m như vậy chỉ càng thêm bại
lộ suy nghĩ trong lòng em? Anh cũng không phải là chưa có xem qua thân
thể của em."
Cố Lạc khom người mang giày cao gót, cố gắng chịu
đựng kích động đem giầy ném vào đầu anh, người đàn ông này vẫn là người
khiến cho cô muốn đánh hắn một trận.
72 ở phòng ăn đã sớm chuẩn bị đồ ăn chờ bọn họ xuống, thấy Cố Lạc ngọt ngào cười một tiếng."Buổi tối tốt lành, Cố tiểu thư."
Tóc ngắn gọn gàng, váy ngắn màu đỏ, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, cử chỉ
hào phóng. Cố Lạc biết người phụ nữ này, vẫn luôn là một trong những
người gần nhất ở bên cạnh Thi Dạ Triêu, cũng là người phụ nữ lần trước
hướng về phía cô nã một phát súng.
"Mới vừa nói sai rồi, thư ký
của anh cũng so với em mê người hơn." Thi Dạ Triêu không khách khí ở bên tai cô nhỏ giọng châm chọc, kéo ra cái ghế của cô."Cái người này phụ nữ có tuổi nên nghĩ biện pháp làm cho bản thân mình có cảm xúc một chút
mới đúng, nếu như em bình thường cũng có thể duy trì cổ nhiệt tình như ở trên giường kia, Er¬ic có lẽ sớm di tình biệt luyến (ý là thay đổi tình cảm) ở tại trên người của em rồi."
72 tự nhiên sẽ không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, chỉ xem mình cái gì cũng chưa nghe thấy.
Cố Lạc không thể nhịn, tiện tay đem dao ăn ở trên tay hướng anh quăng tới, nếu không phải Thi Dạ Triêu phản ứng mau một tay tiếp được, chắc chắn ở trên mặt anh vẽ ra một vết ."Nếu như anh công phu trên giường xuất sắc
bằng một nửa gương mặt này của anh, Chử Dư Tịch có lẽ đã sớm là người
của anh rồi."
Thi Dạ Triêu đem dao ăn thả lại cạnh tay cô."Em nên chờ trên người anh mất hết những dấu móng tay kia rồi hãy nói những lời như thế này, cũng tốt để cho anh chết không đối chứng."
". . . . . ."
72 cúi đầu hơi nhếch môi, bằng không sợ mình bật cười, lại không thể không bội phục Cố Lạc.
Người khác không biết còn chưa tính, cô đã biết Chử Dư Tịch cái tên này là
cấm kị của Thi Dạ Triêu còn dám như vậy ở ngay trước mặt vạch trần
thương thế của hắn, thật sự là dũng khí rất nhiều.
Cố Lạc đi tới
chỗ Nhan Hạ đón con trai tử, Lục Kya Việt nhìn cô thật sự không có việc
gì mới buông lỏng tâm tình."Không phải nói người ta là một nhân vật nguy hiểm sao? Mẹ vẫn cùng người ta lêu lổng đến bây giờ mới về nhà? Các
người đã làm gì rồi hả?"
Không biết phải giải thích những thứ này như thế nào với Lục Kya Việt, nói bậy khẳng định lừa gạt không được
tiểu tinh linh này, Cố Lạc nói quanh co nửa ngày cũng không nói chút gì
."Không phải con cho rằng đây là nguy hiểm sao, đây là chuyện giữa người lớn với nhau, con hiện tại còn chưa hiểu, tóm lại mẹ không phải là bình an trở lại sao?"
Nhan Hạ chuyên tâm làm mặt nạ, lười phải vạch
trần cô. Cố Lạc sắp xếp lại túi sách của Lục Kya Việt, đem mũ lưỡi trai
đội lên trên đầu nó."Nhan Hạ, chúng ta đi."
Lục Kya Việt đi theo
cô đi tới cửa trước đổi giày, chợt nhớ tới một chuyện, từ trong túi móc
ra điện thoại di động của cô."Mẹ, Er¬ic gọi điện thoại tới cho mẹ, bảo
mẹ gọi lại cho chú ấy."
Cố Lạc tay run lên, điện thoại di động thiếu chút nữa không có bắt được.
Mấy ngày kế tiếp, Cố Lạc vẫn vì chuyện này mà buồn rầu, đi làm cũng không có tinh thần.
Nhan Hạ đương nhiên biết cô tại sao không dám gọi điện thoại trả lời cho Thi Dạ Diễm, trước khi sắp tan ca chạy tới phòng làm việc của cô."Cậu biết
bộ dáng cậu bây giờ giống cái gì không? Như vợ bị chồng bắt gian, trong
đầu hoảng loạn a."
"Nếu để cho mình từ trong miệng cậu nghe thấy
loại lời nói này, mình gọi Từ Ngao tới đây thu thập cậu." Cố Lạc vùi đầu sau đống tài liệu cố làm ra vẻ rất bận rộn."Không phải tan việc sao?
Tại sao còn chưa đi?"
"Ít lấy Từ Ngao hù dọa mình." Nhan Hạ cười không có lương tâm, "Vẫn quên không có hỏi cậu, Thi tiên sinh kỹ thuật như thế nào?"
"Chẳng ra làm sao, tệ hết biết rồi." Cố Lạc nói lời này một chút cũng không
cảm thấy chột dạ, ngược lại có loại cảm giác vô cùng tồi tệ.
Nhan Hạ lập tức liền lấy tài liệu trong tay gõ đầu của cô."Còn nói với mình
các cậu không quan hệ, xem mình là người mù hay là xem mình là kẻ ngu,
nhìn ánh mắt của anh ta nhìn cậu cũng không đơn giản, ngay cả con trai
của cậu cũng biết hai người các cậu có vấn đề, nói, các cậu từng có mấy
lần?"
Cố Lạc có chuyện từ trước đến giờ đều không dối gạt Nhan Hạ, chỉ riêng chuyện này cô một chữ cũng không muốn nói.
"Nhất định là có chuyện gì không muốn cho người khác biết." Nhan Hạ rốt cuộc
cái gì cũng không có hỏi ra, lời nói xoay chuyển."Không nói cũng không
sao cả, chỉ là các cậu hiện tại tính toán chuyện gì? Anh ta cố ý theo
đuổi cậu?"
"Vậy mình thật là vinh hạnh." Cố Lạc cho cô một cái cười lạnh khoa trương."Mình và anh ta không có việc gì, không ai nợ ai rồi."
"Cậu ngày đó tính lấy thân trả nợ?" Nhan Hạ lắc đầu, lấy giọng của người
từng trải vỗ vai chị em tốt."Chị nói cho em biết, một buổi tối đối với
đàn ông mà nói, xa, thiếu xa, có một số đàn ông, nếu như cậu thiếu hắn
cái gì ngàn vạn đừng cho là đồng giá trả lại liền ok rồi, bọn họ chính
là cho vay nặng lãi, sẽ cùng cậu không ngừng đòi lợi tức, yên tâm, khi
cậu không có thỏa mãn hắn triệt để, hai người không