XtGem Forum catalog
Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325960

Bình chọn: 9.5.00/10/596 lượt.

g.

Các cô nương trong Phẩm Hoa lầu thì đang ở một chỗ khuất đánh giá những vị khách nhân ấy.

Đại sảnh tổng cộng có ba mươi sáu bộ bàn. Trong đó có chín bộ bàn tròn lớn

bằng gỗ tử đàn được chạm trổ công phu thuộc hàng cực phẩm, hai mươi bảy

bộ bàn vuông có khắc hoa văn thuộc hàng trân quý. Mỗi bộ bàn tròn bằng

gỗ tử đàn do một nam một nữ nha đầu hầu hạ, còn mỗi bộ bàn vuông khắc

hoa chỉ do một gã sai vặt phục vụ. Số bạc bỏ ra để được ngồi trên bộ bàn tròn tử đàn này đắt hơn gấp mười so với giá của bộ bàn vuông khắc hoa.

Hơn nữa, nếu chỉ có tiền mà địa vị thanh thế không đủ, ví như người ấy

chỉ là một phú hộ vô danh nào đó, thì mặc cho hắn có trả ra bao nhiêu

bạc, bàn tròn tử đàn có trống đến đâu, Phẩm Hoa lầu cũng sẽ không cho

hắn được ngồi lên.

Khách nhân nào đủ tư cách ngồi trên bàn tròn tử đàn thì tài lực và thân phận là không thể nghi ngờ.

Cho nên ánh mắt của các cô nương Phẩm Hoa lầu đại đa số đều tập trung lên

người những vị khách đang ngồi trên bàn tròn tử đàn ấy.

Nhất là chiếc bàn đặt gần đài trúc nhất.

Trên ấy có ba người đang ngồi.

Trước khi vào đây, Phong tế Tế đã đại khái nói cho Như Ca biết về tên và đặc

điểm của bọn họ. Khi ến người ta chú ý nhất là một nam tử trẻ tuổi, y

vận áo gấm đai ngọc, mão vàng kết tóc, vẻ mặt đường bệ, tướng mạo anh

tuấn, khí chất hiên ngang. Hiển nhiên y chính là điểm nóng nhất trong

toàn sảnh đường hiện nay…

Đao Vô Hạ.

Không tệ lắm, Như Ca gật đầu. Thiên H ạ Vô Đao thành chính là đại môn phái

chỉ xếp sau Liệt Hỏa sơn trang trong giang hồ, thấp thoáng cũng có uy

thế của kẻ đứng vị trí thứ hai. Đao Vô Hạ lại là thiếu chủ của Thiên Hạ

Vô Đao, tương lai sẽ là thành chủ, võ công có thể nói là kiệt xuất trong giới thiếu hiệp đồng lứa, hơn nữa y tướng mạo bất phàm, thanh danh bất

tục, việc trở thành trọng tâm tranh chấp của đám danh hoa đêm nay cũng

là lẽ tất nhiên.

Bên tay ph ải của Đao Vô Hạ là một vị nam tử ít tuổi hơn một chút, y vóc

dáng tròn trịa, khuôn mặt trắng nõn, ánh mắt có chút tối tăm. Hẳn nhiên y chính là em ruột của Đao Vô Hạ Đao Vô Ngân. Lạ một điều là vì sao tướng mạo của hai vị huynh đệ lại khác nhau nhiều đến vậy chứ?

Như Ca nhìn sang phía tay trái của Đao Vô Hạ…

Ôi chao, là một người con gái. Nguyên t ắc hàng đầu của Phẩm Hoa lầu là

không hoan nghênh khách nữ. Song, nếu như vị nữ tử này mang thân phận

“cao quý”, hoặc là người dẫn theo nàng có thân phận “cao quý” thì vẫn có thể vu vi cho qua. (Sao? Có người hỏi tiêu chuẩn “cao quý” là thế nào

ư? Tự mình suy nghĩ cũng được mà. - Tác giả)

Tên của nàng hình như là Đao Liệt Hương, con gái duy nhất của thành chủ

Thiên Hạ Vô Đao thành. Đao Liệt Hương lớ n lên không thật yểu điệu,

đường nét góc cạnh ngũ quan đều khỏe khoắn, giữa trán thấp thoáng một

luồng anh khí. Cô không chăm chú lắng nghe tiếng đàn của Hữu Cầm Hoằng

mà chỉ nâng bôi rượu lên, lặng yên nhấm nháp.

Được, quan sát đã xong. Như Ca thu hồ i ánh mắt, trông lại dáng ngồi duyên

dáng của Phong Tế Tế phía trước, lòng thầm mong sao mọi thứ đều thuận

lợi với cô đêm nay, để tâm nguyện của cô được đền đáp.

Không ổn!

Như Ca bất chợt cảm giác chính mình đã bỏ sót điều gì đó, nàng vụt ngẩng đầu lên, nhìn về phía góc đại sảnh!

Một bộ bàn vuông khắc hoa thông thường.

Phía trên bày ra ba món ăn nhẹ, không có rượu, thức ăn cũng chưa được động đến.

Nơi ấy có hai người. M ột vị nam nhân tuổi ước hai mươi bảy, hai mươi tám,

người vận đồ đen, lông mày nhàn nhạt, đôi mắt mảnh dài, dáng vẻ cung

kính đang đứng phía sau một vị nam tử khác.

Đó là một vị nam tử đẹp như ngọc. Ngườ i y khoác áo vải xanh, tuổi độ hai

mươi hai, hai mươi ba, dung mạo tuấn tú, đôi mắt ôn hòa trong suốt, đầu

mày như lấp lánh phát sáng, nhìn thoáng qua sẽ không để ý, nhưng nếu tỉ

mỉ quan sát sẽ khiến người ta mê muội không nỡ rời mắt đi.

Nam t ử áo xanh ấy đang ngồi trên một cổ xe lăn bằng gỗ, đôi chân dường như bị tàn tật. Hai tay y đặt trên đùi, sạch sẽ chỉnh tề, tay trái còn đang xoay vặn một quả “dương chi bạch ngọc”, phần trên có khắc hoa văn, tuy

nhiên vì khoảng cách khá xa nên nhìn không rõ.

Vào lúc Như Ca hướng đến, nam tử áo xanh cũng vừa khớp nhìn về phía nàng.

Ánh mắt hai người xuyên qua cả một đại sảnh tràn ngập khách nhân.

Chạm vào nhau!

Nam tử áo xanh mỉm cười.

Nụ cười như hàm chứa những gì tươi đẹp nhất của tinh hoa nhật nguyệt, vừa

thanh nhã vừa giản đơn, nhưng lại tiến thật sâu vào cõi lòng Như Ca! Như Ca hệt như mộ t chú nai con hoảng hốt, vội cúi đầu xuống, không dám

nhìn y nữa, trong lòng chợt rối như tơ vò, nhất thời cũng quên khuấy đi

mất mình đang ở tại đâu.

Phía đài trúc.

Tay áo rộng của Hữu Cầm Hoằng khẽ cất lên, điệu đàn cuối cùng đã chấm dứt.. Mãi đến khi dư âm lờ lững dần tan đi, tân khách trong sảnh đường mới

chầm chậm tỉnh khỏi mộng ảo, tiếng ca ngợi, tiếng than thở hệt như sóng

triều dâng cao, không khí đã đạt đến cao trào.

Nhưng Như Ca vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh sau cơn run động từ lúc trông thấy vị nam tử áo xanh nọ.

Hữu Cầm Hoằng rời khỏi sảnh.

Như Ca còn đang ngây ngốc.

Phong Tế Tế có chút s