anh chạm vào."
Từ Ngao cười nhạt, "Chuyện của anh em đừng xen vào."
"Nhưng cô ấy là chị em của em, chị em tốt nhất của em."
"Anh biết rõ." Từ Ngao than thở, "Nếu trong lòng anh không có cô ấy, coi như cô ấy lấy chết uy hiếp anh cũng vậy sẽ không gặp mặt cô ấy."
Nhan Hạ từ phòng vệ sinh trở lại với một bộ dáng không có tim không có phổi, Cố Lạc nhìn ra cô ấy dưới mắt ửng đỏ, hình như đã khóc, há miệng, vẫn
là đem lời nói nuốt trở về. Thật ra thì chuyện yêu đương, Cố Lạc cũng
biết trừ người trong cuộc bên ngoài bất luận kẻ nào cũng không giúp được gì. Nhan Hạ lớn hơn cô bốn tuổi, so với cô nhìn đàn ông nhiều hơn bốn
năm cuối cùng vẫn còn hủy ở trên tay Từ Ngao.
Mà cô đây? Lớn như
vậy cũng chỉ có qua một lần kia không bệnh mà mất tình cảm. Cô Lạc là
hâm mộ cô, ít nhất vui vui vẻ vẻ có yêu hận qua, không giống cô như vậy
yêu không được lại không thể nào hận lên.
Đây là Từ Ngao có thể ở nơi này tiêu dao khoái hoạt ngày cuối cùng, cùng Nhan Hạ tan rã trong
không vui. Cô uống một chút rượu, Từ Ngao kêu xe cho cô trở về, trước
chia tay lại ép buộc đòi một cái hôn sâu bị một cái tát mới bằng lòng
buông tay.
Từ Ngao mở cửa xe Cố Lạc, đưa cô trở về nhà trọ. Cố
Lạc không cho anh đi, hai người ở dưới lầu ngồi nửa ngày, Từ Ngao không
nhịn được hỏi: "Có phải là có tâm sự gì hay không?"
Cố Lạc hỏi
anh muốn một điếu thuốc, yên lặng hít vài hơi sau đó dụi đi, đầu tựa vào trên bả vai anh."Từ Ngao, em không muốn lập gia đình."
"Phải không muốn lập gia đình, vẫn là không muốn gả cho người khác ngoại trừ anh ta?"
Cố Lạc đánh vào bên hông anh một quyền, Từ Ngao bị đau: "Chờ em thật sự
kết hôn, vẫn là gặp người có công phu tốt hơn em, tránh cho sơ ý một
chút để cho mình thành quả phụ."
Cố Lạc thật lâu không có lên
tiếng, ôm cổ của anh rúc vào trong ngực anh, giống như khi còn bé khi bị Cố Doãn bắt nạt, chạy đến bên Từ Ngao để tìm an ủi. Từ Ngao hơi hơi im
lặng, bàn tay theo đầu của cô, tiểu cô nương khi đó, hiện tại đã là
người phụ nữ thành thục.
"Em lại cùng Thi Dạ Triêu làm."
". . . . . ."
"Lần này không uống say, cũng không phải là ngoài ý muốn."
". . . . . ."
"Thời điểm nhắm mắt lại, sẽ cho rằng đó là anh ấy."
". . . . . ."
"Mà em biết. . . . . . Không phải."
Từ Ngao sờ lên mặt của cô cũng không thấy nước mắt, nhưng vì cái gì ánh
mắt của cô sẽ làm anh cảm thấy cô rõ ràng là đang khóc."Em không khóc
sao?"
Anh chưa từng nhìn thấy cô khóc, từ nhỏ đến lớn, Cố Lạc bị
thương vô số, lại một giọt nước mắt cũng không có rơi, đây chính là
nguyên nhân Từ Ngao nói cô không phải phụ nữ, hoàn toàn không có tuyến
nước mắt phát triển nhất của phụ nữ.
Cố Lạc sờ khóe mắt một cái, khô ráo, tiếp đó lại đánh bất ngờ cho anh một quyền."Không cho nói em không phải phụ nữ."
Từ Ngao làm nơi trút giận cho cô một lát, lúc gần đi sờ sờ đầu của cô."Có chuyện gọi điện thoại cho anh."
"Anh lại không thể hễ kêu là tới."
"Là chuyện của em, Cố Doãn sẽ không ngăn anh."
. . . . . .
Cố Doãn vẫn không tiết lộ thời gian chính xác nhóm người Cố Bạch Bùi tới
Vancouver, Cố Lạc hỏi cũng hỏi không được cái gì . Nhan Hạ đối với loại
hào môn kết thân này của bọn họ không giúp được gì, chỉ có than
thở."Đáng tiếc vị Thi tiên sinh kia."
Nhắc tào tháo, tào tháo
đến, Cố Lạc lập tức liền nhận được điện thoại của Thi Dạ Triêu. Anh báo
thời gian cùng địa điểm gặp mặt: "Đi đón em?"
"Không cần, cũng không phải là không tìm được."
Cô là cố ý tránh khỏi cùng anh tiếp xúc, Thi Dạ Triêu cười khẽ: "Em thực không cần phải chán ghét anh như vậy."
"Chẳng lẽ còn phải thích anh?"
"Có thể thử, không có hại." Thi Dạ Triêu dừng một chút, "Tin tưởng anh."
Cố Lạc lúc ấy cũng không biết đây là loại ám hiệu nào đó của anh, trực tiếp cúp điện thoại của anh.
Lúc này Vancouver cũng không phải mùa mưa, nhưng ngày đi gặp Thi Thác Thần, lại gặp mưa phùn rả rích. Cố Lạc mặc lễ phục váy dài đến gối đi trước
đến nơi hẹn, Thi Dạ Triêu so với cô đến sớm hơn, một thân tây trang
phẳng phiu, giờ phút này đang phòng ngoài hút thuốc lá, bộ dáng giống
như đang đợi cô.
"Tôi tới trễ?" Cố Lạc vội nhìn đồng hồ, cách thời gian hẹn gặp ít nhất còn có 5 phút.
Thi Dạ Triêu lắc đầu một cái, bấm khói nhàn nhạt nhìn cô. Ánh mắt kia Cố
Lạc không có hiểu, cũng lười hiểu, hướng về phía hành lang thủy tinh
kiểm tra khuôn mặt được trang điểm lần cuối, hoàn mỹ. Thi Dạ Triêu tự
mình giúp cô mở cửa, lại thâm sâu liếc nhìn cô một cái. Cố Lạc không thể không dừng chân: "Có chuyện gì sao?"
"Không có."
Vốn
tưởng rằng chỉ là mấy người ăn bữa cơm mà thôi, vòng qua bình phong mới
phát hiện bên trong lại là một bữa tiệc mô hình nhỏ. Thi Dạ Triêu chủ
động hướng cô cong lên cánh tay, Cố Lạc không muốn ở đây trong trường
hợp này hạ nhục anh, nhẹ nhàng khoác tay anh, điều chỉnh phía vẻ mặt
thuận theo anh dẫn đi vào trong, nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi."Không phải
Thi tiên sinh muốn gặp tôi sao? Làm sao mà nhiều người như vậy?"
"Mất bình tĩnh? Muốn đi nói bây giờ vẫn còn kịp."
Cố Lạc cho anh một cái hừ lạnh, "Sớm biết tôi sẽ đổi một cái váy xinh đẹp hơn."
Thi Thác Thần cù
