay đưa tới, ta
tựa vào cánh tay ấy đứng dậy, yếu ớt dựa vào, thế nhưng lại cảm nhận
được một mùi hương khác với mùi hoa thạch quỳnh luôn nhàn nhạt trên
người Nhạc Kha, đấy là một mùi hương tựa như hoa cỏ trong rừng, thoáng
ngẩng đầu, chiếc cằm cương nghị của Hùng Lực đã ở ngay trước mắt, khiến
ta sợ đến nhảy dựng, dưới chân chợt mềm nhũn, suýt thì vấp ngã.
Ta tưởng mới vừa rồi nhất định là Nhạc Kha, không ngờ lại chính là Hùng
Lực. Nhưng nam tử hiện giờ đang ôm ta da thịt cũng cứng ngắc, hắn đại
khái cũng không cho rằng ta sẽ bị hắn dọa đến nhũn chân, trên mặt rõ
ràng hiện lên nét lúng túng, tiến cũng không được mà lùi cũng không
xong.
Bổn tiên trước đến giờ phóng khoáng rộng lượng, mấy chuyện
nhỏ nhặt cũng chẳng truy cứu chấp nhặt làm gì, Hùng Lực lại chính là một nam nhân tốt trong tộc Tu La, lý nào lại vì một chuyện cỏn con mà khiến hắn bối rối? Nghĩ thông chuyện này, ta đã thả lỏng người, dựa nửa thân
mình vào cánh tay hắn: “Làm phiền rồi!”. Bước lên một bước, cùng hắn đi
theo hướng Ly Quang.
Ly Quang ở phía trước bước được chừng năm
sáu bước chợt lảo đảo, cước bộ dừng lại, quả thật khiến bổn tiên bỗng
chốc buồn cười: “Ly Quang, lẽ nào ngươi cũng uống nhiều rượu rồi? Thế
nhưng ngay cả đi đường cũng suýt vấp ngã.”
“Công chúa nói đùa
rồi!” Ngữ điệu ấy mặc dù vẫn nhẹ nhàng ấm áp như xưa, nhưng ngẫm kỹ có
thể cảm nhận được có vài phần tang thương.
Bổn tiên đương lúc
chuếnh choáng, nào có tâm trạng nghĩ nhiều như vậy. Nhưng trêu chọc hắn
một chút để rồi nhận được câu hồi đáp nghiêm túc như vậy, quả thật có
chút ngượng ngùng, quay đầu tìm Nhạc Kha, xuyên qua khuỷu tay Hùng Lực,
lại thấy hắn vẫn đứng trước nơi ghế đá bàn đá ta vừa ngồi, đang xấu hổ
thu tay về, sắc mặt tái mét.
Con rồng ngốc này tính tình cũng nhỏ nhen quá rồi. Trước đây hắn hay quên, Ly Quang cũng chưa từng đối với
hắn có ý oán giận gì, hiện giờ Ly Quang chẳng qua là quên một chút, hắn
đã bày ra gương mặt thối hoắc như vậy, quả thật không mấy đẹp đẽ.
Ta tức giận bất bình, uất ức giùm Ly Quang. Thời gian ước chừng bất quá
nửa chung trà, xuyên qua đình viện hành lang, cuối cùng đến một nơi cực
kỳ yên tĩnh vắng vẻ, trong viện chỉ có hoa cỏ, dưới bóng cây đặt một
chiếc ghế tựa, trông có vẻ cực kỳ thoải mái, bổn tiên suýt nữa liền quay người nằm trên chiếc ghế tựa đó.
May mà Hùng Lực nửa dìu nửa ôm, cuối cùng đỡ bổn tiên vào trong phòng Ly Quang. Nhưng thấy trong phòng
yên ắng lạnh lẽo, hoàn toàn không có đồ vật cá nhân nào, như thể người ở trong căn phòng này, xoay người liền có thể rời đi, cũng không cần phải thu dọn hành trang gì.
Cũng không biết là vì rượu say chuếnh
choáng hay vì nguyên do nào khác, ta bỗng nhiên cảm thấy chua xót, thiếu chút nữa thì lệ nóng hoen mi. Giao nhân Đông Hải qua bao thế hệ đều
sống trong thành San Hô, Giao tộc trước giờ cũng giàu có, Ly Quang ngày
thường lại khí độ phi phàm, phong thái nổi bật, mặc dù không cao quý như Thiên giới Thái tử nhưng ở Đông Hải cũng tôn quý vinh sủng, ngay cả
Bích Dao con gái nhỏ của Đông Hải Long Vương cũng đối với hắn ý nặng
tình thâm, khó mà quên được. Hiện giờ lại lưu lạc đến tình cảnh này,
Vương thành bị tàn phá, hoảng hốt chạy trốn, ngay đến dung mạo cũng bị
hủy hoại.
Nhưng trải qua chuyện này, hắn dường như vẫn là một
công tử tao nhã ôn hòa như xưa, ngay đến gian mày cũng chưa từng có một
tia tức giận, dịu dàng nói: “Nếu công chúa không chê, xin hãy ở đây nghỉ ngơi? Ta cáo lui trước.” Trong lúc ngẩn ngơ, tựa hồ như lần đầu gặp gỡ, hắn đứng ở đầu bên kia dãy san hô, tiếng nói trong như ngọc, diện mạo
tuấn tú, nụ cười như gió xuân, khiến người quên đi những dung tục tầm
thường, là một gương mặt tươi cười đầy nét tự do và rộng lượng.
T