này không hề có chút dấu vết của đàn ông.
Đến khi 72 cảm
giác mình sắp nôn, cuối cùng Ngải Tư “để” cô ở trên giường, không dịu
dàng, gần như là ném, sau đó cởi áo khoác của mình rồi đi lên theo. “Thi Dạ Triêu không tệ lắm với em, cho em chỗ ở tốt như vậy, còn chưa cho em người đàn ông hầu hạ xứng đáng?”
72 trời đất quay cuồng, trong
dạ dày cuồn cuộn một trận. từ trên giường lăn xuống che miệng chạy vào
phòng vệ sinh, bởi vì chưa ăn gì, gần như không phun ra cái gì hết.
Ngải Tư tựa cửa nhìn cô quỳ gối bên cạnh bồn cầu nôn khổ sở, trên mặt không hề có vẻ đồng tình lo lắng. “Mang thai à?”
72 nào có sức phản ứng lại anh, nôn xong vẫn quỳ ở đó, vốn không có sức
đứng lên, lại không chịu mở miệng nhờ giúp đỡ, sắc mặt tái nhợt như tờ
giấy.
Ngải Tư nhàn nhã thong thả dạo bước tới, sờ đầu của cô, đầu ngón tay vuốt ve khuôn mặt cô. “Là phụ nữ có thai, anh còn chưa từng
làm, không biết có vị gì.”
72 đẩy tay anh ra, lại bị anh tóm được cổ tay, đặt ở chỗ nào đó dưới bụng mình. “Nếu không, em để cho anh nếm thử một chút?”
Có kinh nghiệm phía trước, Ngải Tư lqd rất khéo léo khống chế tay của cô,
để cho cô không có hơi sức đánh lén mình, càng không có cách nào thu tay lại, chỉ có điều lòng bàn tay mềm mại khiến “Lửa” càng ngẩng cao dưới
ánh mắt nhìn.
Ngải Tư cười, khom người bế cô lên, không để ý tới
phản kháng của cô vài ba cái cởi áo khoác ra, mở vòi hoa sen, nước nóng
chảy từ đỉnh đầu hai người xuống, trong nháy mắt nước dội lên quần áo
còn lại.
Vừa rồi cô vội vã ra cửa, áo ngủ bên trong còn chưa đổi, chất vải mềm nhũn sau khi ướt sạch dán chặt lên da, đường cong lộ liễu. Ngải Tư cũng giống vậy, hình dáng cơ bắp dưới áo sơ mi càng thêm rõ
ràng, mỗi một chỗ đều hăng hái tỏ rõ khát vọng của anh với cô.
Phản kháng lúc này của 72 không có bao nhiêu tác dụng, Ngải Tư đặt cô dựa
lên tường, cúi đầu giống như hôn mà không phải hôn. “Nói cho anh biết
tên em, hoặc là làm chuyện yêu với anh.”
72 lạnh lùng xì khẽ, mặt coi thường: “Anh không xứng để biết tên tôi.”
“Nói như vậy, là em muốn làm chuyện yêu với anh.” Ngải Tư càng gần sát cô hơn, để cho cô cảm nhận mong muốn của mình.
“Anh càng không xứng lên giường của tôi.” 72 dùng sức rút tay bị anh cầm,
trốn ra khỏi giữa anh và vách tường, cầm lấy khăn tắm phủ lên ngăn cản tầm mắt trắng trợn của anh. “Trước khi tôi nổi
giận, cút.”
Đây là lệnh đuổi khách, nhưng trả lời cô là một cái
mặt cười của Ngải Tư, không những không đi, ngược lại cởi áo sơ mi trước mặt cô, cởi dây lưng, cởi toàn bộ đồ che cơ thể, bắt đầu tắm giống như ở nhà mình.
72 khẽ cắn răng, quay lưng đi, nếu không thật sự không có cách nào nhìn “hung khí” chói lọi đó.
“Không đến tắm cùng sao?” Ngải Tư cười chúm chím nói sau lưng người nào đó, 72 quả quyết rời khỏi phòng tắm đóng sầm cửa.
Chờ Ngải Tư tắm xong ra ngoài, 72 ném cho anh một bộ áo sơ mi cùng quần tây của nam, anh chỉ liếc mắt ngó, hỏi: “Quần áo của ai?”
“Không
liên quan gì đến anh, mặc vào, sau đó đi, tôi không muốn nhìn thấy anh,
chuyện của Joy coi như xong.” tinh thần 72 bị đánh mạnh vào, dáng vẻ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Ngải Tư nhún vai, dùng khăn lông tùy ý lau đầu, đường hoàng vén chăn chui vào, thoải mái dễ chịu thở dài: “Em
làm trở ngại chuyện của anh, có phải nên bồi thường cho anh.”
“Joy là bạn tôi, tôi nên bắt đầu l~q~đ hỏi tội anh mới đúng!” 72 tức giận vô cùng, không nhịn được kêu lên.
Lần gặp mặt này, từ đầu tới cuối thái độ của 72 với anh luôn lạnh lùng,
thậm chí mang theo ý thù địch, Ngải Tư biết rõ là bởi vì cái gì. “Chuyện hai nhà bọn họ, nhất định phải ảnh hưởng tới quan hệ của hai chúng ta?”
“Anh, tôi.” 72 sửa lại: “Không có bất cứ quan hệ gì.”
Ngải Tư trầm ngâm trong chốc lát, đột nhiên đứng dậy, chân trước chân sau
cất bước xuống giường, lập tức kéo cô vào trong ngực, dùng tốc độ thật
nhanh cuốn cô vào trong chăn, hơn nữa lật người đè lên.
“Vậy, anh không thể làm gì khác hơn là để cho chúng ta xảy ra chút quan hệ.”
Dứt lời cho cô nụ hôn kịch liệt thứ hai vào tối nay —— lại không chỉ là hôn.
72 bị câu nói mang theo ám chỉ rõ ràng của anh sợ đến mức đáy lòng run
lên, nhưng hoàn toàn không phản kháng được anh, không phải vì trời sinh
thể lực nam nữ khác biệt, mà bản lãnh chọc tình của anh thật sự khiến cô không có cách nào kháng cự, nụ hôn sâu mang theo khí phách, còn có bàn
tay to nóng như lửa đốt, dễ dàng châm lên ngọn lửa đáng sợ trong thế
giới quan của cô…
Chờ đến khi cuối cùng anh dừng lại, rốt cuộc
khi cô phản ứng kịp, hai người đã “Thẳng thắn gặp nhau”, còn có một sự
thật đáng sợ nhắc nhở cô về tình cảnh hiện tại cô sẽ —— lập tức bị…
Tồn tại điểm lý trí này ở trong đầu, để cho cô phát ra tiếng kháng nghị yếu đuối: “Ngừng —— ngừng!”
Hoặc đi ngược dòng nước, hoặc thuận thế mà lên, Ngải Tư xác định thân thể 72 đã chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận anh, nhưng anh vẫn theo lời mà dừng
lại. “Hả?”
Bởi vì khát vọng mà giọng nói của anh đã hơi khàn
khàn, 72 thở hổn hển một lúc rồi mới có thể nói ra một câu đầy đủ: “Anh
không thể —— không thể đụng vào tôi.”
“Anh không cho là vậy.”