Còn có cái thứ gì để cho em đến bây giờ mới bắt đầu suy
tính!" Du Nguyệt Như tức giận vô cùng, ngón tay cũng sắp muốn đâm chọt
trên mặt anh đi.
Thái tử không có lên tiếng trả lời lại, sâu sắc
nhìn Chử Dư Tịch một cái, lui về phía sau mấy bước, xoay người tránh ra, một chữ cũng không có cho thêm cô, không có giải thích gì, không có
nguyên nhân.
Nhưng Chử Dư Tịch biết nguyên nhân, cô nhắc áo cưới
tìm được Thi Dạ Triêu, cực lực khắc chế cảm xúc, chưa từ bỏ ý định chất
vấn: "Anh nói với anh ấy cái gì rồi hả?"
Thi Dạ Triêu sóng nước
chẳng xao, đem khăn voan mỏng đội đầu của cô rơi trên mặt đất nhặt lên, ở trong tay vê nắm."Không có gì, sớm một chút nên cho cậu ta biết sự
thực."
Một cỗ tức giận bùng lên, bao trùm lên trên cũng là hận ý mãnh liệt hơn."Tại sao phải làm như vậy?"
"Muốn biết đàn ông cô vì hắn trả giá nhiều như vậy, tình cảm của hắn đối với
cô có thể đến trình độ nào." Thi Dạ Triêu dừng một chút, đem phần tàn
khốc chôn sâu ngay cả anh cũng cự tuyệt nhắc tới đào lên, dùng cái này
trừng phạt mình vừa mới "nói sai" cái câu "thích" kia.
Chử Dư
Tịch tiếp tục nhẫn nhịn, âm thanh đã có chút rung động."Tôi không có
sanh ra, cái gì. . . . . . Cũng không tính, không tính!"
Thi Dạ
Triêu nhàn nhạt, tàn nhẫn cười một tiếng."Làm sao cô vẫn còn ngây thơ
như vậy? Thai nhi lớn bảy tháng là hoàn toàn có thể sống ."
Cô chấn động, "Anh lúc nói đứa bé chết rồi, là tử thai!"
"Tiểu Tịch ngốc." Thi Dạ Triêu đem khăn voan cài đầu mở ra, lần nữa gắn vào
trên tóc được chải tinh sảo của cô. "Tôi nói cái khác cô không tin, thế
nào cố tình câu này lại tin rồi hả ?" Anh khẽ cúi đầu, đôi môi gần sát
bên tai cô."Có muốn cùng tôi trở về Canada nhìn đứa bé một chút hay
không? —— là một bé trai."
Tiếng nói rơi xuống, Thi Dạ Triêu vững vàng tiếp được bàn tay cô vung tới, tiếp theo đẩy ra, Chử Dư Tịch bị
đuôi áo cưới ngăn trở bước chân, cứ như vậy nhếch nhác ngã ngồi ở trên
bãi cỏ.
"Tôi lại không nói muốn trả đứa bé cho cô." Thi Dạ Triêu
từ trên cao nhìn xuống, liếc nhìn người phụ nữ này."Tình cảm của cậu ta
đối với cô —— không hơn gì cái này."
Mấy năm sau lần nữa từ trong mắt cô thấy thù hận quen thuộc, Thi Dạ Triêu liên tiếp bị loại hận ý
này của cô khoét một khối thịt dường như khó chịu, loại đau đớn quen
thuộc này buộc anh trở lại thực tế, xoay người chuẩn bị rời đi.
Người anh quyết định không cần, liền tuyệt đối không sẽ ôm một tia ảo tưởng nữa.
Nhưng bước chân anh còn chưa có mở ra, cũng chỉ cắm tại chỗ.
Cố Lạc một bộ lễ phục hở hang, khoanh tay đứng cách đó vài bước, cùng anh giằng co chốc lát, đi lại đây đỡ Chử Dư Tịch dậy.
"Nếu như cô muốn giết anh ta, tôi có thể cung cấp trợ giúp —— miễn phí."
Thi Dạ Triêu vẻ mặt hứng thú: "Hai người phụ nữ cùng lúc, tôi sợ chống đỡ không được."
Trong hai năm Chử Dư
Tịch vẫn còn ở bên cạnh Thi Dạ Triêu, Cố Lạc từng ngẫu nhiên gặp qua cô
mấy lần. Khi đó cảm giác Chử Dư Tịch cùng vào giờ phút này cho cô không
kém bao nhiêu, hận ý trong lòng cô ấy đối với Thi Dạ Triêu rất sâu. Mà
đàn ông cùng so sánh với khi đó nhưng lại khác rồi, ở đáy mắt anh phần
kia nhất định đã không thấy, ánh mắt anh bây giờ là trong suốt .
Không biết tại sao, cái loại trong suốt đó khiến Cố Lạc cảm thấy, trong lòng
lại không hiểu chát chát, cảm giác đó là ánh mắt của một người lúc yếu
ớt nhất mới có.
Yếu ớt cái từ này đặt ở trên người Thi Dạ Triêu
có chút buồn cười, như thái tử vậy đàn ông chỉ cần anh mấy câu nói liền
nhiễu loạn tim của cậu ta, như Thi Dạ Diễm vậy đàn ông đấu với anh gần
nửa đời cuối cùng thối lui khỏi Thi gia đúng như anh mong muốn buông tha tất cả, như Cố Doãn vậy đều không nguyện dễ dàng cùng anh kết thù kết
oán, như vậy một Thi Dạ Triêu, nơi nào sẽ có yếu ớt, vì sao lại có yếu
ớt.
Cố Lạc cùng Chử Dư Tịch nghiêm chỉnh mà nói cũng không lui
tới, có chừng vài lần duyên phận này thôi, chỉ là không đành lòng khoanh tay đứng nhìn. Cô đem Chử Dư Tịch đưa đến chỗ Du Nguyệt Như rồi lại trở về, biểu hiện trên mặt cũng không quá tính đẹp mắt. Hai người cách xa
nhau vài bước nhỏ, Cố Lạc tựa như quan sát người đàn ông biết từ trước
này.
"Nếu như đây chính là yêu của anh đối với cô ấy, tôi chỉ cảm thấy cô ấy gặp anh là chuyện cả đời này xui xẻo nhất, còn người chân
chính đáng thương là anh." Cố Lạc nhẹ nhàng chậm chạp lắc đầu, "Sai lầm
rồi, là thật đáng buồn."
Hiển nhiên đây là một chủ đề Thi Dạ
Triêu không muốn bàn tới, bộ dạng không có biểu cảm gì. Cố Lạc tiến lên
trên trước mấy bước, cách gần đó một chút, cố ý ở trên người của anh hít hà."Không ngờ trên người anh có một bí mật lớn như vậy, thế nào, Thi
tiên sinh không biết giữa anh và Chử Dư Tịch tồn tại đứa bé kia sao?
Nghiêm cẩn giữ bí mật như vậy, không phải chính tai nghe được thật đúng
là không có cách nào tin tưởng đường đường Thi thiếu cũng là người làm
ba."
Thi Dạ Triêu không nói lời nào, khóe miệng dần dần nhếch
chặt, anh đang nhẫn nại cái gì đó, hay là lời của cô kích thích thứ gì
đó sâu trong nội tâm của anh.
Hai người hai mặt nhìn nhau như vậy chỉ trong chốc lát, Cố Lạc từ bên