Snack's 1967
Liệt Hỏa Như Ca

Liệt Hỏa Như Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326572

Bình chọn: 7.00/10/657 lượt.

òn chưa nói xong mà, lúc này sao không nói hết cho ta nghe chứ!

Đôi tay của nàng giữ lấy cánh tay y.

Thân thể y cứng đờ như sắt.

-Nói đi!

Nàng lay chuyển y!

Chiến Phong vẫn lạnh lùng và cố chấp, hơi rượu cuồn cuộn ập vào đáy mắt xanh đen.

Y nhìn nàng, hô hấp dần trở nên dồn dập!

Rồi bỗng nhiên, y ôm chặt lấy nàng, môi kiên quyết hôn lên gương mặt phẫn nộ của Như Ca!

Như Ca vùng vẫy!

Nhưng Chiến Phong dường như đã mang nàng trói chặt vào xương thịt của mình, y hôn nàng trong nỗi vồn vã cùng tuyệt vọng!

Y nuốt chửng lấy đôi môi của nàng!

Khí lực của y mạnh mẽ như vậy, tựa như muốn dùng toàn bộ tình cảm của bản thân mà ngấu nghiến nàng ra từng mảnh nhỏ!

Y ép sát đầu của nàng, say sưa hấp quyện chất nước bên trong khóe miệng ấy!

Ánh mắt của y cuồng bạo như biển khơi nổi giông tố!

Như Ca dùng sức cắn lấy y!

Máu tươi ào ạt tuôn qua miệng hai người, từng giọt từng giọt nhỏ xuống giữa khóe môi của nàng và y…

Nhưng Chiến Phong vẫn kiên quyết hôn nàng, nỗi tuyệt vọng tràn ngập khiến cho y không muốn buông nàng ra!

Như Ca vung tay!

Một chiêu Liệt Hỏa quyền trí mạng phẫn nộ đánh vào giữa ngực Chiến Phong! Y b ị đẩy văng ra ba thước, mồm “ọc” một tiếng phun đầy máu tươi, đẫm ướt cả lần áo xanh. Trên đôi môi ngợp ngụa máu của y lúc này đã chẳng còn

phân được đâu là do nàng cắn phải, đâu là bởi nàng đánh trúng.

Chiến Phong tuy hộc máu, vẫn tàn nhẫn cười lớn:

- Thử thêm lần nữa, cô vẫn nhạt nhẽo và vô vị!

Như Ca thét lên…

- Chiến - Phong!

Không khí nhiễm phải mùi máu tanh như ngưng đọng lại!

Chiến Phong áo xanh, Như Ca áo đỏ, trên nền đất là vết máu vẫn còn mới…

Buổi sớm.

Có tiếng chim khe khẽ hát ca.

Có cơn gió vi vu mát rượi.

Lá cây hệt như vừa tái sinh, rung rinh theo tiếng cười của gió.

Như Ca trong phòng cũng ngoảnh mặt đi.

Nàng chầm chậm nhấc lấy hộp gỗ trên bàn, ngón tay nhè nhẹ mở nó ra, bên trong là những cánh sen đã khô héo.

Những đóa hoa này từng là bảo vật mà nàng cất giữ.

Nàng cẩn thận phơi chúng dưới ánh mặt trời, tỉ mỉ đem từng đóa từng đóa giấu kín vào trong hộp. Chúng chính là tâm ý mà v ị thiếu niên kia dành tặng cho nàng. Trong sắc lá xanh rợp trời, vị thiếu niên mang những đóa sen

trên ngực, ngượng ngùng hôn lên gương mặt nàng, nói với nàng rằng y sẽ

vĩnh viễn bảo vệ cho nàng. Nàng từng quý trọng những đóa sen ấy như vậy.

Vậy mà giờ đây, nàng lại đột nhiên phát hiện ra chúng chỉ là những xác hoa

mà thôi. Cánh hoa ảm đạm không chút ánh sáng, không chút sinh mệnh, héo

tàn yếu ớt, mười bốn đóa hoa xác xơ, so với cỏ cây dào dạt sức sống bên

ngoài khung cửa thật là xấu xí làm sao.

Như Ca nhìn Chiến Phong: - Ta đến, là vì muốn trả lại cho huynh những đóa

sen huynh đã tặng ta. Đem chúng trả lại huynh rồi, huynh cũng không còn

thứ gì lưu lại bên người ta nữa.

Ánh ban mai chiếu rọi lên gương mặt kiên cường của nàng:

- Từ nay về sau, huynh chỉ là sư huynh của ta, ta chỉ là sư muội của

huynh, ngoài việc ấy ra, ta và huynh không liên quan gì với nhau.

Một cơn gió thổi đến từ song cửa, lất phất mang những cánh hoa trong hộp gỗ cuốn trôi đi… Cánh sen mong manh d ễ vỡ, bị thổi bay lả tả đầy trời,

những mảnh hoa vụn vỡ phe phớt rơi trên người, trên mặt Chiến Phong,

chúng cứ nhẹ nhàng như thế, nhẹ nhàng như thể chưa hề tồn tại, nhẹ nhàng đến mức có thể mang đi cả sinh mạng của y.

Trong c ơn gió ngập tràn cánh hoa ấy, mái tóc màu lam thẫm của Chiến Phong

điên cuồng tung bay, phẫn nộ vùng vẫy. Đôi tròng mắt của y lấp đầy thống khổ, sôi trào như biển lớn. Nỗi đau như đao xuyên búa bổ khắc đầy cả

ngũ quan, như xuyên thấu con tim và giày xéo nội tạng. Y nghiến chặt

răng, cố không để lộ ra một tiếng rên rỉ nào.

Vì sao khi nghe thấy lời nàng rồi, trái tim của y lại đau đớn nhói buốt

như vậy? Vì sao y l ại xúc động đến mức muốn điên cuồng lay chuyển nàng, ép nàng phải thu hồi những lời vừa thốt. Vì sao lời của nàng lại khiến

cho y sụp đổ, khiến cho y đau khổ chỉ muốn chết đi?!

Nếu như lúc này Như Ca liếc nhìn y, nhất định sẽ cảm thấy kỳ lạ.

Nếu như nàng ghé mắt trông y, nàng có lẽ đã không bước ra ngoài như vậy.

Thế nhưng, Như Ca không nhìn đến y.

Từ khi nói xong những lời nói kia, nàng dường như sẽ mãi mãi không nhìn đến y nữa.

Như Ca bước đến bên giường, khom người nhặt đôi hài xanh đáy trắng ấy lên, lẩm bẩm:

- Vật này cũng nên lấy đi.

Cứ thế, nàng xách theo đôi hài, lướt qua Chiến Phong bên cạnh, rời khỏi gian phòng của y.

Rời khỏi khoảng sân nhỏ của Chiến Phong. Mãi khi đến tận bên ao sen, nàng mới đem đôi hài ấy vứt xuống bên dưới.

oOo

“Lách cách, lách cách!”

Lưỡi dao vung vẩy trên mặt thớt, từng lát khoai tây được xắt ra vừa mỏng vừa đều.

Như Ca hài lòng phủi tay, liếc nhìn vẻ mặt kỳ lạ của Huân Y và Điệp Y, cười bảo: - Th ế nào, khả năng tiếp thu của ta giỏi không? Tài nghệ bếp núc

thế này đã có thể đến tửu lầu phụ trợ rồi đấy.

Điệ p Y cau mày, tiểu thư không lẽ đã bị kích thích đến rối loạn đầu óc rồi sao! Mấy ngày nay nàng cứ đứng suốt trong bếp, năn nỉ các sư phụ dạy

nghề nấu nướng. Ban đầu bọn họ nào dám dạy thật, chỉ bày vẽ qua loa cho

có lệ, sau