ác ý .”Cô lập tức gọi người làm đề án này tới đây.”
Cái gì? Muốn cô ấy lập tức trở lại?
Uông Ngữ Đạt mới vừa đi ra khách sạn không bao lâu, liền nhận được
điện thoại thúc giục.”Xin hỏi là đề án của tôi có vấn đề gì không?”
“Tôi thấy là không có vấn đề, có vấn đề là tổng giám đốc của chúng
tôi.” Khẩu khí của phó quản lý Trần có vài phần áy náy, tựa hồ cũng hiểu được việc lật lọng như vậy không tốt lắm.”Anh ấy đối với đề án của cô. . . . . . ai, không hài lòng lắm.”
Không hài lòng? Không hài lòng đến mức cô vừa mới rời đi, liền cho nhân viên gọi ngay điện thoạt đến như muốn đòi mạng sao?
Uông Ngữ Đạt nhíu mày, hỏi thử: “Nhưng tôi nghĩ rằng bản sổ tay này là thuộc nghiệp vụ của bộ phận tiêu thụ?”
“Đúng là do bộ phận tiêu thụ chúng tôi quản lý, vốn chỉ cần quản lý
tường trình vắn tắt là được rồi, nhưng mà. . . . . . tổng giám đốc của
chúng tôi vừa nhậm chức có lẽ còn chưa quen với việc triển khai hoạt
động của chi nhánh. Ngại quá, Uông tiểu thư mời cô tới một chuyến nữa
ngay bây giờ được không?”
Cô có thể nói không sao?
Uông Ngữ Đạt cười khổ, vốn tưởng rằng lần này nắm chắc rồi, giữa trưa còn muốn mang mẹ đi nhà hàng ăn một bữa thật ngon, cũng thuận tiện cổ
vũ thưởng cho mình không ngờ sự tình lại biến chuyển.
Trở lại trước phòng họp, phó quản lý Trần đang chờ cô, vừa thấy mặt
liền xin lỗi trước. “Thật có lỗi, tổng giám đốc chúng tôi đang họp, anh
ấy mời Uông tiểu thư chờ một chút.”
Anh ta đang họp? Vậy còn vội vã triệu cô đến? Không thể lại hẹn vào một lần khác sao?
“Xin hỏi đại khái muốn tôi đợi bao lâu?” Cô vẫn giữ vững sự lễ phép.
“Việc này. . . . . . Tôi cũng không xác định được.” Phó quản lý Trần
có chút xấu hổ.”Anh ấy hiện tại đang trong cuộc họp hội đồng quản trị,
vừa mới mời người đưa cơm vào, vừa ăn vừa thảo luận, cho nên. . . . . .
có thể còn phải một lúc nữa đi.”
Shit! Đây là đang cố tình chỉnh cô sao?
Uông Ngữ Đạt rủa thầm dưới đáy lòng, mặt ngoài lại nở nụ cười hòa khí.”Không sao, tôi chờ ở chỗ này được rồi.”
“Tôi mời người cũng đưa một phần cơm đến cho cô.”
“Cám ơn.”
Sau khi phó quản lý Trần rời đi, chỉ chốc lát sau, một người liền đưa tới một phần cơm hộp, chính là của nhà hàng Xuân Duyệt làm ra, hương vị đương nhiên không tệ, chỉ là Uông Ngữ Đạt ăn vào miệng cũng vẫn thấy
buồn bực.
Cô không biết tổng giám đốc tân nhiệm của khách sạn này là thần thánh phương nào, nhưng cô đã bắt đầu thấy ghét anh ta. Anh ta chắc là một
người rất khó tiếp xúc, soi mói, sắc bén, hà khắc.
Hơn nữa, anh ta còn tự cho là đúng, anh ta thấy thời gian của mình
quý giá, chẳng lẽ của cô thì không quý giá sao? Không nói lời gì triệu
cô trở về, kết quả mời cô ở trong này khổ sở chờ đợi?
Đáng giận!
Lúc kim đồng hồ dần dần chỉ hướng hai giờ chiều, Uông Ngữ Đạt quyết
định mình chịu đủ rồi, cô tuy chỉ là một người làm thuê nho nhỏ nhưng
cũng có tôn nghiêm, cho dù anh đường đường là tổng giám đốc thì sao? Cô
không sợ!
Cô thu dọn xong notebook, đang muốn rời đi, một âm thanh lạnh lùng như cười như không làm cô cứng người.
“Sao vậy? Muốn đi sao?”
Cô giật mình, dự cảm bất tường chạy dọc sống lưng, giọng nói này. . . . . . rất quen thuộc.
Cô bỗng nhiên quay đầu, đập vào ánh mắt quả nhiên là khuôn mặt của
người đàn ông khiến cho lòng cô vừa chua xót lại vừa đau lòng.
“Là anh? Viên. . . . . . Thiếu Tề.”
“Thật bất ngờ sao?” Anh nhàn nhã nhếch miệng, ngồi xuống đối diện cô.
Cô cắn chặt răng, lời nói khó khăn lắm mới có thể theo cánh môi thốt
ra.”Anh sẽ không phải. . . . . . chính là tổng giám đốc khách sạn này?”
“Xin chỉ giáo nhiều.” Anh đưa ra danh thiếp.
Cô chần chờ nhận lấy, ngón tay run lên, danh thiếp tinh xảo lại có
chất lượng chỉ ra rõ ràng anh là tổng giám đốc khách sạn kiêm phó chủ
tịch tập đoàn.
Trừng mắt nhìn những con chữ in trên danh thiếp giống như đang đùa
cợt cô, cô bỗng nhiên đã hiểu mình vì sao phải không công chờ thêm hai
giờ ở tại phòng họp nhỏ này.
“Anh cố ý đấy sao?” Giọng cô sắc bén chất vấn.
“Tôi không hiểu ý của Uông tiểu thư.”
Giả ngu! Anh rõ ràng là cố ý chỉnh cô!
Cô nhìn anh bằng ánh mắt mang hình viên đạn, anh ung dung tiếp nhận một cách vô thưởng vô phạt.
“Sao vẫn đứng vậy? Mời ngồi!” Anh cười giống như đang mang gà đi chúc tết chồn.
Cô cứng ngắc trở lại chỗ ngồi.
“Cơm ăn ngon không?” Anh chỉ cái hộp không trên bàn trà.
“Cũng tạm.”
“Cà phê đâu? Muốn gọi người cho em thêm một ly không?”
“Em không phải đến đây để ăn hay uống cà phê.” Cô thách thức nhướn mày.
Anh nhẹ giọng nở nụ cười, cười đến mức khiến cô như đứng đống lửa, như ngồi đống than, thấy không được tự nhiên.
“Anh rốt cuộc muốn như thế nào?”
“Thoải mái đi, Uông tiểu thư.” Anh dừng cười, uống một hớp cà phê.”Em làm việc luôn khẩn trương gấp gáp như vậy sao?”
Là vì anh cô mới khẩn trương, có được không? Vì cô biết rõ anh không có lòng tốt gì.
Uông Ngữ Đạt ném cho chồng cũ hai ánh mắt xem thường.”Em nghe nói, anh đối với sổ tay tuyên truyền em làm có ý kiến?”
“Không sai, là có một chút.” Trên tay anh cầm hàng mẫu, cười cười đùa nghịch một chút, bỗng nhiên vứt xuống rơi đúng trước m