kéo cô đi.
“Lận Viễn Thao, anh thật quá đáng.” Như vậy thật không lễ phép, Mâu Khởi Huyên cảm thấy không thể chịu nổi.
Lận Viễn Thao nhìn Tiểu Lâm đứng một bên xem cuộc vui từ lâu, “Anh cùng cô này đi cũng rất tốt, dù sao hai người đều chỉ có một mình, hợp lại thành một đôi là đủ.” Nói xong liền kéo Mâu Khởi Huyên đi, để lại Tiểu Lâm và Liên Bang cùng xấu hổ.
“Hay là chúng ta cùng đi?” Một lúc sau Liên Bang mới mở miệng nói, bây giờ cảm thấy may mắn bởi vì mình không có nói muốn theo đuổi Mâu Khởi Huyên, nếu không thì tiêu rồi.
Tiểu Lâm cảm thấy kinh ngạc, thật sự anh muốn xem bắn pháo hoa cùng với cô sao?
“Để em đóng cửa sau của cửa hàng lại.” Dù sao cô cũng chỉ có một mình, nếu là bạn của Mâu Khởi Huyên, chắc anh không phải là người xấu, hơn nữa vừa mới cho cô xem một màn diễn, có lẽ cũng nên bồi thường một chút.
☆☆☆
Mâu Khởi Huyên và Lận Viễn Thao ăn cơm chiều xong, Lận Viễn Thao liền đưa cô về nhà.
Vừa về đến nhà, Mâu Khởi Huyên bỏ đi tắm, không quan tâm đến Lận Viễn Thao.
Đột nhiên Lận Viễn Thao cảm thấy rất kì lại, hồi trước anh vẫn không thừa nhận cô là vợ của mình, vì sao bây giờ thừa nhận mà cô còn tức giận? Phụ nữ thực sự khó hiểu như vậy sao?
Nói thật, nên tức giận phải là anh, cô là người đã có chồng, làm sao có thể đồng ý lời mời của Liên Bang, điều này khiến anh biết để mặt mũi đi đâu chứ? Một đêm tốt như vậy, muốn làm cho mọi người tức giận sao?
Lận Viễn Thao ngồi ở trên giường xem tạp chí, khi Mâu Khởi Huyên từ phòng tắm đi ra, anh lập tức muốn cô đến bên cạnh mình.
Dựa vào cái gì? Không phải vừa rồi anh rất tức giận sao? Mâu Khởi Huyên lập tức ngồi ở trước bàn trang điểm.
Chuyện đêm nay rõ ràng là do Lận Viễn Thao gây ra, chỉ cần anh nói, có thể cô sẽ khéo léo từ chối Liên Bang, nhưng anh càng nói càng quá đáng, hại cô và Liên Bang xấu hổ, chẳng lẽ anh nói chuyện không dùng đầu óc sao?
Lận Viễn Thao cảm thấy buồn cười, người phụ nữ này cáu gắt với anh sao?
“Huyên Huyên, anh không biết em còn có thể cáu gắt với anh?” Anh đứng phía sau cô, đặc biệt không vui nói.
“Ai biểu hôm nay anh không lễ phép, đó là bạn em.” Mâu Khởi Huyên vỗ vỗ khuôn mặt mình, đứng lên đối diện với anh.
“Nhưng là do anh ta muốn có em, muốn theo đuổi em, em là người đã có chồng.” Không ngờ cô còn nói đúng hợp tình hợp lí, rõ ràng cô không nên đồng ý, anh lại nói rõ thân phận của cô.
Giọng điệu của Lận Viễn Thao khiến cho Mâu Khởi Huyên rất tức giận, nói cho cùng là giống như cô ngoại tình, nhưng cô chưa từng làm như vậy.
Bây giờ anh mới khẩn trương, vậy anh có nghĩ đến cô không? Khi mình biết anh yêu Bạch Vi, lúc cùng Bạch Vi ở cùng một chỗ, cô càng đau lòng khổ sở, nhưng căn bản là anh không có chú ý đến, “Anh ấy chưa bao giờ mở miệng nói muốn theo đuổi em, em biết em đã kết hôn, nhưng mà anh khẩn trương cái gì? Không phải anh nóng lòng muốn ly hôn với em sao, đã có người theo đuổi em, anh còn quản em nhiều như vậy làm cái gì?”
Bây giờ là lúc bọn họ thảo luận chuyện ly hôn sao? Hiện tại anh nói rất đúng, cô không nên tùy tiện đồng ý lời mời của đàn ông, ngược lại thành anh là người có lỗi.
“Chúng ta nói đến chuyện này sao? Anh không muốn cho người khác cơ hội.”
“Anh yên tâm, em sẽ không làm như vậy, em không giống anh, muốn ở cùng một chỗ với ai cũng được.” Mâu Khởi Huyên tức giận nói. Anh nắm lấy cánh tay cô, “Em…….”
Cô nghĩ rằng là anh muốn ngụy biện, nhưng rõ ràng lúc đó anh thừa nhận, “Chẳng lẽ không đúng sao? Chuyện anh yêu Bạch Vi.” Lận Viễn Thao ngây ngẩn cả người, thì ra cô còn nhớ.
“Anh tưởng rằng em không suy nghĩ gì sao? Em nghĩ tối nay anh sẽ đi với Bạch Vi, nên mới đồng ý với anh ấy, bây giờ anh tức giận với em thì có ích gì? Tại sao anh không nói cho em biết, anh muốn ăn cơm cùng với em?” Cô khó chịu nói, vì sao cô phải nói chuyện này với anh?
Bởi vì cô cho rằng mình sẽ không mời cô đi, cho nên cô mới đồng ý, thì ra không phải cô thật tâm đồng ý Liên Bang…..
Mâu Khởi Huyên cúi đầu chỉnh sửa lại tâm tình của mình, “Nghỉ ngơi đi.”
Lận Viễn Thao giữ chặt cô, đem cô ôm vào trong lòng, “Chuyện đêm nay coi như kết thúc, chúng ta không cãi nhau nữa, được không?”
“Anh hơi quá đáng!” Cô dụi đầu vào trong ngực anh, chẳng lẽ anh vẫn không rõ lòng mình sao? Vì sao lại muốn trách mắng cô? Nếu như thật sự cô có thể quên anh là chuyện tốt, nhưng chính mình một chút cũng không chịu thua, dù thế nào cũng không thể quên, chỉ muốn ở cùng một chỗ với anh.
Anh biết, nhưng cũng bởi vì anh khẩn trương, lo lắng cô sẽ cùng người khác một chỗ, không phải anh không thừa nhận, bởi vì anh ghen nên mới có phản ứng như vậy.
“Chỉ vì em yêu anh, muốn ở bên cạnh anh mà thôi, em xin anh đừng dùng lời nói tổn thương em, đối với chuyện bên ngoài của an hem cũng không quản lý không hỏi, em chỉ hi vọng anh có thể đối xử tốt với em một chút, đừng xem em như người xa lạ.” Mâu Khởi Huyên khẩn cầu anh, bây giờ điều cô muốn vô cùng đơn giản.
Lận Viễn Thao ôm cô càng chặt hơn, anh sẽ không làm tổn thương cô.
“Em không được nói như vậy, em đã vào cửa Lận gia, chính là con dâu Lận gia, anh có thể hứa sẽ không ly hôn với