ay. Cô nắm chặt ly rượu, trầm mặc hồi lâu, ngước mắt, đưa mắt nhìn anh: "Nếu như. . . . . ."
"Cái gì?"
Có lẽ là tác dụng rượu
cồn, khiến cô ý thức lơi lỏng, thậm chí xuất hiện chút ảo giác, luôn cho là người đàn ông trước mắt này nhìn mình thì trong mắt quả thật có cô.
Trong đôi mắt? Như vậy, trong lòng đâu. . . . . .
Cố Lạc trợt xuống ghế dựa chân cao, tay chống bên quầy bar khẽ nghiêng về
hướng Thi Dạ Diễm, trọng tâm hơi có không yên, thân thể lúc ẩn lúc
hiện."Nếu như. . . . . . Không có cô ấy. . . . . ."
Anh? Cô ấy?
Thi Dạ Diễm phân biệt không được trong miệng cô chỉ người nào, đưa tay vịn thân thể lay động của cô.
"Không có cô ấy. . . . . . Anh có hay không. . . . . ." Cố Lạc đặt lên tay anh đang đỡ mình, chậm rãi chuyển qua trước ngực: "Muốn em. . . . . ."
Cơ hồ là trong nháy mắt, Thi Dạ Diễm hiểu ý của cô, nhanh chóng lấy tay
ra, đứng lên, một cái xoay người đỡ cô ngồi ở vị trí của mình: "Em uống
say rồi, anh đi lấy chút nước cho em."
Đôi tay Cố Lạc níu lại vạt áo của anh, đầu chống đỡ lưng của anh, phát ra âm thanh giống như nức
nở nghẹn ngào thật nhỏ. Là van xin hay là cái khác, âm thanh nhỏ đến
không cách nào phân biệt.
Cô mượn sức lực của anh đứng dậy, đi
vòng qua trước người anh, ngửa đầu đưa mắt nhìn anh. Cố Lạc nghĩ chăm
chú nhìn anh, nhưng bên trong tầm mắt lại xuất hiện vô số khuôn mặt của
anh —— trên mỗi một khuôn mặt, cũng viết lạnh lùng, viết cự tuyệt.
Cố Lạc ngực buồn phiền, ẩn ẩn đau, giơ tay lên đi chạm tới anh, lại ở nửa
đường dừng lại ở trên cổ áo sơ mi khẽ rộng mở của anh. Đầu óc cô nóng
lên, cho đến bây giờ đối với người đàn ông này làm được một hành động
khác người, lại cởi một nút áo trên áo sơ mi của anh ra. . . . . .
Thi Dạ Diễm lông mày vừa nhíu, động tác nhẹ lại quả quyết đẩy cô ra, quở nhẹ: "Cố Lạc!"
Cố Lạc không vững, lui về phía sau hai bước, ngang hông chợt bị người dùng tay vừa đỡ. Thi Dạ Triêu đúng lúc trở lại, một tay nắm ở thân thể của
cô mới không làm cho cô ngã nhào, hài hước nhếch môi."Cần gì tuyệt tình
như vậy? Du Nguyệt Như lại không có ở đây, cô ấy vừa đối với cậu hữu
tình chủ động hiến thân, cậu đừng cô phụ tâm ý của cô ấy mới đúng, nơi
này của tôi có rất nhiều phòng."
Thi Dạ Diễm không có biểu cảm
gì, cài lại nút áo, tiện tay cầm lấy chén nước hắn bưng tới trực tiếp
hất lên mặt Cố Lạc, sau đó đem cô từ trong tay Thi Dạ Triêu kéo qua,
nâng lên cằm của cô, lạnh giọng hỏi: "Tỉnh táo một chút rồi sao?"
". . . . . ."
"Tỉnh táo sẽ đưa em về nhà, tránh cho em làm tiếp chuyện hồ đồ." Dứt lời lôi kéo cô chuẩn bị rời đi.
Sở dĩ phải nhân cơ hội mượn rượu giả điên, là bởi vì lúc tỉnh táo không có cái loại dũng khí đó, chuyện làm sau khi say không có nghĩa là tỉnh là
có thể quên. Giống như, sau khi say, tỉnh táo cần phải trả giá cao gấp
trăm lần.
Một dội nước lạnh, đem Cố Lạc từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài dội thấu, dội tỉnh.
Khi phản ứng lại, đã bị anh kéo đến cửa trước, bắt đầu phản kháng. Thi Dạ
Diễm cho là cô còn say, không chịu buông tay, Cố Lạc cắn răng, dùng sức
từ trong tay anh tránh ra."Em. . . . . . Đợi lát nữa tự em sẽ đi về."
Thi Dạ Diễm lười phải cùng cô nói nhảm, vừa muốn tiến lên một bước, Cố Lạc
liền chợt lui về phía sau mấy bước tránh anh như rắn rết: "Em nói tự em
sẽ đi về! Không cần anh quan tâm!"
. . . . . .
Hai bên
giằng co, Thi Dạ Diễm quét mắt Thi Dạ Triêu bên kia dù bận vẫn ung dung, đối phương một lát sau gật đầu."Có tôi, yên tâm."
Thi Dạ Diễm ít nhiều có thể hiểu Cố Lạc giờ phút này, anh đối với cô tàn nhẫn nhiều
năm như vậy, lúc này anh đi, với cô mà nói chính là nhân từ lớn nhất.
***
Thi Dạ Triêu lưng dựa quầy rượu, yên lặng thưởng thức chất lỏng ba phen mấy bận khiến Cố Lạc hiện nguyên hình, lấy tư thái người đứng xem quan sát
người phụ nữ vẫn đứng tại chỗ im lặng không lên tiếng.
Anh không
quấy rầy, cũng không phải là tốt bụng, chỉ là muốn biết phụ nữ nhếch
nhác tới mức như thế, tiếp theo lại làm những gì, khóc lớn một trận?
Sai lầm rồi.
Cố Lạc vuốt nước trên mặt, quay người lại lúc biểu hiện trên mặt không
thấy nửa điểm khác thường, nhếch nhác, khó chịu, luống cuống, hoàn toàn
không có.
Cô cầm lên túi xách rời khỏi nhà Thi Dạ Triêu, đi không bao xa thấy một quán bar bảng hiệu còn lóe mây tía, suy nghĩ một chút
quẹo đi vào, đã như vậy, sao không định say đến càng triệt để hơn.
Thi Dạ Triêu đồng ý Thi Dạ Diễm, liền tự nhiên sẽ không mặc kệ cô.
Vô luận ở địa phương nào, cô gái đẹp độc thân say rượu ở trong mắt đàn ông đều là loại dụ hoặc. Bên cạnh Cố Lạc không ngừng có các loại đàn ông
tới đây đến gần, đều không có phản ứng, cô hoàn toàn đắm chìm trong thế
giới của mình, đối với tất cả quanh mình thờ ơ.
Thi Dạ Triêu chỉ ở vị trí cách mấy bàn nhìn, tò mò người phụ nữ này tối nay liên tiếp bị
nhiều đả kích như vậy vẫn như cũ không thấy chán nản mà anh dự đoán.
Quán bar đóng cửa, Cố Lạc là một nhóm khách cuối cùng rời đi, xuống bậc
thang lúc bị những người bên cạnh đụng vào, dưới chân như nhũn ra, trực
tiếp tựa vào bên tường, sau đó liền nhìn chằm chằm mặt đất, bất động.
Mọ