ộng nên rách ra mặc dù đã được băng bó rất cẩn thận.
– Vết thương? Không phải là bị đánh sao?
– Không. Mà sao lại có vết thương này em biết không? Trông giống như là vết đạn do súng gây ra vậy.
– Súng?
– Ừ! Chắc mới hôm qua thôi.
Bàn tay của hắn vô thức chạm nhẹ vào khuôn mặt của nó rồi chợt giật tay lại thật nhanh như có dòng điện chạy xẹt qua. Hắn thở dài rồi rút
điện thoại ra nhắn tin cho Ken. Có lẽ báo cho tên đó tốt hơn là im lặng
vì dù sao nó cũng là em gái của tên Ken ba hoa chích chòe đó.
10p sau khi tin nhắn được gửi đi thì từ xa hắn đã nghe âm thanh
bình bịch bởi những bước chân gấp gáp. Miệng khẽ nhếch lên một nụ cười
chế giễu ngây ngô. Tên Ken này dù cho có đào hoa lãng tử như thế nào đi
chăng nữa thì vẫn là một thằng luôn đặt em gái lên trên đầu, còn hơn cả
vợ mình dù chỉ là em nuôi.
“Rầm”
Hắn vẫn không ngước đầu lên để xem sự kiện gì xảy ra bởi vì âm
thanh đó chỉ có thể là cánh cửa phòng y tế bị đạp thẳng cánh mà người
làm điều đó là Ken với khuôn mặt tràn đầy lo lắng và hậm hực.
– Nói! Đứa nào?
– Tao.
– Mày? Nó làm gì mày?
– Không gì cả.
– Vậy tại sao?
Lần này thì hắn đã ngước đầu lên nhìn Ken với ánh mắt vô cùng ngây thơ vô ( số ) tội.
– Sao tao biết!
– Không biết tại sao còn đánh nó ra nông nổi này hả? Mày phải là
thằng con trai không hả? Nó là em tao đó, là con gái đó. Mày đánh nó như thế đã rồi đưa nó lên đây còn gọi cho tao. Tao phải đánh mày, tao phải
đập mày một trận trả thù cho em tao.
Ken hùng hổ xông vào Win mà không thèm để ý thấy cái mặt ngờ nghệch của thằng bạn đang nhìn mình. Ryan và Fed cũng vừa xuống tới nơi và kịp thời nghe được đoạn đối thoại thì nhào ra cản Ken lại. Một thằng cứ
hùng hùng hổ hổ xông vào đòi đánh cái thằng đang ung dung ngồi trên ghế
còn hai thằng xanh lè mặt mày nắm áo, nắm tay, lôi cổ cái thằng đang
phát tiết kia lại.
Sau một hồi tư duy tự động não thì Win đã hiểu nguyên do vì sao mà
thằng bạn mình phát bệnh điên cuồng như thế. Hắn phá ra cười ha hả trước ba khuôn mặt đang đần ra của Ken, Ryan và Fed.
– Tao…hiểu…rồi…
– Mày cười cái gì thằng kia? Đừng tưởng cười là tao để yên cho mày chuyện này.
– Ha ha ha…Chris…là bị người ta…đánh chứ…ha ha ha…không phải tao…ha ha ha…Tao là…cứu nó. Đau bụng quá!!!
– Ơ…
Nó vẫn lim dim chìm vào giấc mơ tuyệt vời vì được…ăn kem chùa của
Bin thì bị những âm thanh náo loạn đánh thức. Hai mắt nhắm chặt từ từ hé mở và…
– Tên hâm nào xổng chuồng mà cười cứ như mới té giếng thế?
Win đang cười thì cũng im bặt đưa ánh mắt mang hình viên đạn sang
nhìn nó cứ như nó vừa đốt nhà hắn xong. Ken, Ryan và Fed thì bậc cười
trở lại uy hiếp tinh thần đang còn gián đoạn của Win mà cái người cười
dữ dội nhất chính là Ken nhà ta, anh cười cứ như chưa bao giờ được cười, cười đến nỗi nước mắt nước mũi cứ bay phèo phèo ra bên ngoài.
Sau một hồi lấy lại tinh thần thì mặt bốn anh chàng đỏ gay lên
trong đó ba anh đỏ vì nhịn cười còn một anh vì nhịn…tức. Hắn không dám
làm gì để trả thù bởi vì hắn là một anh hùng. Vâng, anh hùng thì không
lựa lúc kẻ thủ thất thế mà ra tay, cái đó gọi là ngụy quân tử mà kẻ thù
hiện nay là nó đang nằm sải lai trên giường.
Ken nhìn chiếc áo sơmi đã chuyển sang màu đỏ thẫm mà đau lòng.
– Tụi nó đánh mày như vậy hả? Biết bọn nào không?
– Bị đánh ghen ấy mà.
– “Ai đánh ghen?” Ryan nhí nhảnh xông vào đẩy Ken ra tra hỏi nó.
– Anh hỏi cậu bạn đẹp trai ngồi cùng bàn với mình ý.
– “Là sao?” Fed hằm hằm lên tiếng hỏi nó nhưng ánh mắt lại chíu thẳng về phía Win làm hắn tự nhiên run hết cả người.
– “Là vậy nè. Có một con cá tra nước ngọt mặt mày son phấn lòe loẹt chỉ vào em và nói” Nó vừa nói vừa huơ tay múa chân minh họa cho bốn
người cùng hiểu “Tao không đồng ý mày suốt ngày lẽo đẽo theo Thiên Vương như một cái đuôi và anh Win là của tao, chỉ một mình tao, mày hiểu
chưa. Thế đó”.
“Cốp”…“Cốp”…“Cốp”…
Ryan, Fed và Ken thẳng tay trừng trị Win không thương tiếc vì dám
làm công chúa của họ bị đánh ghen thì còn mặt mũi nào của Tứ đại Thiên
Vương nữa chứ.
Ken nhìn nó rồi nhìn Win, sau đó nhếch miệng cười gian tà làm bọn nó không rét mà run.
– Anh mày có hai câu hỏi, một cho con Chris và một cho cả hai đứa bây.
– “Mày cứ hỏi” Win vẫn không động đậy, ngơ mặt ra trả lời Ken.
– Một là tại sao mày có võ lại để tụi nó đánh như thế?
– “Có võ???” Chỉ mỗi Ryan và Fed đồng thanh thôi bởi vì Win đã thấy nó đánh nhau một trận hồi nãy rồi.
– “Nó với tao cùng một lò luyện cơ mà” Ken hất mặt lên trời hãnh diện.
– “Thì tại tụi nó đông quá nên em đánh không lại chứ bộ” Nó giả vờ
trả lời với vẻ mặt đáng thương chứ nếu không Ken mà biết nó bị thương
trước mà còn do súng đạn gây ra thì không biết sẽ như thế nào nữa đây.
– “Coi như có lý đi. Vậy câu thứ hai là…” Ken kéo dài ra hòng gây
tò mò rồi quay sang nhìn nó, nhìn Win và đích đến cuối cùng là ngay góc
chiếc giường nó đang nằm “Tụi bây giấu gì tao mà dám nắm tay ngay chốn
công cộng vậy hả???”
Nó đưa mắt nhìn xuống tay mình còn Win thì giật mình thả tay nó ra. Hèn gì nãy giờ nó thấy nóng nóng nơi bàn tay mà cũng không để ý. Khuôn
m