Duck hunt
Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325450

Bình chọn: 9.00/10/545 lượt.

anh

không có trải qua?"

". . . . . ."

"Ai nha." Cố Lạc che

miệng kêu lên, ngược lại vẻ mặt áy náy."Thật xin lỗi, tôi quên, vị Chử

tiểu thư kia hình như đã đính hôn rồi, tháng sau chính là hôn lễ đi?

Nguyệt Như lần này trở về nước hình như chính là vì giúp một tay chuẩn

bị."

". . . . . ."

"Anh sẽ đi tham gia hôn lễ của bọn họ sao? Nếu như anh cần, tôi rất vui lòng làm bạn gái của anh."

Thi Dạ Triêu bên môi còn đang nở nụ cười, nhìn chằm chằm người phụ nữ đối

diện vẻ mặt "thành khẩn" một lát. "Vậy anh phải cám ơn em trước, nếu như vị hôn phu của em không ngại."

"Sẽ không, anh ấy rất hào phóng ." Cố Lạc híp mắt cười."Tôi rất mong đợi buổi hôn lễ kia."

Bọn họ vừa tới liền mội hồi môi thương khẩu chiến (thương có nghĩa là

súng), mùi thuốc súng càng ngày càng đậm, hai khách xem bên cạnh đã sớm

dừng dùng cơm nhìn chằm chằm, nhất là Nhan Hạ, cảm thấy bạn tốt đang nhổ lông ở ngoài miệng sư tử mà không biết.

Thi Dạ Triêu gọi người hầu bàn tới, gọi thếm mấy món điểm tâm ngọt, vừa vặn đều là Lục Kya Việt thích."Cảm ơn chú."

Thi Dạ Triêu nhìn ra đáy mắt chờ mong của nó, chỉ cười không nói. Chờ món

điểm tâm ngọt mang lên hết, anh nói: "Nếu đồ không đủ có thể gọi nữa,

sau bữa ăn sẽ có người đưa các cô trở về, tôi có việc phải xử lý, nên

đi trước một bước."

Nghe vậy Cố Lạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm,

vậy mà sau khi anh đứng dậy lại đi tới bên người cô, bàn tay vững vàng

cầm cánh tay nhỏ bé của cô, sau đó nói với Lục Kya Việt: "Người bạn nhỏ, cho chú mượn mẹ của cháu một lúc, coi như là cám ơn chú, không ngại đi, cháu yên tâm, chú sẽ đem mẹ cháu còn nguyên trả lại cho cháu."

Lục Kya Việt còn chưa có phản ứng kịp, Cố Lạc cũng đã bị Thi Dạ Triêu mạnh

mẽ mang rời khỏi phòng ăn, quẹo trái quẹo phải xuyên qua một hành lang

dài nhỏ vào thang máy. Thi Dạ Triêu lực tay quá lớn, Cố Lạc căn bản cạy

không ra sự kiềm chế của anh.

"Có lời gì không thể nói ở nơi công cộng? Đây là muốn dẫn tôi đến chỗ nào?"

Thi Dạ Triêu đè xuống nút con số một tầng nào đó sau đó mới đem Cố Lạc một

đường không ngoan ngoãn chống đỡ lên tay vịn ở bên trong thang máy, ngón tay cách váy trực tiếp thăm dò giữa hai chân cô."Anh muốn nói anh rất

hoài niệm cảm giác ở nơi này của em, loại đề tài người lớn này để cho

con trai em nghe được không?"

Trong động tác của anh cố ý mang

theo bạo ngược, Cố Lạc lập tức cảm thấy khẽ đau nhói, giữ chặt tay của

anh, nghiêm mặt nói cảnh cáo."Anh đến cùng muốn làm cái gì!"

"Em." Thi Dạ Triêu trở tay chuyển một cái thoát khỏi tay cô, lần này vén váy

lên chạm vào làn da trơn nhẵn của cô."Vốn định dẫn em về nhà sẽ giúp em

tìm về trí nhớ bỏ lỡ, nhưng bây giờ cảm thấy ở nơi này không tồi."

"Thi, Dạ, Triêu! Buông tay cho tôi!"

"Quả nhiên lần này không uống nhiều, còn phân biệt được anh là ai." Thi Dạ

Triêu cúi đầu, ác liệt ở trên vành tai cô khẽ cắn xuống."Không biết chờ

một chút em còn có thể gọi sai tên của anh và của cậu ấy hay không,

không lẽ áp lực tâm lý, anh không ngại."

Cố Lạc nghiến răng, tay nắm Thi Dạ Triêu càng dùng sức, âm thanh ẩn chứa một tia u ám.

"So sánh với anh chờ mong hôn lễ của Chử Dư Tịch, tôi càng mong đợi tối hôm nay hơn."

Nếu như nói, Cố Lạc đã từng hối hận chuyện gì, hai tháng trước lầm đem Thi Dạ Triêu cùng ngủ tuyệt đối coi như là một chuyện.

Vừa rồi Thi Dạ Triêu nói không sai, qua nhiều năm như vậy cô thích chẳng

qua cũng chỉ có một người là Thi Dạ Diễm mà thôi. Cô chưa bao giờ là

người nhát gan, duy chỉ có đối mặt phần cảm tình này lại trước giờ đều

thiếu dũng khí.

Cô có thể không so đo tất cả trợ giúp anh vượt

qua cuộc sống tăm tối nhất, khi đó lần đầu tiên cô cảm thấy may mắn khi

mình là con gái của Cố Bạch Bùi, may mắn lớn lên ở Cố gia có năng lực

như vậy.

Cô cũng có thể ở bên Thi Dạ Diễm khi tìm lại tình yêu

đến lúc anh vui vẻ, giống như chính cô hiểu rõ tâm sự, bởi vì anh vì Du

Nguyệt Như nguyện trả giá cùng buông tha, cô là người trong số rất ít

chính mắt chứng kiến toàn bộ hành trình.

Thi Dạ Diễm cũng giống

Thi Dạ Triêu, chân chính tin tưởng cũng không có nhiều người, Cố Lạc

tuyệt đối cũng coi là một người trong đó, là một người vô cùng quan

trọng. Giao tình trải qua sống chết, không phải tùy tiện người nào là có thể được, cô biết mình ở trong mắt Thi Dạ Diễm hơn nữa như là "anh em".

Làm anh em, bọn họ tùy ý có thể đến gần, có thể tuy hai mà một, nhưng nếu

phải làm người yêu, người đàn ông kia là thứ cô vĩnh viễn không thể đụng vào.

Chỉ là phần lớn mọi người đều giống nhau, càng không chiếm được, lại càng muốn có.

Không ai biết Cố Lạc đem những thứ “muốn” kia đến tột cùng ở trong lòng đè

nén bao lâu, có lẽ ngay cả chính cô cũng không biết, nếu không tại sao

bàn tay lạnh lẽo của Thi Dạ Triêu ở trên người cô tùy ý xâm lược thì

trong đầu cô tất cả lại đều là một bộ dáng của người khác? Thì tại sao

đôi mắt màu hổ phách kia cùng Thi Dạ Diễm giống nhau như đúc từ trên cao nhìn xuống nhìn cô thì thân thể của cô đối với xâm phạm của anh ta lại

chợt liền không kháng cự như vậy nữa. . . . . .

Kéo rèm cửa sổ dầy cộm nặng nề, bên trong c